Kỳ 134:

………

Tại huyện thành Phù Ly, các đầu lĩnh Truông Mây sau ngày ăn mừng chiến thắng liền họp bàn kế hoạch sắp tới. Lía hỏi Trần Lâm:

– Tại sao chúng ta không thừa thắng xông lên, chiếm luôn thành Quy Nhơn để mở rộng thêm địa bàn cho nghĩa binh?

Trần Lâm giải thích:

– Thành Quy Nhơn rất kiên cố, khó lòng mà công phá nổi. Bọn tàn binh Phan Ngọc Chánh và bọn binh lính trong thành gom lại cũng hơn ba ngàn quân, nếu họ cố thủ thì muốn phá được thành chúng ta cũng sẽ bị thiệt hại nặng nề. Số anh em mới về hàng tuy đều là những quân nhân nhưng họ chưa được huấn luyện kỹ theo kỷ thuật tác chiến đồng đội cùng với những anh em chủ lực ở Truông Mây, nếu ra quân bây giờ thì hiệu quả chiến đấu sẽ bị giảm sút. Vả lại chúng ta cũng chưa có thời gian tổ chức các công việc hành chánh và quân lương, nếu tiếp tục chiến tranh, viện binh Phú Xuân chia nhiều ngả phản kích thì ta sẽ không đủ lực lượng để chống trả. Đệ nghĩ tạm thời chúng ta cứ án binh bất động để củng cố quân lương, chiêu mộ thêm tướng sĩ chuẩn bị cho những trận chiến lớn sau này. Như vậy thì dễ nắm phần thắng hơn.

Trương Văn Bảo hỏi:

– Nếu Phú Xuân ra binh ngay lúc này thì chúng ta tính sao?

– Hiện giờ chúng ta không tấn công thành Quy Nhơn là họ đã mừng lắm rồi. Phần ở Phú Xuân, sau ngày Phúc Loan tráo trở ngôi Chúa thì triều thần chia rẽ, tướng sĩ nản lòng cho nên dù Phúc Loan có lệnh cho ra quân, đệ nghĩ các tướng cũng sẽ tìm cách kiếm lí do để trì hoãn, như phải luyện tập lại đám binh sĩ lão nhược, thời tiết đang vào mùa hè nóng bức… chẳng hạn. Do đó, chúng ta còn có thời gian để củng cố quân đội cho tinh nhuệ, chuẩn bị binh lương đầy đủ thì với lực lượng nhỏ ta có trong tay hiện nay mới có thể tính chuyện lâu dài được.

Lê Trung nói:

– Chúng ta vừa thu được một số lương thực và binh khí khá lớn từ hai kho Lại Dương và Càn Dương, cũng đủ dùng trong một thời gian. Tôi nghĩ mình nên miễn thu thuế một mùa hay thu phân nửa thuế mùa này để tỏ rõ ân huệ với đồng bào hai huyện. Mọi người nghĩ sao?

Lía đáp:

– Nếu chúng ta có điều kiện thì việc ấy nên làm. Chúng ta chiến đấu cũng vì đồng bào mà.

Trần Lâm nói:

– Như thế cũng tốt. Đồng thời chú phải tổ chức việc thu mua muối và hải sản khô ở hai huyện nhà để trao đổi lương thực và nhu yếu phẩm với người dân tộc. Chúng ta tận dụng con đường thượng đạo để vận tải hàng, nối kết miền thượng du với đồng bằng. Về hành chánh, Lưu Phương Tích và cha Hồ, chú Nhẫn cần phối hợp nhau tổ chức quản lý theo phương châm giúp đỡ dân nghèo cho tốt. Chiêu mộ thêm nghĩa binh và kêu gọi anh hùng, nhân sĩ.

Lưu Phương Tích nói:

– Anh hùng, nhân sĩ hiện nay tụ tập ở Tây Sơn – Tuy Viễn rất nhiều. Nếu có thể kéo họ về với chúng ta thì Truông Mây khác nào hổ mọc thêm cánh.

Lía hỏi:

– Họ là những ai?

Phương Tích đáp:

– Người nổi bậc nhất phải kể đến ông giáo Hiến hiện đang mở trường dạy học ở An Thái. Ông ta từng là quân sư của Ý Đức hầu Trương Văn Hạnh. Ông ta lại là sư đệ của Trần Đại Bằng, bang chủ bang Hành Khất và cũng là bạn chí thiết của Đinh thúc đây. Học trò của ông ta có nhiều người tài giỏi như ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ, Đặng Văn Long… Họ đều là những tay anh hùng thời nay.

Đinh Hồng Liệt buồn bã lên tiếng:

– Lần trước tôi có ghé chỗ giáo Hiến rồi. Tuy hai chúng tôi ngày xưa thân như anh em ruột thịt nhưng khi tôi thử ướm lời thì giáo Hiến đã tìm cách từ chối khéo. Tôi nghĩ việc này mỗi người một chí hướng nên đã bỏ về.

Lía nói:

– Riêng cá nhân tôi, các nhân vật ở Tây Sơn, nhất là những nhà hào phú, họ còn giữ những ấn tượng không tốt về cái thời tôi còn trẻ cũng như lúc chúng tôi còn hoạt động ở cổ thành Bá Bích. Cho nên một khi chúng ta chưa làm nên được tích sự gì, việc mời họ về hợp tác dưới trướng e rằng rất khó khăn. Nhất là Nguyễn Nhạc, người này hùng tâm quá lớn, thật khó mà thu phục hắn về dưới trướng.

Trần Lâm nói:

– Anh hùng tiềm ẩn ở đất Quy Nhơn này rất nhiều nhưng những nhân vật như thế hãy cứ để thuận theo tự nhiên. Một khi chính nghĩa trong tay ta tỏa sáng tự động sẽ thu hút được họ theo về. Với lực lượng của chúng ta hôm nay, nếu mọi người đồng tâm, trên dưới một lòng, cách tổ chức lại vững vàng thì cũng đủ sức để tranh hùng cùng thiên hạ được rồi.

Đoạn chàng quay sang Văn Bảo nói:

– Phủ Quy Nhơn hiện đang cố thủ trong thành, tứ ca cùng Đinh Cường huynh và hai binh trưởng đem theo một ngàn anh em tinh nhuệ, một trăm quân thiết kỵ đến chiếm lại Truông Mây ở núi Bà và xây dựng lại căn cứ ở đó làm tiền đồn cho chúng ta. Nhớ cử đội thám mã thám thính mọi động tịnh của Quy Nhơn, có tin gì quan trọng thì thả bồ câu về Truông Mây báo tin gấp nhé.

Văn Bảo nói:

– Ta sẽ làm tốt việc này, đệ an tâm.

Trần Lâm lại dặn Trương Bàng Châu:

– Trương huynh cùng chú Nhẫn giữ năm trăm quân chủ lực ở lại Phù Ly này phòng khi cần tiếp viện gấp cho núi Bà và Đề Gi. Sau khi thao luyện binh sĩ xong tôi sẽ gởi thêm quân tăng viện cho các nơi. Ở Đề Gi hiện có xưởng đóng tàu, Võ Tiến huynh xúc tiến cho đóng thêm chiến thuyền và luyện tập anh em.

Võ Tiến nói:

– Tôi sẽ chu toàn việc này.

Trần Lâm quay sang Đặng Thông nói:

– Đặng tướng quân đem theo năm trăm anh em cũ của mình xuống cửa An Dũ để thay thế cho Lam muội và Hồng Y Nữ. Nhớ hàng ngày thao luyện binh mã, chúng ta sẽ có những trận thủy chiến lớn sau này đó.

Đặng Thông vui vẻ:

– Tôi sẽ hoàn thành trách nhiệm.

Mọi người ai về lo việc nấy. Trần Lâm dặn Lía, Đinh Hồng Liệt và Lưu Đằng ở lại. Chàng nói:

– Đại ca và Đinh thúc cùng nhị ca hãy bí mật ra đèo Thạch Tân, cho người mang theo đồ vật để khen thưởng những anh em ở đó. Xong đại ca đưa tam ca về Truông Mây để Đinh thúc và nhị ca ở lại giữ đèo Thạch Tân. Đệ sẽ đưa quân tăng viện thêm cho hướng này.

Lía ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao phải thay thế Hồ Bân?

Trần Lâm thở dài nói:

– Tam ca tính hay uống rượu, ngày xưa để mất căn cứ ở núi Bà cũng vì cái tật đó. Nay trấn thủ ở Thạch Tân, là cái lưng của chúng ta mà tam ca vẫn say li bì. Đệ sở dĩ không dám tấn công thành Quy Nhơn là vì mặt bắc của chúng ta còn chưa chắc chắn.

– Có việc đó sao?

Trần Lâm bèn đem chuyện năm trước thủ hạ của Hồ Bân xuống chợ rượu Phú Đa mua rượu, phá phách dân lành và đánh người rồi bị Bùi Thị Xuân đánh một trận. Kể cả việc Tín Nhi đi Đá Vách về ghé Thạch Tân mà Hồ Bân lại say mèm không hay biết gì cả. Xong Trần Lâm nói:

– Đại ca phải khéo léo đừng để tam ca tự ái. Cứ bảo rằng tam ca phải về phòng thủ căn cứ đầu não Truông Mây cùng đại ca là ổn cả. Đệ sẽ đem toàn bộ tân binh về Truông Mây để thao luyện một thời gian.

– Được, ta sẽ ra đó xem sao.

***

Mùa hè năm Mậu Tý trời bỗng nóng hơn mọi năm rất nhiều. Mấy tháng liền không có một giọt mưa làm cho ruộng đồng nứt nẻ, lúa, hoa màu, cây trái đều bị thất thu. Cả không gian như mờ phủ một màu lam ảm đạm. Nạn đói năm nay càng trầm trọng hơn, khắp nơi nhân dân ta thán, số người đi ăn mày ngày một đông. Cũng may thời gian này hai bên đang hưu chiến nếu không thì phủ Quy Nhơn đã trở thành cảnh địa ngục trần gian. Riêng hai huyện Hoài Nhơn và Phù Ly, nghĩa binh Truông Mây tìm đủ mọi cách để giúp cho dân chúng nên mọi người nơi đây đỡ khổ hơn những nơi khác. Họ cho người khai nước từ các hồ lớn trong vùng như hồ Hội Sơn, hồ Hội Nhơn, hồ Phú Thuận… để dẫn vào các sông chính Lại Dương và Phù Ly, rồi đắp đê chặn từng khúc một, làm những bờ tràn dẫn nước vào tưới cho đồng ruộng, nhờ thế hoa màu và ruộng lúa ở đây còn thu hoạch được.

Tình trạng khả quan này thu hút rất nhiều ăn mày và dân xiêu tán từ khắp nơi đổ dồn về để kiếm miếng ăn. Vì quá đông nên ăn mày lắm khi trở thành ăn trộm. Họ ăn trộm hoa màu, lúa chín ngoài đồng hay bất kỳ thứ gì có thể ăn được dù chưa kịp chín. Các đầu lĩnh Truông Mây cuối cùng đành phải đem số lương thực dự trữ để phân phát cho họ và tổ chức lực lượng canh phòng trật tự cho người dân. Nhờ vậy mà trật tự hai huyện nhà ổn định hơn, số lượng người ăn mày gia nhập nghĩa binh tăng lên rất nhiều. Bang Hành Khất ở Phú Xuân cử Tiểu Phi và một số bang chúng vào giúp Truông Mây bình ổn những người ăn mày đang ùn ùn đổ tới. Họ cho khai phá những vùng đất còn bỏ hoang rồi thiết lập những trại di cư dọc theo bờ sông Lại Dương và Phù Ly để những người lang thang tạm trú.

Tiểu Phi và Trần Lâm rất vui mừng khi được gặp lại nhau và cùng làm việc chung với nhau. Ở một phương diện nào đó, sự hợp tác giữa nghĩa binh Truông Mây và bang Hành Khất đã rất chặt chẽ. Tuy vậy, vì tình trạng lượng người ăn mày ngày một gia tăng nên cả hai bên đã có một cuộc họp bàn chung để tìm cách giải quyết. Trần Lâm lên tiếng:

– Tình hình bây giờ thật là nan giải. Dân xiêu tán và người ăn mày cứ đổ xô đến hai huyện của chúng ta mong tìm cái ăn và sự giúp đỡ. Chúng ta bỏ mặc họ thì không được, mà lo cho họ thì với một địa phương nhỏ bé như thế này quả thật không thể chứa hết hàng triệu ăn mày trong cả nước. Vả lại, số lương thực dự trữ cho nghĩa binh cũng đã cạn sạch. Không khéo đến khi chiến tranh chúng ta sẽ không có lương thực để tác chiến.

Lía nói:

– Dù sao cũng không thể bỏ mặc họ được. Đồng bào đã tìm đến ta để nương tựa, ta phải tìm mọi cách gúp họ.

Tiểu Phi nói:

– Chúng tôi đã huy động khắp nơi để gom lương thực về đây, hi vọng sẽ giúp các anh được phần nào. Nhưng về lâu về dài chúng ta phải nhờ đến vựa lúa ở miền Nam mới được.

Hồng Y Nữ bỗng reo lên:

– Muội sẽ liên lạc với cha để xin người gởi lương thực ra đây. Chúng ta cũng đừng quên sự trợ giúp từ phía Dương đại ca. Có điều xa xôi quá, chúng ta cần có thời gian.

– Vậy Liên muội viết thư đi, bang Hành Khất sẽ dùng bồ câu đưa thư đến bá phụ và Dương đại ca. Chỉ trong vài ngày là đến nơi rồi.

– Nếu vậy thì hay quá! Mùa này đang lúc gió nồm, hi vọng lương thực sẽ đến đây trong vòng vài mươi ngày nữa.

Lê Trung nói:

– Chúng ta phải giữ bí mật việc này để tránh tai mắt triều đình và bọn cướp biển.

Hồng Y Nữ nói:

– Cháu sẽ nhờ cha gởi người đi theo hộ tống, cả Dương gia ở Mỹ Tho nữa.

Tiểu Phi mừng rỡ nói:

– Nếu có Dương đại ca đi theo thì hay biết mấy. Chúng ta lại có dịp bày trận Bát quái nữa rồi.

Trần Lâm vui vẻ nói:

– Được như vậy thì chúng ta đỡ lo phần nào vấn đề lương thực. Liên muội viết thư ngay đi.

Chợt Vũ Tùng lên tiếng:

– Cho tôi gởi một lá thư với. Hi vọng đoàn thuyền của chúng tôi cũng đang ở Gia Định. Tôi sẽ nhờ họ giúp đỡ thêm cho chúng ta.

Lê Trung mừng rỡ:

– Nếu có sự hỗ trợ của quí quốc thì hay biết dường nào.

– Đây chỉ là tình cảm riêng của tôi mà thôi. Tôi chưa thể liên hệ với sứ quân của tôi được.

Lía nói:

– Như vậy thì hay hơn. Chúng tôi cũng không muốn sự giúp đỡ mang tính chất quốc gia. Chúng ta phải tự lập.

Hồng Liên và Vũ Tùng viết thư xong Tiểu Phi liền cho người trong bang gởi ngay vào Gia Định. Việc lương thực như thế là tạm ổn, mọi người chỉ còn biết chờ đợi và hi vọng.

……

(xem tiếp vào ngày mai)