Kỳ 135:

……….

Năm ngày sau khi Tiểu Phi cho bồ câu mang thư vào Gia Định, nghĩa binh Truông Mây đã nhận được thư hồi báo sẽ có hai đoàn thuyền chở gạo từ Gia Định ra. Hai mươi ngày sau, Dương Quán Nhật hộ tống một đoàn mười chiếc cập vào Đề Gi. Trần Gia Huy hộ tống một đoàn thuyền cũng mười chiếc cập vào An Dũ. Tổng số gạo lên đến gần hai trăm tấn. Lê Trung lo tiếp nhận số lương thực trên, một phần đưa về Truông Mây dự trữ, còn một phần để lại hai huyện thành, từ từ cấp phát cho các trại di cư. Lía cùng Trần Lâm chia nhau đến Đề Gi và An Dũ để đón các đoàn tàu. Dương Quán Nhật, Tiểu Phi và Trần Lâm đã mấy năm cách biệt, nay gặp lại nhau thì mừng vô kể. Quán Nhật vỗ vai hai người nói:

– Cách biệt mấy năm ta thật nhớ hai đệ vô cùng. Lâm đệ nay đã làm nên chuyện động trời khiến cả thiên hạ ai nấy đều kinh tâm và cúi đầu thán phục. Quán Nhật này cũng được hãnh diện lây. Ha ha…

Tiểu Phi cười nói:

– Có phải Dương huynh chỉ nhớ bọn này không thôi hay là còn nhớ ai khác nữa?

Trần Lâm vội nói:

– Phi đệ đừng có ghẹo Dương huynh nữa. Mọi người trong đó thế nào? Đệ thay mặt anh em Truông Mây cảm ơn sự giúp đỡ của Dương huynh.

Dương Quán Nhật xua tay nói:

– Cái gì mà ơn với nghĩa. Hai đệ chẳng đã từng giúp chúng tôi lúc trước hay sao? Mọi người trong đó vẫn bình an, họ nhắc đến hai đệ luôn.

Tiểu Phi nói:

– Số lương thực của Dương huynh kỳ này sẽ cứu được rất nhiều người khỏi phải chết đói. Thú thật chúng tôi ở đây đã bó tay rồi.

– Đồng ruộng, lúa gạo ở Mỹ Tho và các vùng miền Tây không thiếu gì, chỉ thiếu người canh tác mà thôi. Có lẽ chúng ta nên đưa bớt người trong các trại ở đây vào Nam để họ tự canh tác nuôi lấy mình. Đó mới là kế sách lâu dài. Vùng đất này nhỏ hẹp, thời tiết lại khắc nghiệt không thể kiếm đủ lương thực cho bấy nhiêu người đó được.

Tiểu Phi nói:

– Từ lâu bang Hành Khất cũng đã từng bước nhỏ tiến hành biện pháp ấy. Có điều số người bỏ làng bỏ xóm đi khắp nơi ăn mày ngày càng gia tăng, chúng tôi lại không có phương tiện vận chuyển. Vì vậy nên lượng người đưa vào Nam còn ít lắm.

– Lần này tôi sẽ đưa một số theo đoàn thuyền vào Nam. Vùng đất Mỹ Tho còn nhiều nơi trù phú nhưng thiếu người canh tác. Tôi sẽ giúp cho bọn họ.

Trần Lâm nói:

– Tính như Dương huynh thật là lưỡng toàn. Dương huynh dự tính bao giờ trở vô?

– Ở lại đây khoảng năm bảy hôm để chúng ta có dịp hàn huyên cũng như thu xếp cho những người di cư xong tôi sẽ trở vào. Lợi dụng mùa gió nồm này tôi sẽ cố gắng vận chuyển càng nhiều chuyến lương thực cứu trợ càng tốt.

– Được Dương huynh và các nhà hảo tâm ở miền Nam tương trợ thì công việc giúp đỡ những người nghèo ở đây khá hơn nhiều. Nhưng Dương huynh phải cố tránh tai mắt triều đình và bọn cướp mới được.

– Vâng, tôi sẽ lưu tâm việc này.

Tiểu Phi hỏi:

– Dương huynh có cần đến lực lượng bang Hành Khất giúp một tay trong việc vận chuyển không?

Quán Nhật vui vẻ:

– Được như vậy thì tốt lắm!

– Chúng tôi sẽ cho Nguyễn Văn Tuyết đưa người xuống Mỹ Tho để Dương huynh điều động.

Trần Lâm nói:

– Bây giờ chúng ta về Truông Mây để Dương huynh nghỉ ngơi và xem tình hình bên cửa An Dũ thế nào.

Cả bọn từ giã Võ Tiến lên ngựa phóng đi. Khi họ về đến Truông Mây thì Lía cũng đã đưa Trần Gia Huy về tới. Mọi người gặp nhau vui mừng khôn xiết. Trần Gia Huy nói với Trần Lâm:

– Môn chủ gởi lời thăm Lâm huynh và mọi người ở đây. Người dự trù sẽ gởi thêm vài chuyến lương thực nữa để hỗ trợ cho việc cứu đói. Do đó có lẽ chúng tôi sẽ phải trở vào ngay để tận dụng mùa gió nồm.

Trần Lâm cảm kích nói:

– Gia Huy huynh khi trở vào nhớ cho chúng tôi gởi lời cảm ơn đến Trần môn chủ. Có điều kiện chúng tôi sẽ vào thăm.

– Lâm huynh không cần phải cảm ơn đâu. Ngày trước nếu không có Lâm huynh tương trợ thì số người Minh Hương ở Cù Lao Phố bây giờ chưa biết sẽ ra sao. Chút lương thực giúp cho đồng bào có thấm vào đâu. Vả lại đây là sự quyên góp của nhiều người ở Cù Lao Phố chứ không riêng gì của chúng tôi đâu.

Trần Gia Huy quay sang Vũ Tùng:

– Hai trong số thuyền hàng vừa rồi là của nhóm thương gia các anh đó. Họ nhờ tôi nhắn anh là phải trở về Nhật Bản gấp vì nội bộ sứ quân bên ấy đang có loạn.

Vũ Tùng mặt lộ vẻ lo lắng:

– Tình hình như thế thì tôi phải chia tay với các bạn rồi. Chừng nào bọn họ trở về nước?

– Khi chúng tôi ra đi thì họ cũng lên đường, nhưng họ nói sẽ có đoàn tàu khác sang Gia Định trong tháng này.

Gia Huy nói với Hồng Y Nữ:

– Sư muội kỳ này phải trở về gấp, sư phụ vì nhớ và lo cho sư muội nên trông người suy sụp lắm. Cứ tình hình này, sư phụ sẽ lâm bệnh nay mai.

Hồng Y Nữ hoảng hốt hỏi:

– Cha buồn lắm à? Muội mới đi có mấy tháng thôi mà.

– Huynh nói thật đó. Sư phụ vì nhớ sư muội, lại nghe ngoài này đang chiến tranh nên lo lắm. Sư muội trở về đi.

Trần Lâm chen vào:

– Liên muội nên trở về, đừng để môn chủ lo lắng. Cả những anh em ở đây cũng lo lắng cho muội nữa. Chiến tranh không phải là chuyện đùa giỡn đâu.

Hồng Liên chẩu đôi môi xinh xắn lên nói:

– Vậy là các người xem thường muội, lo muội bị giặc giết chứ gì?

Lam Tiểu Muội ôm vai Hồng Liên dịu dàng nói:

– Lo cho muội thì có lo thật nhưng đâu ai dám xem thường Hồng Y Nữ của tỷ. Dù sao thì muội cũng nên trở về thăm cha. Rồi sẽ có ngày nghĩa binh Truông Mây vào đến Gia Định mà. Chừng đó chúng ta lại có dịp chiến đấu bên nhau, phải không?

– Thôi được! Ai cũng muốn muội đi thì muội phải đi thôi. Nhưng các người phải mau mau tiến binh vào Gia Định đó nhé.

Lía cười nói:

– Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng. Liên muội về trong ấy chuẩn bị để giúp chúng tôi một tay.

***

Chiều hôm đó họ làm một bữa tiệc để chiêu đãi đoàn người từ miền Nam ra cứu trợ. Lía cho người bày cuộc rượu trên đỉnh Kim Sơn để mọi người vừa uống rượu vừa thưởng thức cảnh hoàng hôn. Gió chiều lồng lộng, trời cao trong vắt, bầu không khí thật thanh sảng thích hợp với cuộc uống rượu của những tay giang hồ hiệp sĩ.

Nhân khi tửu hứng, Dương Quán Nhật nâng ly rượu lên vui vẻ nói:

– Từ lâu giang hồ có lời rằng “Kẻ đi lại hành hiệp trên giang hồ nếu chưa gặp được Lía Truông Mây thì chưa phải là hiệp sĩ”, lời nói ấy quả không ngoa. Dương Quán Nhật tôi hôm nay được cùng đại ca nâng ly thật là một điều vui sướng nhất trong đời.

Rồi Quán Nhật ngẩng cổ tu cạn ly rượu. Tiểu Phi cũng nâng ly lên nói theo:

– Đúng vậy, Tiểu Phi này từ lâu cũng đã mong có ngày gặp được đại ca Lía. Bây giờ thì toại nguyện rồi. Chuyện trở thành hiệp sĩ Phi tôi xin nhường lại cho thiên hạ.

Rồi chàng uống cạn ly rượu. Mọi người cũng nâng ly uống cạn. Lía cười ha hả nói:

– Chuyện giang hồ bày vẽ, Lía tôi không để ý tới. Được kết giao sống chết với anh em mới là chuyện tôi quan tâm. Đời người không có gì sảng khoái cho bằng rượu ngon và bằng hữu. Dù sao cũng xin mượn ly rượu này thay tiếng cảm ơn.

Mọi người lại cùng nâng ly. Không khí thật vui vẻ, thân tình. Giây phút này họ quên hẳn những lúc xông pha giữa rừng gươm mũi giáo với cái chết cận kề. Đó là cái hay của rượu. Rượu mang lại hào khí cho con người, nó hun sôi bầu nhiệt huyết và là sợi dây kết chặt những tâm hồn có cùng chung chí hướng đến chết không thôi. Hồ Bân bỗng lên tiếng:

– Đã thế sao đại ca lại còn phàn nàn đệ về chuyện uống rượu?

Lía nhìn sang Hồ Bân nói:

– Uống rượu cũng có năm bảy cách uống. Rượu làm thăng hoa cuộc đời mà cũng làm cho cuộc đời đen tối, trụy lạc. Ta chỉ vì thấy cách uống rượu của đệ có thể dẫn đến kết quả không hay nên mới nhắc nhở thôi.

– Uống rượu như thế nào mới gọi là thăng hoa? Còn thế nào thì trở nên đen tối?

– Đời ta lang bạt đã nhiều, rượu uống không biết bao nhiêu cuộc, nốc cạn không biết bao nhiêu chung, nhưng chỉ có hai lần làm cho ta cảm thấy sảng khoái và nhớ nhất trong đời.

Cha Hồ hỏi chen vào:

– Là hai lần nào?

Lía uống cạn chung, khà một tiếng rồi đáp:

– Lần thứ nhất cùng với một ông lão lái đò trên bến My Lăng, lần thứ hai chính là lần cùng Lâm đệ uống trên đỉnh Trưng Sơn hôm nọ.

Trần Lâm vỗ tay đánh bốp một tiếng nói:

– Đại ca cũng đã uống rượu với ông lão lái đò đó rồi à? Ông ta đáng được phong tặng danh hiệu Tửu Thánh. Hay phải nói là “Tửu trung chi thánh” mới đúng.

– Đệ cũng đã gặp Trần lão rồi à? Đúng vậy, ông ta rất xứng với cái danh hiệu Tửu Thánh.

– Trên đường lên Tây Sơn dạo nọ, đệ có duyên được uống rượu và nói chuyện với Trần công suốt một đêm trăng trên bến My Lăng. Lần nói chuyện đó đã làm thay đổi cả cuộc đời và chí hướng của đệ.

Hồ Bân bưng ly lên nốc cạn rồi hỏi:

– Uống rượu thì cứ nâng bầu uống cạn như đệ đây, sao còn xứng danh hay không xứng danh cho rườm rà? Lại còn chia ra thánh, tăng với tục nữa?

Lía cười nói:

– Lúc trước ta cũng nghĩ như đệ vậy, gặp rượu thì cứ uống tràn cho đã. Nhưng sau lần uống rượu với ông lão, cách nhìn và thưởng thức rượu của ta đã khác hẳn.

– Khác như thế nào?

– Ta là tên phàm phu thô lỗ, ta chỉ biết là cảm hứng về rượu của ta đã có thay đổi nhưng bắt ta phải nói ra khác như thế nào thì ta chịu. Lâm đệ, đệ đã có lần uống rượu với Tửu Thánh chắc cũng có cảm giác như ta, đệ giải thích cho tên hám rượu này nghe giùm đi.

Trần Lâm gật đầu:

– Được. Mọi người uống cạn ly này đi đã.

Ai nấy cùng nâng li uống cạn. Trần Lâm thong thả nói:

– Thông thường người ta chia uống rượu ra làm ba loại, đó là: tục tửu, thường tửu và tiên tửu. Tục tửu là dùng rượu để thỏa mãn con ma men đang đòi hỏi trong người mình. Do đó dẫn đến sự phóng đãng bừa bãi, không còn làm chủ được lí trí. Tục tửu thường trở thành họa tửu, nó đẩy con người đến chỗ trụy lạc, trầm kha. Người uống rượu kiểu này là kẻ “bất tri kỳ vị”, họ uống lấy có, lấy đã cơn ghiền, chứ không uống lấy ngon. Thường tửu là uống với sự sảng khoái, với những người có cùng sở thích, cùng chí hướng. Uống với cái hào khí lãng mạn của những hào khách giang hồ gặp nhau tay đao tay kiếm, hay những lúc trên lưng ngựa giữa chiến trường khi cận kề cái chết. Đó là chén rượu của những tay hào tuấn coi cái chết như một cõi đi về, lấy nghĩa khí làm đầu, non sông làm trọng, sinh tử làm khinh. Đó là chén rượu uống cho biệt ly hôm nay để có đoàn tụ ngày mai, hay những chén rượu uống cho hơi men làm nồng thêm men tình ái. Những người này đôi khi họ uống tràn cho thỏa thích, nhưng đôi khi họ uống với sự thưởng thức của kẻ “tri kỳ vị” biết vị rượu ngon, “tri kỳ hương” biết mùi thơm của rượu. Với họ, có những cuộc rượu dành cho bằng hữu, có rượu dành cho tri kỷ, có rượu dành cho người tình, và có rượu dành cho chính sự cô đơn của bản thân mình.

Trần Lâm dừng lại, uống cạn chung rượu Cung Bản Vũ Tùng vừa rót đưa sang rồi nói tiếp:

…………………

(xem tiếp vào ngày mai)