Kỳ 142:

…………

Bọn họ rời đỉnh Kim Sơn trở về thành khi mặt trời vừa khuất núi. Hôm sau, Trần Lâm cho triệu tập các đầu lĩnh cùng các tướng chỉ huy tại thành Lại Khánh để họp bàn kế hoạch chống địch. Sau khi nêu rõ chi tiết về tướng lĩnh cũng như quân số của cả bốn đạo quân triều đình xong, Trần Lâm nói:

– Bốn đạo quân triều đình lần này đều do các danh tướng chỉ huy, quân số lại đông hơn so với chúng ta rất nhiều cho nên tình hình các nơi đều nghiêm trọng như nhau. Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, đó là điều căn bản nhất trong thuật dụng binh. Tất cả đã biết rõ các tướng địch ở các mặt trận, cho nên trong khi tác chiến phải biết lợi dụng triệt để yếu điểm của tướng chỉ huy mà quyết định cách đánh của mình. Điều quan trọng nhất trong chiến dịch lần này là lương thực. Chúng ta đang thiếu lương thực, do đó các tướng chỉ huy phải thông cảm với anh em nghĩa binh trong việc dè xẻn phần ăn để có thể kéo dài ngày tác chiến.

Trương Văn Bảo nói:

– Chúng ta nên đặc biệt lưu ý đến việc cướp lương thực của địch để dùng.

– Ý kiến của tứ ca rất hay. Đúng là chúng ta nên đặt mục tiêu cướp lương thực của địch lên hàng đầu. Tuy nhiên cần nhớ rằng quân địch cũng biết rõ nhu cầu lương thực của ta nên sẽ tương kế tựu kế đem lương thực ra làm mồi nhử chúng ta vào tròng. Tôi không thể chỉ rõ mọi việc mà chỉ nêu ra những điều đáng lưu ý để anh em phòng ngừa khỏi sa vào kế của địch.

Trần Lâm đưa mắt nhìn anh em, không thấy ai có ý kiến gì nên chàng nói tiếp:

– Trong phép dụng binh, điều quan trọng nhất là hình thế. Phải chọn cái thế của đất mà tạo nên cái hình cho mình, dùng cái hình của địch mà tạo cái thế cho ta. Sự kết hợp giữa hình và thế phải tùy cơ, tùy thời mà biến hóa, được như vậy thì ta sẽ vô hình còn địch hữu hình, ta biết địch mà địch không thể biết ta. Cho nên kẻ biết xem thế đất, biết lập thế quân thì đánh đâu thắng đó. Còn ai có ý kiến gì về đơn vị của mình không?

Trương Văn Bảo nói:

– Mấy tháng nay dù khí trời nóng bức, Phan Ngọc Chánh vẫn ráo riết luyện tập binh mã. Hắn thề trả cho được mối nhục khi xưa bằng không hắn nhất định không quay về.

– Đánh với một kẻ liều chết thì thật là nguy hiểm. Tứ ca có kế sách gì chưa?

– Ta đã có một dự tính, không biết có hợp với ý của đệ không?

– Tứ ca đừng nói ra. Chúng ta hãy cùng viết lên lòng bàn tay để xem có trùng hợp nhau không nhé?

– Được.

Rồi hai người viết vào tay mình, xong họ bí mật đưa cho bên kia xem. Cả hai bàn tay đều có bốn chữ “phản khách vi chủ”. Họ cùng phá lên cười rồi chùi chữ viết đi. Văn Bảo hớn hở nói:

– Tuyệt lắm, tuyệt lắm! Vậy là chúng ta cùng có ý nghĩ giống nhau. Ta sẽ thực hiện đúng như vậy.

Trần Lâm nói thêm:

– Đệ sẽ tìm cách trợ giúp tứ ca.

Hồ Bân hỏi:

– Hai người cùng viết cái gì mà vui mừng quá vậy?

Văn Bảo nói:

– Quân cơ bất khả lậu. Tam ca hãy chờ mà xem.

Võ Tiến hỏi:

– Địch đem theo năm mươi chiến thuyền và ba ngàn quân vào đánh Đề Gi, trong khi tôi hiện chỉ có năm trăm quân và ba mươi chiến thuyền nhỏ. Lực lượng cánh này chênh lệch nhau quá lớn.

Đặng Thông lên tiếng:

– Tôi tin Nguyễn Cửu Thống không chỉ đánh vào Đề Gi thôi đâu mà hắn sẽ chia ra để tấn công cả cửa An Dũ nữa. Có điều chưa biết hắn sẽ chỉ huy ở trận đánh nào thôi.

Trần Lâm nói:

– Ý của tôi cũng giống như Đặng tướng quân vậy. Tôi sẽ tăng viện cho hai nơi để có đủ con số An Dũ một ngàn và Đề Gi ngàn rưỡi nghĩa binh. Hai người thấy đã đủ chưa?

Võ Tiến nói:

– Đủ. Với số quân này dù Nguyễn Cửu Thống không chia quân tôi vẫn tin là có thể chiến đấu được.

Đặng Thông cũng nói:

– Tôi cũng tin tưởng như vậy.

Trần Lâm nói:

– Trường hợp Nguyễn Cửu Thống dồn hết lực lượng vào đánh Đề Gi, Đặng tướng quân nên tìm mọi cách, hoặc cướp hoặc đốt thuyền chở lương của họ. Làm được việc này thì toán quân của Cửu Thống sẽ mất hết tinh thần, quân ta dễ thủ thắng hơn. Trường hợp không thực hiện được việc cướp lương, tướng quân nên đem quân theo sau đoàn thuyền của địch để đánh tập hậu mà giúp cho Võ Tiến trong đầm Đạm Thủy. Tôi sẽ cho thám báo dò tìm vị trí của đoàn thuyền lương thực rồi báo cho tướng quân biết.

Đặng Thông nói:

– Ý quân sư thật giống ý tôi.

Trần Lâm lại hỏi:

– Trường hợp Cửu Thống dồn tất cả lực lượng đánh An Dũ thì tướng quân liệu thế nào?

– Thủy triều mùa này có ảnh hưởng rất lớn đối với dòng chảy tại cửa biển An Dũ. Tôi có cho đóng một số thuyền nan nhỏ chứa đồ dẫn hỏa. Trường hợp cả đoàn thuyền của Cửu Thống muốn đổ vào cửa biển thì hắn tất phải chờ lúc thủy triều lên. Tôi sẽ dùng thuyền nhẹ dụ chúng vào sâu rồi lẩn trốn ở những cồn cát có nhiều cây rậm. Đợi khi thủy triều xuống, dòng nước rút nhanh thì cứ việc đốt các thuyền nan nhẹ có đồ dẫn hỏa thả trôi xuống. Như vậy chắc chắn năm mươi chiếc thuyền địch đang kẹt trong lòng sông hẹp sẽ làm mồi cho ngọn lửa của ta. Chừng đó ta phục quân cung thủ tha hồ mà bắn.

Trần Lâm nghe Đặng Thông trình bày mưu kế thì mừng rỡ nói:

– Hay lắm! Kế hoạch như thế thì mặt An Dũ tôi hết lo rồi. Chúng ta vừa chế được hơn ngàn cây nỏ liên châu, mỗi phát bắn được bốn mũi tên, tầm sát thương rất lớn. Tôi sẽ tăng cường cho các đơn vị. Phần Đinh thúc và nhị ca thì sao?

Đinh Hồng Liệt đáp:

– Địa thế đèo Thạch Tân tuy hiểm trở dễ phòng thủ, nhưng địch quân có đến bốn ngàn người ngựa thì chúng ta cũng phải có ít nhất trên ngàn nghĩa binh mới chiến đấu được.

– Cháu sẽ tăng viện thêm một ngàn quân đến Thạch Tân và giúp Đinh thúc một tay để tiêu diệt cánh quân này trước. Có tin Nguyễn Phúc Hương đã kéo quân đến Quảng Ngãi rồi. Phúc Hương là vị tướng đáng gờm của Phú Xuân, ta phải chủ động ra quân tiêu diệt hắn trước để làm nhụt nhuệ khí của địch. Nếu không, để bọn họ đồng loạt ra quân thì chúng ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

– Cháu còn phải lo cho toàn cục, đâu thể cùng ta đem số quân ít ỏi chống lại đại binh của Phúc Hương, rủi ro có gì thì ngọc đá đều tan hết.

– Chú không phải lo. Cháu phá cánh quân này không mất bao nhiêu thời gian đâu.

Hồng Liệt vốn rất tin tưởng vào tài năng của Trần Lâm nên khi nghe chàng quả quyết như thế thì rất an lòng.

Hồ Bân lên tiếng hỏi:

– Còn cánh quân của Tống Phước Hiệp, ta chưa thấy đệ đề cập đến. Cách đối phó thế nào?

Lía nói:

– Cánh này ta và đệ chịu trách nhiệm. Lát nữa về Truông Mây ta sẽ bàn với đệ sau.

Kế hoạch đã bàn bạc xong, các tướng lãnh trở về căn cứ của mình. Mọi người hăm hở nói lời tạm biệt trong khí thế của niềm tin mãnh liệt. Sau khi tất cả đi hết, Trần Lâm gọi Tín Nhi đến, trao cho một phong thư và nói rõ nội dung của thư phòng khi đánh mất. Rồi chàng dặn:

– Đệ đem phong thư này đến Đá Vách trao cho H’Phon rồi về Thạch Tân cùng ta giết giặc nhé.

Tín Nhi vui vẻ nói:

– Lần này Lâm ca cho Tín Nhi xuất trận hả? Vậy thì kể như bọn giặc triều đình toi mạng cả lũ rồi. Hi hi…

Trần Lâm cười vỗ vai nó:

– Việc trọng đại lắm đó. Đi đường cẩn thận. Đi đi. Ráng đừng để người ta gí kiếm vào yết hầu nữa nhé.

Tín Nhi le lưỡi nói:

– Đệ sẽ cố gắng nhưng chưa chắc lắm. Hì hì…

Rồi hắn huýt sáo, tung mình lên con Hãn Huyết Câu hăng hái phóng đi.

***

(xem tiếp vào ngày mai)