Kỳ 143:

……….

Chiều hôm sau, trên đỉnh Thạch Bích Sơn có một thiếu niên và một thiếu nữ đang vui vẻ luyện kiếm với nhau. Tín Nhi lại một lần nữa bị H’Linh gí mũi kiếm vào yết hầu. Hắn chán nản quăng kiếm xuống đất nói:

– Thôi ta chịu thua lần nữa. Hẹn lại kỳ sau ta sẽ cố gắng tốt hơn.

H’Linh vui vẻ nói:

– Ngươi đừng chán nản, có lẽ tại ngươi còn bận nhiều việc nên không có thời gian luyện tập. Ta ở đây thì buồn chán quá mức, chẳng có gì làm nên ngày nào cũng lên đây luyện kiếm. Vì vậy mới đạt được kết quả như vậy đó.

– Có lẽ là như thế nhưng dù sao ta cũng phải khen ngươi một câu. Chiêu kiếm đó của ngươi quả đã đạt đến mức tuyệt diệu rồi, còn lâu ta mới có thể theo kịp. Còn ba chiêu Bạch Long tam kiếm thì sao? Ngươi luyện được đến đâu rồi?

– Ta không biết là đã đến đâu nữa. Hay chúng ta thử đi.

Tín Nhi nhặt cây kiếm lên cười nói:

– Lần này thì ngươi phải coi chừng đó. Xuất chiêu đi.

– Được. Ta xuất chiêu đây.

Rồi H’Linh bước chân theo cửu cung di ảnh bộ pháp, thân hình nhẹ nhàng di chuyển bao quanh người của Tín Nhi, tay ra chiêu Bạch Long tam kiếm để tấn công. Tín Nhi cũng ung dung dùng truy phong tróc ảnh né tránh và phản công lại. Hai người cùng sử dụng một bài kiếm, lại không có sát ý nên kiếm chiêu trông thật tự do, thoải mái. Nhưng cũng nhờ đó mà đường kiếm lại biến hóa linh hoạt theo ý muốn của họ. Kiếm đạo, khi đạt được đến mức kiếm và ý hợp nhất thì chiêu thức sẽ biến hóa vô cùng, địch thủ không sao đoán được biến chiêu kế tiếp để mà phòng thủ. Trong lòng Tín Nhi và H’Linh không chất chứa thù hận, lại chẳng có ý cầu thắng cho nên ra chiêu với tâm thức trống không, họ nghĩ sao thì kiếm chiêu xuất ra như vậy. Nhưng thú vị thay, những chiêu thức họ nghĩ đến và phát ra đa phần đều giống nhau. Có lẽ hai tâm hồn ngây thơ trong trắng này có nhiều điểm tương thông một cách tự nhiên.

Sau khi diễn đủ ba mươi sáu thế, cả hai cùng dừng tay rồi phá ra cười vì sự đồng bộ đó. H’Linh lên tiếng:

– Bài kiếm này ngươi ra chiêu thật tuyệt diệu. Ta không bằng ngươi được.

Tín Nhi cười nói:

– Không phải vậy đâu. Có lẽ vì đây là bài long kiếm nên ta có ưu thế hơn. Nếu là phụng kiếm thì chắc ta không bằng được ngươi. Để ta nói Lâm ca chế ra bài bạch phụng tam kiếm cho ngươi nhé?

H’Linh nhoẻn miệng cười rồi bỗng không hiểu nghĩ gì mà nàng lại thở dài nói:

– Lâm huynh thật là kỳ tài trong thiên hạ, điều gì cũng vượt hơn hẳn người khác. Đáng tiếc là ta không được như ngươi, hàng ngày có thể chiến đấu bên cạnh huynh ấy.

– Trong con người của Lâm ca có một trái tim và một khối óc vĩ đại nhất thế gian này. Vâng, ngươi nói đúng, là ta may mắn nên mới được gần gũi và làm việc chung với anh ấy.

H’Linh quay người, đưa mắt nhìn xuống dòng sông Trà Khúc đang lấp lánh ánh mặt trời mơ màng nói:

– Chiều nào ta cũng lên đây luyện kiếm. Nhìn bóng chiều lấp lánh trên sông, lòng ta cứ muốn bỏ nơi đây để vào Truông Mây tìm gặp huynh ấy một lần. Cái cảm giác mong muốn và thôi thúc đó rất lạ, chưa bao giờ ta thấy trong đời.

Tín Nhi nhìn cô bạn gái miền sơn cước ngây thơ chất phác từ phía sau mà lòng chợt thấy nao nao. Hắn bước lại đứng gần H’Linh, đưa mắt nhìn xuống dòng sông bên dưới rồi an ủi:

– H’Linh đừng buồn, một ngày nào đó Lâm ca sẽ có cơ hội trở lại thăm H’Linh như đã hứa mà. Ta chưa thấy Lâm ca thất hứa với ai bao giờ.

– Ta đâu có trách Lâm huynh. Ta chỉ nói cho ngươi nghe cái cảm giác của ta khi mỗi buổi chiều ra đứng nơi đây mà thôi. À, ngươi đừng nói lại cho Lâm huynh nghe nhé. Ta sẽ giận ngươi đó.

– Ta hứa. Thôi chúng ta về đi. Mai ta đi sớm, không chào tạm biệt ngươi đâu. Lần này Lâm ca cho ta ra trận đánh giặc. Chà, cái cảm giác đó thật là thú vị và náo nức làm sao. Ngươi không biết được đâu.

H’Linh trợn mắt hỏi:

– Ngươi đánh giặc á?

Rồi nàng chăm chú nhìn Tín Nhi từ trên xuống dưới nói:

– Ờ, mà ngươi trông cũng đã ra dáng chàng chiến sĩ rồi đó. Cố gắng đừng để bị địch gí mũi kiếm vào yết hầu nhé. Hi hi…

Tín Nhi giả bộ chắp hai tay hướng lên trời nói:

– Ơn trời, may mà bên địch không có H’Linh. Nếu không thì cái yết hầu của con nó sẽ bị thủng mất.

Xong cả hai cùng phá ra cười rồi lên ngựa xuống núi.

Sáng hôm sau, Tín Nhi từ giã bản Đá Vách một mình một ngựa trở về. Thay vì đi theo đường cũ là Trường Lũy và đường thượng đạo thì hắn lại vượt Trường Lũy, băng qua sông Vệ xuống huyện lỵ Mộ Hoa, theo đường trạm chính để đến Thạch Tân. Hắn chọn con đường này là vì có ý muốn dò xét tình hình của đạo quân Nguyễn Phúc Hương. Khi Tín Nhi đang định vượt qua bờ lũy thì bỗng có tiếng gọi:

– Tín Nhi, chờ ta với!

Nghe tiếng gọi, Tín Nhi giật mình vì nhận ra đó là tiếng của H’Linh. Hắn vội dừng ngựa. H’Linh đang thúc con bạch liên như ý câu phóng nhanh tới. Vừa đến nơi nàng đã nói:

– Ta đi cùng ngươi. Ta muốn đến thăm Lâm ca và Truông Mây một chuyến.

Tín Nhi thất kinh nói:

– Không được đâu! Ở dưới đó hiện giờ đang có chiến tranh, nguy hiểm lắm. Ngươi không thể xuống đó bây giờ được. Chờ cho chiến cuộc yên, ta sẽ lên đây đưa ngươi đi, chừng đó ngươi tha hồ muốn ta đưa đi đâu cũng được, nhưng bây giờ thì không được. Nhất định không được.

– Tại sao lại không được? Đợi hết chiến tranh thì biết chúng ta ai còn sống ai sẽ chết? Ngươi đừng cản ta, ta quyết định rồi.

Tín Nhi thấy nàng cương quyết như thế chẳng biết nói sao bèn hỏi:

– Còn cha mẹ ngươi nữa? Ngươi có nói cho họ biết không?

– Ta không nói nhưng ta có viết để lại cho mẹ mấy chữ nói là ta đi Truông Mây thăm Lâm ca chừng mươi hôm sẽ trở về.

Tín Nhi vò đầu bứt tóc nhăn nhó:

– Trời ơi! Cha mẹ ngươi sẽ lo cho ngươi lắm đó. Cha ngươi còn phải ra quân để yểm trợ cho Lâm ca nữa. Ngươi làm thế này có khi hỏng hết đại sự hành quân mà Lâm ca đã vạch ra, sẽ có hàng ngàn người chết vì ngươi. Không chừng có cả Lâm ca trong số đó nữa.

H’Linh hốt hoảng hỏi:

– Thật không? Nghiêm trọng như vậy sao? Ngươi đừng gạt ta đó nhé.

Tín Nhi nghiêm sắc mặt nói:

– Ta nói thật đó. Ta lên đây chuyến này là để trao mật thư liên kết hành quân cho cha ngươi. Nếu kế hoạch sai trật một tí, Lâm ca ắt sẽ gặp nguy hiểm vì trận đánh này do đích thân Lâm ca chỉ huy. Ngươi có nghĩ là cha ngươi sẽ vì lo đi tìm ngươi mà trễ nải cả kế hoạch hành quân không?

H’Linh nghe Tín Nhi nói cũng đâm lo. Nàng sợ nếu lỡ điều đó xảy ra thật thì nàng sẽ ân hận suốt đời. Cuối cùng, nàng buồn bã nói:

– Thôi được, ta không đi nữa. Nhưng ngươi nhớ xong việc thì phải trở về đây ngay để đưa ta đi đó nhé.

Tín Nhi như trút được gánh nặng trong lòng, hắn mừng rỡ nói nhanh:

– Ta hứa, ta hứa! Ta nhất định sẽ trở lại. Bây giờ ngươi trở về đi, ta phải đi ngay nếu không sẽ không kịp.

– Tạm biệt! Chúc chiến thắng!

H’Linh quay ngựa thả nước kiệu trở về. Tín Nhi nhìn theo đến khi khuất bóng nàng mới thở dài một tiếng rồi thúc ngựa phóng nhanh về hướng huyện lỵ Mộ Hoa. Cả hai, một vội vã ra đi, một u buồn trở về đều không hề để ý đến một đôi mắt đầy ắp nỗi ưu sầu và oán hận đang quan sát họ từ nãy giờ. Ở một đỉnh đồi phía xa xa, A Nun đang ngồi trên lưng ngựa dõi theo từng lời nói cử chỉ của hai người.

Từ lúc biết mối tình của mình là vô vọng, A Nun càng thấy thương nhớ H’Linh hơn. Hắn luôn coi H’Linh là một thiên thần chốn núi rừng và cũng hằng mơ ước cưới được nàng làm vợ. Tuy nhiên, lời cầu hôn trước lúc lâm chung của cha nuôi hắn, vốn là già làng đã bị cha nàng từ chối. Vì vậy, trong lòng hắn bây giờ chứa đựng những xúc cảm rất chằng chịt, rối bời. Hắn yêu, hắn hờn, hắn hận H’Linh, hận cha nàng, hận Trần Lâm, Tín Nhi và cả cái bọn người Kinh khi không từ đâu ghé lại làm thay đổi cả không khí yên bình của bản rừng u tịch. A Nun đứng nhìn theo hút bóng H’Linh mới thong thả thúc ngựa trở về. Hắn bỗng thấy có một niềm vui nhen nhúm trong lòng và tự dưng hắn nở một nụ cười bâng quơ.

***

(xem tiếp vào ngày mai)