Kỳ 144:

………..

Mất độ ba canh giờ, Tín Nhi mới tới được huyện lỵ Mộ Hoa. Không khí nơi đây thật náo nhiệt vì toán quân hai ngàn người ngựa của Nguyễn Phúc Hương từ Quảng Nam vừa vào đến và đang hạ trại ngoài huyện thành. Nguyễn Phúc Hương cùng viên phó tướng Tổng nhung Trương Kế dùng ngựa vào huyện thành để họp bàn về việc tiến quân đánh phá đèo Thạch Tân với quan huyện sở tại cùng tướng Trương Bá Thành. Nguyễn Phúc Hương nói:

– Chiến cuộc lần này, vấn đề lương thảo tất cả đều nhờ quan huyện lo giúp cho. Đó là lệnh trên của quan Quốc phó, chắc ông cũng đã nhận được lệnh rồi phải không?

Quan huyện Mộ Hoa Chu Bách nói:

– Dạ có, thưa Tiết chế. Tôi đã nhận được lệnh của ngài Quốc phó và chuẩn bị mọi thứ đầy đủ rồi. Có điều, hai năm nay cả đạo Quảng Nam mình đều bị mất mùa cho nên lương thực dự trữ của huyện chúng tôi không được nhiều lắm. Nếu chiến cuộc kéo dài hơn một tháng, tôi e lương thảo sẽ thiếu. Việc này tôi đã báo về Phú Xuân, chắc quan Tiết chế có biết chứ ạ?

– Tôi có biết. Nhưng ông không phải lo, tôi tin rằng trong vòng một tháng thì Truông Mây đã tan tành rồi.

Quay sang Trương Bá Thành, Phúc Hương hỏi:

– Tướng quân lâu nay có nắm được tình hình phòng thủ của địch trên đèo Cung Quảng và Thạch Tân không?[1]

Bá Thành đáp:

– Theo tôi dò biết được thì trên đèo Cung Quảng hiện bọn cướp có khoảng năm trăm tên, chúng chia ra làm ba trại đóng rải rác ở những nơi hiểm yếu. Tôi nghĩ với lực lượng bốn ngàn quân, chúng ta sẽ chiếm lĩnh đèo Cung Quảng không khó khăn gì.

– Có đường nào khác để bọc ra phía sau đèo không?

– Không có. Đèo Cung Quảng và Thạch Tân là thông lộ duy nhất để vào Bồng Sơn. Trừ phi chúng ta dùng đường thượng đạo.

– Đường thượng đạo hiện nay bọn ác man Đá Vách đang làm chủ. Chúng ta phải đánh trực diện lên đèo thôi. Ông có kế sách gì hay không?

– Theo ngu ý của tôi thì chúng ta chỉ có một cách duy nhất là một mặt đem đại quân đến núi Diên Trường đánh thẳng trực diện lên đèo, mặt khác dùng thuyền chở quân đổ bộ vào cửa Sa Huỳnh rồi đánh bọc hậu. Hai mặt giáp công thì dù cho bọn cướp có đem bao nhiêu quân trấn giữ Cung Quảng cũng sẽ bị ta bắt sạch.

Phúc Hương vui mừng nói:

– Kế hay! Tướng quân quả là có tài thao lược. Ở huyện chúng ta có được bao nhiêu thuyền?

Trương Bá Thành nghe vị Tiết chế triều đình khen thì phổng mũi lên, hắn vừa rung đùi vừa đáp:

– Tiết chế quá khen, tiểu tướng chỉ là ở đây lâu nên biết rõ địa thế mà nói ra thôi. Về chiến thuyền thì tại cửa sông Vệ chúng ta có được khoảng hai mươi chiếc, chở được gần ngàn quân.

Phúc Hương hỏi Trương Kế và Bá Thành:

– Ta sẽ lãnh nhiệm vụ đánh đèo Cung Quảng. Hai người ai dám lãnh mạng đổ bộ vào Sa Huỳnh?

Bá Thành đang hồi cao hứng nên xung phong:

– Tiểu tướng tuy bất tài nhưng xin đảm trách việc này.

– Được, tướng quân đã lãnh mạng thì còn gì hay bằng.

Đoạn Phúc Hương lại quay sang Chu Bách nói:

– Ngày mốt chúng tôi sẽ ra quân. Ông lo chu toàn việc lương thảo nhé, tôi sẽ cho Trương Kế theo hộ tống quân lương.

Quan huyện Chu Bách vui vẻ nói:

– Có Trương tướng quân hộ tống thì còn gì bằng. Mai tôi sẽ đưa Trương tướng quân đến kho lương ở núi Long Phượng để kiểm nhận. Bây giờ cho phép huyện chúng tôi mở tiệc khao quân để chúc mừng Tiết chế ra quân thắng lợi. Khi trở về báo công thắng trận, xin Tiết chế nói tốt cho tôi một đôi lời trước mặt quan Quốc phó, ơn lớn ấy tôi sẽ không quên.

– Như thế cũng hay. Cho bọn lính tráng nghỉ ngơi dưỡng sức một ngày cũng là điều tốt.

Hôm đó, toán quân theo Nguyễn Phúc Hương và Trương Kế từ Quảng Nam vào được xả trại nghỉ ngơi. Họ kéo nhau vào huyện lỵ tha hồ ăn uống. Cũng may là quân lệnh của Phúc Hương rất nghiêm cho nên họ chỉ vui chơi chứ không dám phá phách dân lành.

Tín Nhi đến huyện lỵ Mộ Hoa vào lúc xế chiều, thấy phố xá đầy những lính là lính nên hắn dừng ngựa tại quán rượu Dừng Chân trên đường quan lộ chính để nghe ngóng tình hình. Quán Dừng Chân này khá lớn, tuy cách bài trí đơn sơ nhưng vì nằm trên lộ chính nên thực khách rất đông, hơn hai mươi chiếc bàn đều đã có người ngồi, đa số là đám lính xả trại. Tín Nhi chọn một chiếc bàn nhỏ còn trống trong góc và ngồi xuống. Bên ngoài quán, một lũ ăn mày tụ tập lê lết xin ăn. Người tiểu nhị thấy Tín Nhi cưỡi con Hãn Huyết Câu lông đỏ chót thì biết ngay là ngựa quí, hắn đoán chừng chắc người cưỡi nó cũng thuộc hạng giàu sang nên vội chạy đến vui vẻ chào hỏi:

– Người bạn trẻ của chúng tôi dùng gì? Đi đường chắc mệt lắm phải không?

Tín Nhi nói:

– Cho ta một tô don nóng. Ta nghe nói quán này nấu món don ngon nhất Quảng Ngãi phải không?

Tiểu nhị vui vẻ đáp:

– Người bạn trẻ quả nhiên sành điệu, đến Quảng Ngãi mà không ăn món don ở quán Dừng Chân thì phí cả chuyến đi. Tuy nhiên hôm nay chúng tôi thật xin lỗi vì các anh lính Quảng Nam xả trại đến đây ai cũng gọi món này, vì bất ngờ quá nên quán không đủ bán. Bạn trẻ có thể dùng món ăn khác được không?

– Vậy cho ta cơm, cá bống sông Trà và rau muống luộc, thêm một đĩa chim mía nữa. Mùa này đã có chim mía rồi phải không? Nếu những món này mà cũng không có nữa thì anh nên dẹp quán đi.

– Có chứ, có chứ! Chúng tôi đâu thể để người bạn trẻ coi thường được. Chờ một lát sẽ có ngay thôi. Bạn trẻ có uống gì không?

Tín Nhi nói lớn:

– Ta đã từng nghe xứ Quảng có hai câu ca dao:

Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm

Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say.

Ở đây gần với Quảng Nam, không biết quán của anh có loại rượu tuyệt hảo này không?

– Có chứ, có chứ! Chà, coi bộ người bạn trẻ của tôi là tay sành điệu về ngón ẩm thực, kêu toàn là các món đặc sản của chúng tôi. Hay lắm, hay lắm! Tôi sẽ mang ra ngay.

Chiếc bàn kế bên có bốn tên lính Quảng Nam đang ngồi uống rượu, nghe Tín Nhi gọi đúng thứ rượu đặc sản của xứ mình liền ngoái cổ nhìn sang. Tín Nhi cũng nhìn họ cúi đầu chào:

– Chào mấy lính đại ca. Hình như các lính đại ca vừa từ Quảng Nam vào phải không? Đường dài vất vả nhỉ?

Một tên trong bọn thấy Tín Nhi còn trẻ mà tỏ ra sành điệu về ăn uống, tính tình lại vui vẻ nên có thiện cảm ngay. Hắn đáp:

– Chúng tôi vừa từ Quảng Nam vào. Không ngờ khí hậu trong này nóng hơn ngoài đó nhiều quá.

– Lúc này mùa gió Lào đã hết nhưng Quảng Ngãi vẫn còn khô và nóng như thiêu, mãi chẳng thấy trận mưa nào. Lính đại ca chắc là nay mai tiến đánh bọn cướp Truông Mây phải không? Đúng rồi, phải diệt cho sạch bọn cướp đó đi. Bọn vô pháp vô thiên cướp của giết người còn chưa đã, nay muốn nổi loạn chống cả triều đình nữa.

Lúc đó tên tiểu nhị đã mang bầu rượu Hồng Đào đến, Tín Nhi nói:

– Cho ta mượn thêm bốn cái chung nữa. Ta phải chúc mừng các lính đại ca này mau chiến thắng để dân ta sớm thoát khỏi cảnh binh đao mới được.

Tiểu nhị vui vẻ vâng dạ rồi chạy đi lấy bốn chung rượu đến. Tín Nhi mang bình rượu và chung bước sang bàn bốn tên lính, cúi đầu chào nói:

– Chào các lính đại ca. Tứ hải giai huynh đệ. Cho phép tiểu đệ mời các lính đại ca một chung rượu uống trước để mừng chiến thắng được không?

Một tên trong bọn nói:

– Chúng tôi chưa đánh giặc mà uống mừng chiến thắng cái nỗi gì. Người bạn nhỏ nói sai rồi.

Tín Nhi cười nói:

– Sai sao được mà sai. Các lính đại ca là những người lính thiện chiến, lại được Tiết chế Nguyễn Phúc Hương chỉ huy thì bọn cướp cạn Truông Mây làm sao mà chống cự nổi. Tiểu đệ mời đây là lòng thành chứ không phải tùy hứng mà nói đâu.

Đoạn, Tín Nhi đặt bốn chung rượu xuống bàn rồi rót đầy. Mùi rượu Hồng Đào bay lên thơm ngát làm bốn tên lính nuốt nước bọt. Bọn chúng là lính nghèo nên chỉ dám gọi những thứ rượu thường chứ làm gì có đủ tiền để uống loại rượu đặc sản này. Tín Nhi nâng ly của mình lên nói:

– Mời bốn lính đại ca, chúng ta cùng cạn ly mừng sơ ngộ và mừng chiến thắng.

Nói xong hắn uống cạn, bốn tên lính cũng bưng chung rượu lên uống một hơi hết sạch. Rượu Hồng Đào quả là hảo tửu. Hương thì thơm nồng, vị thì vừa cay vừa ngọt khiến người mới uống xong lại muốn uống thêm chung nữa. Tín Nhi vừa rót rượu vào các chung vừa nói:

– Rượu Hồng Đào xứ Quảng quả nhiên danh bất hư truyền. Uống một chung rồi thì không thể không uống chung thứ hai. Nào, đệ mời các lính đại ca một chung nữa cho đúng với lời bình về rượu của thiên hạ. Đất Quảng Nam của các lính đại ca thật là nơi trù phú nhất thiên hạ về phong vật cũng như con người. Nào mời!

Một tên lính nói:

– Người bạn trẻ thật là hào sảng và sành điệu. Chúng tôi từ chối thì sao còn có thể gọi là nam tử đại trượng phu, bốn bể là nhà được.

Nói xong hắn nâng chung nốc cạn một hơi. Ba tên lính kia cũng nốc cạn. Một tên khác nói:

– Người bạn trẻ này hình như không phải là người địa phương Mộ Hoa phải không? Đã uống với nhau hai chung rượu rồi thì coi như là bạn bè cả, mời bạn ngồi xuống đi.

Tín Nhi không khách sáo, hắn nhấc chiếc ghế sang ngồi cùng. Tên tiểu nhị lúc đó cũng vừa mang thức ăn lên. Tín Nhi nói:

– Để hết sang đây. Làm thêm hai đĩa chim mía và cho ta hai bình rượu Hồng Đào nữa nhé.

Tên tiểu nhị vâng dạ. Tín Nhi quay sang trả lời câu hỏi của tên lính ban nãy:

– Vâng, tôi ở huyện Bình Sơn bên bờ bắc sông Trà Bồng. Nay có việc sang thăm người bà con ở gần cửa Mỹ Ý, sông Trà Câu, giáp giới với cửa biển Sa Huỳnh.

Tên lính có vẻ hiền lành nhất bọn vội nói:

– Chà, bạn nhỏ đến đó lúc này thật là nguy hiểm. Sắp có đánh nhau ở cửa Sa Huỳnh đó. Bạn không nên đến đấy thì hơn.

Tín Nhi giả bộ thất kinh hỏi:

– Đánh nhau ở cửa Sa Huỳnh à? Tôi lại tưởng quan Tiết chế chỉ tiêu diệt bọn cướp ở đèo Cung Quảng thôi chứ.

– Cả hai nơi. Chúng tôi sẽ đánh ở cả hai mặt thủy và bộ. Bọn tôi trong toán vận lương, ngày mai sẽ bốc lương thực từ kho Long Phượng theo đường thủy vào Sa Huỳnh. Việc này chắc không sai đâu, bạn nên hoãn chuyến đi thăm lại thì hơn.

Chim mía đã được mang lên bốc mùi thơm phức. Tín Nhi rót thêm rượu rồi nói:

– Mời các lính đại ca. Đây là đặc sản Quảng Ngãi, ăn chim mía Quảng Ngãi uống rượu Hồng Đào Quảng Nam là sự kết hợp tuyệt hảo nhất trên thế gian này. Các lính đại ca hãy thử xem lời đệ nói có đúng không.

Bốn tên lính giờ đều có thiện cảm với chàng thiếu niên này nên không khách sáo nữa. Chúng vừa nhai chim mía ram giòn rụm vừa uống rượu Hồng Đào, miệng không ngớt khen ngon. Tín Nhi uống thêm mấy chung nữa thì giả say đứng lên nói:

– Loại Hồng Đào này quả thật rất ngon, đáng tiếc tửu lượng của đệ kém quá, không thể uống tiếp được nữa. Chúng ta hãy cùng cạn một chung cuối rồi đệ xin phép chia tay. Giá nào đệ cũng phải đến cửa Mỹ Ý cho bằng được, hi vọng sẽ không bị mắc kẹt trong vòng chiến cuộc quỉ quái này.

Nói xong hắn nâng ly cùng bốn tên lính và uống cạn rồi lấy ra một đỉnh bạc để lên bàn nói:

– Nhờ các lính đại ca thanh toán chỗ thức ăn này cho đệ nhé. Hi vọng chúng ta sẽ có ngày gặp lại.

Bốn tên lính thấy số tiền khá lớn thì mừng lắm nhưng vẫn giả bộ nói:

– Chúng ta mới gặp nhau, đâu thể nào nhận món tiền này của người bạn nhỏ được.

– Ở đời muôn sự của chung, các lính đại ca đừng ngại.

Tín Nhi nói xong câu này thì thầm cười trong bụng. Hắn nghĩ nếu mấy tên lính này biết số tiền kia là do hắn vừa mượn đỡ từ túi của một tên nhà giàu ngoài phố thì chắc chúng sẽ không còn ngần ngại nữa. Bọn lính nghe Tín Nhi nói thế thì lại cho rằng chàng thiếu niên này vốn con nhà giàu có quen tính ăn xài rộng rãi nên liền vui vẻ nói:

– Hi vọng chúng ta còn gặp lại. Người bạn nhỏ đi đường cẩn thận nhé.

– Đệ sẽ cố gắng, tạm biệt!

……….

(xem tiếp vào ngày mai)