Kỳ 146:

…………

Đại quân của Nguyễn Phúc Hương sau khi chờ cho toán quân đường thủy của Trương Bá Thành xuất phát rồi mới tiến quân. Khi đại quân còn đang trên đường từ huyện lỵ Mộ Hoa đến Thạch Tân, bỗng có quân tế tác chạy về báo nghĩa quân Truông Mây đã dàn trận sẵn ở núi La Bích đón đường. Nguyễn Phúc Hương bất ngờ, liền quay sang nói với phó tướng Trương Kế:

– Bọn cướp không cố thủ trên đỉnh đèo mà lại đem quân xuống nơi bằng phẳng để dàn trận, hẳn là chúng có điều sở cậy đây. Chúng ta cứ đến nơi xem tình hình rồi tính.

Trương Kế nói:

– Lời Tiết chế nói phải, chúng ta tiến nhanh lên coi thử xem bọn chúng đang bày trò gì ở đấy.

Rồi họ thúc quân tiến nhanh. Khi vừa đến chân núi La Bích đã thấy quân Truông Mây dàn trận hàng ngũ chỉnh tề, cờ xí rợp trời, đủ cả năm sắc của ngũ hành. Trước trận có hai tướng già đứng hai bên một một tướng trẻ đang ghìm ngựa chờ, đằng sau là một toán thiết kỵ khoảng năm mươi người ngựa. Nguyễn Phúc Hương là đại tướng lâu năm của triều đình, khi nhìn thấy cách dàn trận và quân phong của Truông Mây thì ông bỗng giật mình nói với Trương Kế:

– Ta nghe Truông Mây có một vị quân sư trẻ tuổi nhưng tài cao xuất chúng, ta vốn còn chưa tin. Nay nhìn thấy cách điều quân khiển tướng của hắn mới biết lời đồn quả không ngoa. Chúng ta phải cẩn thận mới được.

Phúc Hương ra lệnh cho đại quân dừng lại rồi cùng với Trương Kế và hai phó tướng nữa từ từ thả ngựa tiến lên phía trước. Bên kia Trần Lâm, Đinh Hồng Liệt và Lưu Đằng cũng chầm chậm tiến ra. Khi khoảng cách đủ để nhìn rõ mặt và nói chuyện được thì hai bên đều dừng lại. Trần Lâm cúi đầu chào nói:

– Truông Mây Trần Lâm cùng lão tướng Đinh Hồng Liệt và đại tướng Lưu Đằng xin kính chào quan Tiết chế Nguyễn Phúc Hương và tướng quân Trương Kế an khang.

Nguyễn Phúc Hương cũng cúi đầu đáp lễ nói:

– Nghe danh Tiểu Bạch Long Trần Lâm, Thâu Hiệp Đinh Hồng Liệt và tướng quân Lưu Đằng đã lâu, nay mới được gặp mặt. Hân hạnh, hân hạnh!

Trương Kế đứng bên lên tiếng:

– Cho dù đại danh của các ngươi có lừng lẫy đến đâu thì cũng không thể coi thường thiên hạ như thế được. Tiết chế đây là đại tướng rường cột của triều đình, bọn cướp cạn các ngươi lại dám xem thường, đem một toán binh nhỏ bày một trận thế cỏn con để đương trường đối trận với đại quân của Tiết chế há chẳng phải là khinh người thái quá ư?

Trần Lâm cười nói:

– Trương tướng quân hoặc là không biết hoặc là đã hiểu lầm rồi. Lâm tôi vì kính trọng Tiết chế là tướng tài trong thiên hạ nên mới đem hết sở học bình sinh của mình ra mà lập nên trận pháp này để nhờ Tiết chế chỉ điểm thêm cho. Không biết Tiết chế và Trương tướng quân có nhận ra đây là trận gì không?

Trương Kế vốn là tay võ biền, làm sao hiểu được trận pháp. Bởi vậy dù biết vừa rồi Trần Lâm vừa có ý khiêu khích vừa có ý miệt thị mình nhưng hắn cũng đành ngậm miệng làm thinh. Hắn quay sang hỏi nhỏ Phúc Hương:

– Hắn nói đã bày thành trận thế, Tiết chế có thể nhận ra là trận gì không?

Nguyễn Phúc Hương giục ngựa đến một vùng đất cao gần đó, đưa mắt quan sát thế trận một hồi lâu rồi quay lại nói với Trần Lâm:

– Đây là Tiểu Bát quái trận, gồm có ba cửa sinh và năm cửa tử. Loại trận phổ biến này ai nhìn cũng biết, có gì ghê gớm đâu mà ngươi đem ra hù dọa thiên hạ.

Trần Lâm nghe nói cũng thầm nể phục Phúc Hương là người có kiến thức, chàng hỏi:

– Tiết chế đã biết tên trận, vậy có dám phá trận này chăng?

Phúc Hương làm tướng lâu năm, có đọc qua nhiều binh pháp, hiểu rõ nguyên lí trận Bát quái nhưng sự biến hóa bên trong thì chưa tường tận cho lắm. Ông ta nghe Trần Lâm hỏi trong lòng cũng hơi rúng động nhưng đời làm tướng đã từng trải nhiều lần hung hiểm nên ông lấy lại bình tĩnh rất nhanh rồi nói:

– Có gì mà không dám? Hôm nay đã ngả chiều, chúng ta cùng lui binh nghỉ ngơi, ngày mai ta phá trận được chăng?

– Tiết chế cứ thoải mái nghỉ ngơi mà suy nghĩ cách phá trận. Rạng sáng ngày mai chúng tôi sẽ mở cửa trận chờ ngài.

Nói rồi Trần Lâm cúi đầu chào và ra dấu cho cả bọn quay ngựa trở về. Bên này Phúc Hương cũng quày ngựa lại và ra lệnh cho đại binh lui hai dặm, hạ trại nghỉ ngơi. Đêm đó ông bàn với Trương Kế:

– Loại trận Bát quái này tuy ta biết rõ về hình thế và các cửa sinh, tử nhưng còn sự biến hoá bên trong thì ta không tường tận lắm. Dù vậy, ta đã hứa phá trận thì không thể nuốt lời được. Ngày mai ta đem hai ngàn quân vào phá trận, tướng quân cùng một ngàn quân ở bên ngoài tấn công vào. Ta không tin là không thể phá được trận này.

– Tôi sẽ chia quân ra công phá nhiều nơi. Tôi cũng tin chắc là chúng ta có thể phá tan trận này.

– Cứ hi vọng như thế đi.

***

Bên trại nghĩa quân, Đinh Hồng Liệt hỏi Trần Lâm:

– Nghe kiểu nói của Nguyễn Phúc Hương hình như hắn ta biết cách phá trận. Cháu thấy thế nào?

Trần Lâm mỉm cười đáp:

– Cháu nghĩ hắn chỉ biết về hình thức và nguyên lí trận mà thôi chứ không biết cách phá. Ngày mai thế nào hắn cũng chia quân ra làm hai để một nửa vào phá trận, một nửa tấn công bên ngoài trận.

– Vậy chúng ta phải làm thế nào?

– Tiểu trận Bát quái có thể biến hóa từ phương trận sang viên trận và ngược lại. Trường hợp chúng chia quân như thế thì trận sẽ biến hóa theo nội phương và ngoại viên. Cháu sẽ điều động phương trận bên trong phá giặc vào trận, phần chú cứ làm thế này… thế này… để điều động viên trận chống địch mặt ngoài. Chúng ta còn năm trăm nghĩa binh và hai trăm kỵ binh chờ sẵn nơi sườn núi La Bích do nhị ca và Lam muội điều khiển. Như thế cả hai đạo quân của địch đều bị bao vây. Toán quân của Nguyễn Phúc Hương ở bên trong sẽ bị quân cung thủ của chúng ta giết sạch trước, vì khi trận thế phát động thì bọn họ sẽ mất hết phương hướng, không biết đâu mà đón đỡ. Sau đó chúng ta thanh toán lớp bên ngoài.

Đinh Hồng Liệt nghe Trần Lâm chỉ cách điều động trận thế xong bèn nói:

– Người xưa quả là có sự thông linh với trời đất, vũ trụ nên mới nghĩ ra được những điều kỳ diệu như thế. Ta nóng lòng muốn nhìn thấy tận mắt sự biến hóa thần thông này.

Trần Lâm bỗng chép miệng nói:

– Không biết Tín Nhi đêm nay có làm nên chuyện không? Lúc đầu cháu nghĩ là cứ để cho hắn trui rèn thêm bản lĩnh nhưng giờ lại thấy hơi lo.

Đinh Hồng Liệt đột nhiên thất sắc la lên:

– Hỏng bét! Hỏng bét rồi! Ta thật là đãng trí. Tín Nhi gặp nguy hiểm rồi.

– Sao chú lại nói vậy?

Hồng Liệt đáp, giọng đầy lo lắng:

– Ở huyện Mộ Hoa có một người rất nguy hiểm, đó là Quỷ Kiếm Ma Đao Lương Bát Vạn. Tên này xuất thân lục lâm, võ nghệ rất cao cường, được liệt vào hàng cao thủ bậc nhất ở Quảng Ngãi. Hắn được Trấn thủ Quảng Ngãi chiêu dụ về và phong cho chức đề lĩnh cai quản một trăm quân giữ kho Long Phượng. Hắn sử dụng đao nhưng trong cán đao lại có giấu một thanh kiếm mỏng sắc bén vô cùng. Đặc biệt là hắn thuận cả hai tay nên trong khi giao đấu, đối phương thường bất ngờ bị bại dưới lưỡi kiếm trong tay trái của hắn. Nếu Tín Nhi gặp hắn thì sẽ rất nguy hiểm vì nó còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu.

– Tên này cháu đã có thử sức qua trong kỳ đại hội tỉ võ năm xưa. Với bản lãnh của Tín Nhi bây giờ, trừ phi nó mắc lỡm, nếu không thì dù không thắng được, muốn bỏ chạy cũng không khó gì. Chú đừng lo lắng quá.

– Nó thoát thân thì được nhưng còn những người đi cùng thì sao? Tính nó ta biết, dù chết chứ không bao giờ chịu bỏ rơi đồng đội để chạy trốn một mình đâu.

Trần Lâm nghe nói lo lắng, chưa biết tính lẽ nào cho tiện. Lam Tiểu Muội nói:

– Để muội đi giúp Tín Nhi một tay được không?

Trần Lâm nói:

– Muội đi thì tốt rồi nhưng hiện giờ đại binh của Phúc Hương đang trấn giữ quan lộ, làm sao muội có thể đến nơi kịp để giúp Tín Nhi?

– Muội biết có một con đường nhỏ từ đây vòng qua mé đông hồ La Bích đến chân núi An Nghĩa cạnh kho Long Phượng. Muội nghĩ toán thám báo và Tín Nhi sau khi hành sự xong sẽ theo lối này trở về Thạch Tân để tránh đại quân triều đình đang đóng ở quan lộ.

– Nếu vậy muội hãy cùng với hai mươi thiết kỵ quân gấp rút lên đường kẻo không kịp.

Lam Tiểu Muội vâng dạ rồi lập tức ra đi.

***

(xem tiếp vào ngày mai)