Kỳ 147:

…………..

Đêm hôm đó, Tín Nhi và Hoàng Bá, người đội phó thiết kỵ vừa lên tăng viện, cùng ba thám báo mặc đồ dạ hành, mang theo đầy đủ vật dụng đến chân núi An Nghĩa chuẩn bị hành sự. Tín Nhi nói:

– Tôi và Hoàng Bá sẽ vượt tường vào trong để rắc lưu huỳnh quanh các kho lương thực, ba người ở bên ngoài chờ. Khi nào chúng tôi đốt kho thứ ba thì hãy chia nhau dùng tên lửa bắn vào các kho thứ hai và thứ nhất. Xong đâu đấy, ba anh bỏ chạy về hướng núi Phúc Lộc ở phía đông, tôi và Hoàng Bá sẽ chạy về núi An Nghĩa ở phía tây. Ai thoát được cứ thoát, đừng lo cho người khác mà mang họa cả đám. Các anh nói là có một con đường nhỏ từ An Nghĩa chạy vòng qua hồ La Bích đến Diên Trường phải không? Chúng tôi sẽ dùng con đường đó để trở về Thạch Tân, còn ba anh cứ ở lại đây tiếp tục công việc của mình.

Hoàng Bá nói:

– Kế hoạch thật hoàn hảo. Đêm nay kho lương này mà không cháy rụi mới là chuyện lạ.

Tín Nhi cười nói:

– Tôi theo làm việc cạnh Lâm ca mấy năm nay không học được nhiều cũng phải học được chút ít chứ. Hì hì… Thôi chúng ta bắt đầu.

Gần nửa đêm, kho lương thảo Long Phượng của huyện Mộ Hoa bỗng nhiên bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa bộc phát khắp nơi. Trời đêm cuối tháng tám có gió đông thổi nhẹ từ biển vào nên càng làm cho ngọn lửa cháy mạnh hơn. Cả ngày hôm đó, đám quan quân canh giữ kho lương phải vừa xuất kho cho đoàn quân của Trương Bá Thành mang xuống thuyền vào Sa Huỳnh, vừa kiểm kho chuẩn bị cung cấp cho đại quân Nguyễn Phúc Hương ra trận nên ai nấy đều đã mệt lử, đến khuya thì ngủ say như chết. Khi ngọn lửa bùng cháy lớn, chúng mới bừng tỉnh kêu la báo động. Tốp thì lo chữa cháy, tốp thì lo mở cuộc lùng soát kẻ gian.

Trong khi đó, Tín Nhi cùng bốn nghĩa binh sau khi xong việc liền chia nhau bỏ chạy theo kế hoạch đã bàn định trước. Tín Nhi và Hoàng Bá đều giỏi khinh công nên chẳng mấy chốc đã đến được bờ tường của kho lương. Cả hai nhún chân tung mình lên đáp xuống thành tường, vừa định nhảy xuống bên dưới thì đột nhiên có một loạt tên bắn đến. Hai người vội múa kiếm bảo vệ toàn thân nhưng vì quá bất ngờ nên Hoàng Bá đã trúng một mũi tên vào đùi phải. Hắn la lên một tiếng rồi nhảy xuống. Tín Nhi vừa múa kiếm vừa nhảy theo xuống cạnh hỏi nhanh:

– Anh có sao không?

Hoàng Bá đáp:

– Không sao, chân phải bị trúng tên khá sâu nhưng cũng có thể chiến đấu được.

Lúc đó, từ trong bóng đêm có mười hai tên lính chạy ra bao vây hai người lại. Chúng đồng loạt thổi vang còi báo động để đồng bọn của chúng biết đường kéo đến. Một tên trong bọn, có lẽ là trưởng toán quát hỏi:

– Hai ngươi là ai sao dám lẻn vào đốt kho lương của huyện nha? Mau buông kiếm chịu trói để ta đưa về trình lên quan huyện.

Tín Nhi một tay đỡ Hoàng Bá, một tay khoa kiếm cười nói:

– Buông kiếm chịu trói cái đầu bò các ngươi, thiếu gia nhà mi còn muốn đốt luôn cả cái phủ Chúa nữa là đằng khác. Sá gì một cái kho lương nhỏ xíu này.

Rồi hắn lướt tới xuất ngay chiêu đầu của Bạch Long tam kiếm đâm thẳng vào tên toán trưởng. Tên này chưa kịp trở tay đã bị mũi kiếm xuyên tâm nhào ra chết tại chỗ. Tín Nhi ra chiêu đắc thủ liền tấn công luôn những tên lính trước mặt. Hoàng Bá cũng múa kiếm chém vào mấy tên bên cạnh. Lại có thêm bốn tiếng rú thất thanh nữa vang lên. Tín Nhi nói:

– Chúng ta chạy nhanh nếu không sẽ rắc rối lắm.

Hắn liền dìu Hoàng Bá lẩn mình vào bóng đêm. Nghe tiếng còi báo động, một đám lính khác hàng mấy mươi tên kéo đến đuổi theo và bắn tên vào hai người. Hoàng Bá thấy tình thế nguy hiểm liền nói:

– Đội trưởng hãy chạy trước đi, đừng lo cho tôi. Nếu không thì hai ta sẽ cùng bị chúng bắt cả đấy.

Tín Nhi vừa chạy vừa nói:

– Chúng ta sống chết có nhau!

Khi chạy ra gần đến mé rừng thì họ bị một toán lính khác chặn mất lối đi, toán đuổi theo ban nãy cũng vừa chạy đến. Tín Nhi trông thấy vòng vây đông nghẹt toàn những lính là lính liền nói với Hoàng Bá:

– Coi bộ đêm nay phải đại khai sát giới rồi. Anh còn chịu đựng nổi không?

Hoàng Bá đáp:

– Có hơi bất tiện nhưng vẫn chiến đấu được, đội trưởng đừng lo. Nếu có chết, mạng của tôi cũng phải đổi ít nhất được mười mạng của bọn lính chó này.

Dứt lời, cả hai cùng vung kiếm xông vào tấn công. Đám lính đồng loạt múa binh khí phản công vì chúng đã được tập luyện thuật tác chiến đồng đội rất nhuần nhuyễn. Lưỡi kiếm của Tín Nhi nhanh chóng hạ thủ bốn tên lính đứng gần đó. Hoàng Bá cũng tỏ ra không kém, tuy xoay trở hơi chậm nhưng hắn cũng đã hạ được mấy tên. Dù vậy hai người vẫn không thể nào phá vỡ được vòng vây vì bọn lính cứ liên tục thay nhau tấn công bốn phía. Tiếng đao kiếm chạm nhau chan chát, tiếng người rú lên thảm thiết gây chấn động cả một vùng trời đêm. Lại có thêm mười mấy tên lính nữa ngã gục trước mũi kiếm của Tín Nhi và Hoàng Bá. Bù lại, Hoàng Bá cũng đã bị chém trúng thêm mấy nhát ở tay và bụng. Hắn vừa ra chiêu vừa la lớn:

– Tôi không xong rồi! Đội trưởng chạy đi, đừng ở lại đây mà chết hết cả hai.

Tín Nhi nói:

– Tôi không thể bỏ anh lại được, để tôi gọi con Hãn Huyết Câu đến rồi mình mở đường máu cùng thoát thân.

Hắn toan chúm miệng huýt gió thì bỗng có một tiếng quát lớn vang lên, nghe thật phách lối:

– Dừng tay! Các ngươi lui ra!

Mọi người giật mình quay lại nhìn. Đám lính cùng reo lên mừng rỡ:

– A! Ngài đề lĩnh đến rồi! Chúng tôi kính chào quan đề lĩnh.

Rồi chúng vẹt sang một bên, chừa chỗ cho một người mặc y phục trắng đang chậm rãi bước đến. Người này vừa từ chỗ của quan huyện Chu Bách về, trông hắn thật hách dịch kiêu kỳ, như thể cả thế gian này buộc phải cúi đầu mỗi khi hắn đi qua. Một tên toán trưởng vội chạy đến trước mặt hắn khúm núm nói:

– Đề lĩnh đến thì may cho bọn chúng tôi quá. Hai tên này là thủ phạm đốt kho lương đấy, chúng tôi chưa bắt được vì võ nghệ của chúng cũng khá lắm. Nhưng giờ đã có đề lĩnh đến thì bọn chúng ắt phải chịu chết rồi.

Tên đề lĩnh chỉ “hừ” một tiếng chứ không nói gì. Hắn bước đến thêm vài bước nữa để nhìn cho rõ mặt hai tên thủ phạm. Hắn tỏ ra kinh ngạc vì trước mặt hắn là một thiếu niên mới chừng mười sáu tuổi, nét mặt tỉnh khô đang chống kiếm đứng nhìn. Hắn thấy Hoàng Bá đã bị thương nên không thèm để ý đến, hất hàm hỏi Tín Nhi:

– Nhỏ ngươi là do bọn cướp Truông Mây phái đến phá phách à?

Tín Nhi nhìn thấy điệu bộ hống hách kiêu ngạo của tên đó cảm thấy ứa gan, hắn quẹt mũi một cái rồi đáp:

– Thiếu gia đúng là nghĩa sĩ Truông Mây. Thiếu gia đến đây để đốt kho lương của bọn ngươi chứ không phải phá phách.

Tên đề lĩnh nghe giọng nói giễu cợt của thằng nhỏ thì vừa giận vừa tức cười, nhưng hắn vẫn hỏi bằng giọng lạnh tanh:

– Có đởm khí lắm. Ngươi tên gì?

– Thiếu gia là Tín Nhi. Còn ngươi tên gì?

Thấy thái độ vô lễ quá mức của Tín Nhi, tên đề lĩnh dường như hết chịu đựng nổi, tay hắn siết chặt cán đao toan động thủ thì tên toán trưởng đứng bên đã nói lớn:

– Thằng nhãi con ngươi có mắt mà không có tròng hay sao vậy? Ngươi miệng còn hôi sữa nhưng chắc cũng đã nghe đến đại danh lẫy lừng của Quảng Ngãi đệ nhất cao thủ Quỷ Kiếm Ma Đao Lương lão đại gia Lương Bát Vạn đây rồi phải không?

Tín Nhi nghe cái danh hiệu dài lòng thòng đầy vẻ huênh hoang, nịnh bợ thì tức cười quá không nín được.

– Ha ha… Cái tên gì mà dài quá làm sao ta nhớ hết nổi, ngươi làm ơn nhắc lại lần nữa để ta còn nhớ mà gọi chớ.

Tên toán trưởng tưởng Tín Nhi nói thật liền lặp lại thật lớn:

– Nhóc con nghe cho kỹ đây, đề lĩnh đây đại danh là: Quảng Ngãi đệ nhất cao thủ Quỷ Kiếm Ma Đao Lương lão đại gia Lương Bát Vạn. Nhóc con nhớ chưa?

Tín Nhi nín cười làm bộ mặt quan trọng nói:

– Nhớ rồi, nhớ rồi! Chà, cái gì mà Quảng Ngãi dở nhất cao thủ Quỷ Kiếm Ma Đao lươn lẹo đại gia Lươn Bát Vạn. Oai thật, oai thật! Có, có! Ta đã có nghe đại danh này rồi. Mà không riêng gì ta, khắp hai phủ Quy Nhơn và Quảng Ngãi ai ai cũng đều biết cả.

Tên đội trưởng la lớn:

– Ngươi lộn rồi, cái gì mà dở nhất cao thủ, là đệ nhất cao thủ. Còn nữa, là Lương lão đại gia chứ không phải là lươn lẹo đại…

Bỗng nghe “bốp” một tiếng. Lương Bát Vạn vung tay tát mạnh vào mặt tên toán trưởng khiến hắn bay bắn ra ngoài, té nhào xuống đất, máu mồm trào ra, rụng mất mấy cái răng. Rồi Bát Vạn lạnh lùng nói với Tín Nhi:

– Ta thấy ngươi còn nhỏ nên không có ý giết ngươi, nhưng ngươi đã phạm phải điều cấm kỵ của ta nên ngươi phải chết. Ngươi chuẩn bị đi, ta nhường cho ngươi ba chiêu trước để tránh người khác nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ.

Trong ánh đuốc bập bùng nhưng Tín Nhi cũng cảm thấy một bầu sát khí toát ra quanh người Lương Bát Vạn. Hắn chợt rùng mình bởi luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng nhưng đã vội vàng trấn định lại tinh thần ngay. Hắn nhìn cán đao dài hơn bình thường và tay cầm đao của địch thủ thì bỗng nhớ ra là sư phụ hắn đã từng có nói đến nhân vật này. Tín Nhi biết đêm nay lành ít dữ nhiều, hắn hít mạnh một hơi, tay từ từ đưa kiếm hơi chếch ra phía trước, mũi kiếm chĩa xuống đất. Lấy lại sự bình thản, hắn nói:

– Ngươi không cần nhường ta. Chúng ta cùng ra tay một lúc.

Lương Bát Vạn nhìn thấy phong thái cầm kiếm vô cùng thoải mái của thằng nhỏ thì trong lòng kinh ngạc lắm. Hắn hỏi:

– Sư phụ ngươi là ai?

– Vô ảnh Thần Thâu Truy phong ảnh Đinh lão đại gia Đinh Hồng Liệt.

Hắn nói danh hiệu của sư phụ mình theo kiểu huênh hoang nhại lại cách nói của tên toán trưởng để trả đũa bằng một sắc mặt tỉnh bơ. Hoàng Bá đứng bên không nín được cười, hắn vừa ôm vết thương nơi bụng vừa khúc khích cười.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)