Kỳ 152:

…………

Lúc đó, ông có nhìn thấy mây đen từ phía biển Đông theo gió kéo vào từng đám đen nghịt, bầu trời tối dần lại nhưng vì đầu óc ông đang bấn loạn nên không nhận ra đó là dấu hiệu của trời sắp đổ mưa. Bên trong bán tử hồ lô, ngọn lửa đã bén đến gần sát chỗ ông đứng, đám lính đã có nhiều người bị đốt cháy, rú lên thảm thiết rồi mang thân hình như bó đuốc sống nhảy xuống vực. Số còn lại vì không chịu nổi sức nóng nên cũng đành nhảy đại theo xuống khe vực. Họ biết trước sau gì cũng không thoát được cái chết nhưng làm vậy ít ra họ sẽ tránh được cái nóng khủng khiếp của ngọn lửa và cái cảm giác đau đớn khi bị chết thiêu. Một người nhảy, hai người, rồi cả đám đông thi nhau nhảy xuống vực chịu chết. Những tràng rú thảm thiết kinh hoàng vọng lại nghe thật não nùng rồi chìm lỉm nơi đáy vực sâu.

Bọn Lía đứng nhìn sang thấy cảnh tượng như thế lòng không khỏi xót thương. Lía nói:

– Ta thật không muốn giết họ tí nào cả. Họ cũng là đồng bào của chúng ta. Ôi! Chiến tranh thật là tàn khốc!

Một nghĩa binh đứng cạnh nói:

– Chiến tranh quả là tàn khốc nhưng nếu thủ lĩnh gom hết những kẻ chết đói trong thiên hạ lại, như cha mẹ và các em của tôi chẳng hạn, thì tính ra còn nhiều gấp vạn lần bọn lính khốn kiếp này. Qúy hồ chúng ta có chính nghĩa, chiến đấu vì đồng bào thì dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu cũng phải giẫm lên mà đi.

– Đành phải như thế thôi.

Ngọn lửa chỉ còn cách Tống Phước Hiệp chừng năm trượng nữa. Mùi cỏ cây cháy, mùi thịt người bị thiêu đốt khét lẹt, nồng nặc khắp không gian. Quanh ông giờ chỉ còn hơn mười thủ hạ trung thành, liều chết cùng ông. Họ nhìn nhau, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đỏ hồng vì sức nóng. Không biết họ bị khói làm cho cay mắt hay họ đang khóc cho những chiến hữu đã cùng chiến đấu bên nhau bao nhiêu năm trời, giờ sắp chết cùng nhau. Đến lúc tuyệt vọng, Tống Phước Hiệp nhìn họ nói:

– Ta thật hổ thẹn đã đưa tất cả các ngươi vào chỗ chết. Chết mà bó tay không thể chiến đấu, quả thật nhục nhã vô cùng. Nhưng có chết ta cũng phải tự mình giết mình chứ không để mang tiếng là bị bọn cướp cạn Truông Mây đốt chết. Chúng ta gặp nhau ở suối vàng vậy.

Nói xong, ông đưa đao lên cổ vừa định cắt đầu mình thì bỗng có một tiếng nổ lớn rung chuyển cả núi rừng. Tiếp theo sau tiếng nổ, mưa đổ xuống ào ào như trút nước, sấm chớp ầm ầm. Ít lâu sau, ngọn lửa lụi dần rồi từ từ tắt ngấm dưới cơn mưa tầm tã. Tống Phước Hiệp và bọn thuộc hạ trung thành cứ đứng yên ở đó như trời trồng. Một cảm giác mà chỉ có những người vừa từ cõi chết quay về mới diễn tả nổi đang dâng ngập trong lòng họ đến nghẹt thở. Họ trợn mắt nhìn nhau thật lâu, cho đến khi có một người choàng tỉnh reo lên:

– Ta được sống rồi, chúng ta được cứu sống rồi! Trời mưa, trời mưa! Ha ha… Trời mưa!!! Ha ha…

Hắn điên cuồng chạy nhảy tứ tung vì mừng, vì hoảng sợ, vì được sống… Mọi người cũng bừng tỉnh dần và reo lên, nhảy nhót điên cuồng như hắn. Chỉ có Tống Phước Hiệp cúi đầu im lặng bước đi như người đã chết. Một cảm giác đau buồn trĩu nặng trong lòng ông. Có lẽ, nếu ông chết đi thì sẽ sung sướng hơn là còn sống để đối diện với thảm cảnh trước mắt. Một đời danh tướng lại phải chịu bó tay đứng nhìn một ngàn binh sĩ trung thành của mình bị chết cháy và nhảy dần xuống vực. Những hình ảnh đó, những bộ mặt sợ hãi và kinh hoàng tột độ đó đua nhau chạy lộn xộn trong đầu ông như những dấu chân ngựa sợ lửa chạy cuống cuồng, đạp vào màng tai, màng óc ông gây nên một nỗi đau đớn đến khủng khiếp, nghẹt thở. Ông muốn thét lên để làm dịu bớt cơn đau nhưng ông cố bậm môi cắn răng chịu đựng. Ông đáng phải chịu một hình phạt đau đớn hơn gấp ngàn lần thế nữa để tạ lỗi với những chiến hữu đã chết kia. Ông vừa đi vừa lầm bầm: “Tống Phước Hiệp! Tống Phước Hiệp…” như thể để nhắc nhở bản thân mình đừng bao giờ quên mối hận này. Cũng có thể là ông đang tự nguyền rủa mình, đang cố xua đuổi cái tên đó ra khỏi cuộc đời danh tướng kiêu hùng đã qua của ông!!!

Lía nhìn theo bước chân của Tống Phước Hiệp qua màn mưa dày đặc, lòng sinh niềm lân tuất. Chàng nói với anh em:

– Một đời danh tướng! Có lẽ ông ta đang đau khổ hơn là chết. Truyền cho anh em bên đó hãy để họ tự do ra đi. Nếu có ngựa thì để lại cho họ.

Trong khi đó trên một vách núi cao, Trần Lâm và toán quân cảm tử cùng anh em phục binh nãy giờ vẫn theo dõi diễn biến bên trong. Tất cả những gì xảy ra đã làm cho lòng họ chùng xuống. Trần Lâm nói:

– Những người còn sống sót coi như đời họ đã hết rồi, nhất là Tống Phước Hiệp. Một đời danh tướng! Trời lại động đức hiếu sinh nên đổ mưa lần nữa để cứu họ. Trời đã cứu thì ta cũng không nên triệt đường sống mà phản lại thiên ý. Hãy để lại cho họ đủ số ngựa rồi chúng ta rút lui. Nếu ta tính toán đúng thì đêm nay bên đèo Màn Lăng, bọn giặc sẽ bị đánh tơi bời. Chúng ta mau đến chặn đường về của cánh quân Nguyễn Văn Hưng.

***

Hồ Bân khi đến đèo Màn Lăng, đêm đó theo kế sách của Trần Lâm mà hành sự. Buổi chiều vừa có cơn mưa lớn nên đêm đến bầu trời thật quang đãng, trên trời đầy sao, khắp núi rừng tiếng côn trùng kêu rả rích không ngớt. Khoảng canh ba, quả nhiên có hai toán quân giặc âm thầm leo núi bất thần xông vào cướp trại. Người chỉ huy toán quân đó chính là Tiên phong Nguyễn Khoa Kiên. Khi bọn chúng vào đến nơi, thấy trại trống không, Khoa Kiên biết mình đã trúng kế vội hô quân rút lui. Đúng lúc đó, một tiếng pháo nổ vang, chung quanh trại đèn đuốc bỗng sáng lòa. Nghĩa quân từ bốn phía đổ ra bao vây địch. Có tiếng của Hồ Bân nói lớn:

– Bọn giặc Nguyễn chớ chạy, bọn ngươi trúng kế rồi, mau buông khí giới đầu hàng đi.

Khoa Kiên thất kinh vội vàng hô quân tấn công. Thế là trên đỉnh đèo Màn Lăng, dưới ánh đuốc lờ mờ, một trận giao chiến kịch liệt xảy ra. Hồ Bân xông đến trước mặt Khoa Kiên nói:

– Tướng giặc mau xưng tên họ đi rồi chịu chết.

Khoa Kiên vì nóng lòng muốn phá vòng vây nên vừa múa thương đâm Hồ Bân vừa nói:

– Hãy xuống Diêm Vương mà hỏi tên ta.

Hồ Bân múa đao đỡ rồi nói:

– Được, nếu ngươi muốn làm con quỉ vô danh thì ta toại nguyện cho.

Hai người nói xong đánh nhầu với nhau một trận. Trong khi đó, Thiên Tường cùng với anh em nghĩa binh vây chặt bọn lính triều đình và ra sức tiêu diệt chúng, không cho một tên nào trốn thoát. Khoa Kiên đánh nhau với Hồ Bân một lúc lâu, nhìn thấy quân mình bị tiêu diệt gần hết, hắn liệu bề không ổn nên liền giở tuyệt chiêu ra mong thoát thân.

Nguyễn Khoa Kiên vốn là con của cai bạ Nguyễn Khoa Thuyên, tính ham thích võ nghệ từ bé, may gặp được kỳ nhân truyền cho tuyệt nghệ nên thân thủ rất cao. Tuyệt chiêu hồi mã thương trước giờ Kiên chưa lần nào phải dùng tới, nay đứng trước tình thế nguy hiểm nên đành phải mang ra sử dụng để kết thúc cuộc chiến. Sau khi tung ra một chiêu quyết liệt, Kiên liền trở mình bỏ chạy. Hồ Bân tưởng hắn tính đào tẩu nên nhướng người rượt theo. Tức thì, Kiên bất ngờ quay lại tung một đường thương ra phía sau đâm chéo ngay vào tim của Hồ Bân. Đường thương này tuy không phải đương lúc ngồi trên lưng ngựa nhưng Khoa Kiên sử dụng vẫn rất tài tình. Hồ Bân đang đà phóng người tới không thể nào né kịp. Cũng may Bân từng được Lía dạy cho kỹ thuật phản đà đao nên trong khoảnh khắc mành chỉ treo chuông, Bân liền vung đao từ dưới gạt mạnh lên, uốn người ngã ngửa về phía sau. Mũi thương trượt đi, tuy không đâm trúng vào tim Hồ Bân nhưng vai trái cũng đã bị mũi thương thích phải. Hồ Bân la lên một tiếng và ngã ra sau.

Thiên Tường đang lo giết giặc nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc mắt để ý tới trận đấu giữa Hồ Bân và Khoa Kiên. Lúc thấy Hồ Bân bị trúng thương ngã xuống, chàng vội vã phóng một phi đao vào Khoa Kiên. Khoa Kiên đắc thắng, vừa định quay lại kết liễu tính mạng Hồ Bân thì bỗng nghe tiếng gió rít nên vội múa tít cây thương một vòng để đỡ. Mũi phi đao đập mạnh vào cây thương tóe lửa. Khoa Kiên giật mình kinh hãi, hắn không ham đánh nữa mà vội băng mình đến chỗ một quân kỵ của nghĩa binh gần đó và tung một thương thần tốc vào bụng tên kỵ binh rồi vít hắn văng xuống ngựa. Xong hắn phóng lên lưng ngựa thúc nó đột phá trùng vây, hô quân rút lui. Nhưng chẳng ai còn sống sót cả, hắn đành một mình phóng ngựa phi nhanh xuống chân đèo. Thiên Tường vội tung mình chạy đến đỡ Hồ Bân dậy. Lúc này Bân đã hôn mê nhưng hơi thở vẫn còn khá mạnh, vai trái máu chảy lênh láng nhưng vết đâm không đến độ gây tử thương. Thiên Tường cho người rịt thuốc vào vết thương và tìm cách giúp Hồ Bân tỉnh lại. Lát sau Hồ Bân từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Thiên Tường, hắn mỉm cười hỏi:

– Ta chưa chết à? Đường thương của tên khốn đó thật hiểm ác. Lần sau nếu gặp lại hắn ta quyết giết không tha.

……………

(xem tiếp vào ngày mai)