Kỳ 153:

………..

Thiên Tường nói:

– Vết thương nơi vai của tam ca tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng vết đâm khá sâu, cần phải nghỉ ngơi nếu không sẽ ảnh hưởng đến cả cánh tay. Khoa Kiên đã thoát chạy về được bên đó rồi, kế hoạch của chúng ta phải bãi bỏ thôi. Đệ sẽ giữ chặt đỉnh đèo này chờ Lâm ca đến tính tiếp. Phần tam ca nên về Truông Mây tịnh dưỡng, không thể ở lại nơi này được.

Hồ Bân thở dài nói:

– Ta thật vô dụng. Mọi kế hoạch đã sắp sẵn mà còn không làm nên việc gì.

– Tam ca đừng tự trách mình. Chúng ta cũng đã tiêu diệt gọn đám lính cướp trại rồi còn gì. Nguyễn Khoa Kiên tuy còn trẻ nhưng là người nổi danh khắp Phú Yên, việc hắn thoát đi được là điều hiển nhiên, đâu phải do lỗi của tam ca.

Thiên Tường quay sang gọi ba thiết kỵ lại dặn:

– Mọi người chia nhau cố liên lạc cho được với Lâm ca, báo cáo lại tình hình ở đây và xin chỉ thị nhé.

Ba tên thiết kỵ vâng dạ vừa định ra đi thì bỗng nghe có tiếng vó ngựa từ xa chạy đến. Một lát sau đã thấy Trần Lâm cùng năm mươi người trong toán thần mã.

Thiên Tường chạy lại mừng rỡ nói:

– Lâm ca đến thì hay quá! Đệ đang lo cho tình trạng của tam ca và không biết phải làm gì sắp tới.

Trần Lâm thấy Hồ Bân bị thương liền chạy đến xem xét và hỏi:

– Tam ca thấy trong người có gì lạ không? Để đệ xem lại vết thương thế nào.

Hồ Bân nói:

– Cảm ơn đệ, ta không sao. Chỉ là vì đầu bị bản đao của mình đập mạnh vào nên bất tỉnh, còn vết thương nơi vai thì không hề gì đâu.

Trần Lâm xem vết thương xong nói:

– Tuy không nguy hiểm nhưng tam ca cần phải được tịnh dưỡng và chăm sóc kỹ nếu không cánh tay trái sẽ bị ảnh hưởng. Đệ cho người đưa tam ca về Truông Mây bây giờ. Mọi việc ở đây hãy để bọn đệ lo.

– Ta là tên vô dụng, chẳng giúp gì được cho đệ cả.

– Tam ca không cần tự trách. Trong chiến tranh, chuyện may rủi khó ai biết được. Tam ca về coi sóc Truông Mây cũng là việc lớn vậy.

Nói xong, chàng liền cho người đưa Hồ Bân trở về Truông Mây rồi hỏi Thiên Tường:

– Ta dẫn toán cảm tử quân từ Tử Cốc đi vòng xuống định sẽ chặn đường bọn tàn binh của Nguyễn Văn Hưng, nhưng thám báo lại cho biết là bọn họ vẫn còn đóng trại dưới chân đèo nên nghĩ chắc bọn đệ đã gặp điều trở ngại, bởi vậy ta mới đi đường núi lên đây. Tình hình ở đây diễn biến thế nào?

Thiên Tường đáp:

– Tất cả đều xảy ra đúng như ta tính toán, chỉ bất ngờ là tam ca bị thương và Nguyễn Khoa Kiên trốn thoát nên kế hoạch cuối cùng mới bị vỡ.

– Đã như thế thì bây giờ ta và đệ cứ mang toàn bộ anh em ở đây xông xuống tấn công vào trại địch, lực lượng cảm tử quân ta còn cho ẩn núp bên kia sẽ đánh vào mặt sau của họ. Tin bọn Tống Phước Hiệp bị bại chắc đã đến tai bọn Nguyễn Văn Hưng rồi, trong lòng chúng giờ đây hẳn chỉ còn lo đến việc rút lui chứ chẳng có tinh thần chiến đấu gì nữa đâu. Ta tấn công cùng lúc hai mặt chắc sẽ phá được chúng.

Nói rồi liền cho trăm kỵ mã băng núi trở lại giúp toán cảm tử quân, còn đích thân Trần Lâm và Thiên Tường kéo binh từ trên đèo đổ xuống tấn công trực diện vào trại địch.

Nói về Nguyễn Khoa Kiên thoát chết trở về trại gặp Nguyễn Văn Hưng và trình bày:

– Bọn giặc đã có chuẩn bị nên gài bẫy cho chúng tôi vào cướp trại rồi đổ phục binh ra bao vây. Tôi nhờ nhanh chân, hạ được tướng giặc là Hồ Bân nên mới thoát thân được. Còn toàn bộ quân lính của ta đều đã bị chúng giết sạch. Tội tôi thật đáng chết!

Nguyễn Văn Hưng nói:

– Tướng quân không cần phải tự trách mình. Cả Cai cơ Tống Phước Hiệp, danh tướng lẫy lừng của Gia Định mà còn bị chúng dồn vào Tử Cốc rồi cho lửa thiêu đốt cả ngàn quân, nếu trời không đổ cơn mưa bất chợt chiều qua thì chắc ngài ấy cũng đã bị thiêu chết trong ngọn lửa đó rồi. Cho nên bọn chúng ta có bị thất bại cũng không có gì hổ thẹn.

Nguyễn Khoa Kiên thất kinh hỏi:

– Tống Phước Hiệp bị bại rồi ư? Hiện giờ ông ta ở đâu?

– Ông ta hiện như người mất hồn, đang trên đường trở về phủ Quy Nhơn. Bọn giặc đốt quân ta xong, thấy trời đổ mưa cứu sống mười mấy người của Tống Phước Hiệp nên có lẽ đã động lòng mà để lại cho họ một số ngựa và thả về. Một người trong bọn họ chạy đến đây báo tin cho ta hay rồi lặng lẽ bỏ đi. Hắn nói sẽ trở về nhà sống ẩn dật, không dây vào vòng tranh chấp của thế sự nữa.

– Bây giờ tướng quân tính sao?

– Chúng ta giờ như rắn mất đầu, không thể một mình lẻ loi chiến đấu được. Vì có chiến đấu cũng chỉ hi sinh binh sĩ một cách vô ích mà thôi. Chi bằng ta cứ rút quân về Quy Nhơn rồi mọi việc tính sau.

– Đã như vậy thì phải đi cho mau, nếu không bọn cướp đuổi theo và chặn hai mặt tấn công thì chúng ta sẽ nguy hiểm lắm.

– Đúng vậy. Hãy cho toán quân lương đi sau cùng, nếu giặc có đuổi theo thì cứ vung đồ quân lương quân dụng lại cho bọn chúng cướp lấy. Chúng ta hãy bảo toàn tính mạng của quân sĩ trước.

– Tướng quân thật là cơ trí. Thôi chúng ta rút lui mau.

Hai người bàn định xong liền lệnh cho ba quân cứ để yên trại đó mà rút lui thật nhanh. Khi bọn Trần Lâm kéo quân đến thì đại quân của họ đã bỏ chạy khá xa, chỉ còn lại những trại không. Toán cảm tử quân vì phải đợi lệnh của Trần Lâm nên khi đội thiết kỵ đến hợp quân mới đuổi theo nhưng cũng chỉ đoạt được những đồ lương thảo, khí giới. Toán quân còn lại của Nguyễn Văn Hưng và Nguyễn Khoa Kiên nhờ thế mà chạy về đến phủ Quy Nhơn an toàn.

Trần Lâm cho quân thu thập chiến lợi phẩm rồi chia đều cho những nghĩa binh có công tham gia trong trận chiến này, còn lương thực thu được cho mang về Truông Mây. Chàng nói với Thiên Tường cùng anh em:

– Nguyễn Văn Hưng và Nguyễn Khoa Kiên đều là những tướng tài. Họ bỏ chạy mà rất chu chỉnh trong phương cách, vì thế mới giúp bảo toàn được lực lượng binh sĩ. Họ đã áp dụng đúng “tẩu kế” của Tôn Tử ngày xưa. Đệ và anh em nên lưu ý điểm này.

Thiên Tường nói:

– Cảm ơn Lâm ca chỉ điểm. Đệ sẽ ghi nhớ.

– Bây giờ chúng ta kéo toàn bộ xuống Phù Ly xem tình hình của tứ ca và các cánh quân thủy ở Đề Gi, An Dũ thế nào. Đệ cho một số anh em đưa các thương binh và lương thảo về Truông Mây, dặn họ mời đại ca xuống Phù Ly luôn thể.

Thiên Tường vâng dạ rồi cho thi hành lệnh. Sau đó, họ theo đường núi từ đèo Màn Lăng kéo xuống huyện thành Phù Ly.

Trần Lâm và đội quân thiết kỵ về đến Phù Ly liền vào thành gặp chú Nhẫn để hỏi qua tình hình hai mặt trận Đề Gi và Quy Nhơn. Chú Nhẫn cho hay quân phủ Quy Nhơn của Phan Ngọc Chánh sau khi nghe tin đại binh của Nguyễn Phúc Hương bị đại bại đã cho dừng binh lại, không tiến đánh Phù Ly nữa mà lo về phòng thủ thành Quy Nhơn. Trần Lâm thầm tiếc rẻ. Như vậy kế hoạch “phản khách vi chủ” dự định bỏ trại Phong An để lẻn vào cướp thành Quy Nhơn của Trương Văn Bảo đã không thực hiện được. Sự chết nhát của Nguyễn Khắc Tuyên và Lưu Khâm vô tình lại bảo vệ được thành Quy Nhơn.

Riêng về cánh quân ở Đề Gi, Võ Tiến và Nguyễn Cửu Thống tuy đã có mấy trận giao tranh nhưng hai bên vẫn chưa bên nào chiếm được ưu thế. Võ Tiến lúc đầu bị thiệt hại mất một số chiến thuyền và hơn năm mươi nghĩa binh nên rút về cố thủ, sau nhờ có toán quân của Đặng Thông từ An Dũ vào trợ giúp nên lực lượng có vẻ cân bằng trở lại. Lại nhờ số nỏ liên châu lợi hại nên Võ Tiến đã giữ chặt được cửa Đề Gi, Cửu Thống đánh mãi không thủng. Hiện giờ, khi nghe tin hai đạo quân kia bị thất bại, Cửu Thống đã cho rút quân vào cửa biển Quy Nhơn để trù tính kế hoạch khác.

Trần Lâm nghe báo cáo tình hình thì lòng hết sức vui mừng. Như thế nghĩa là tất cả các mũi tấn công của quân triều đình đã bị bẻ gãy. Nay họ tập trung lực lượng ở Quy Nhơn như vậy thì việc đối phó sẽ dễ dàng hơn. Chàng bèn cho thám báo đi dò la tin tức các nơi một lần nữa cho thật rõ ràng rồi mới dành cho mình cùng Thiên Tường và toán quân thiết kỵ một ngày để nghỉ ngơi dưỡng sức.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)