Kỳ 155:

……….

Nguyên soái Nguyễn Cửu Thống sau khi đem đội thủy quân vào đóng ở đầm Hải Hạc liền thân hành đến thành Quy Nhơn gặp bọn Nguyễn Khắc Tuyên và các tướng lãnh để họp bàn. Trong buổi họp, Cửu Thống nói:

– Trước mặt quan Quốc phó ta có hứa trong vòng một tháng sẽ tiêu diệt bọn cướp Truông Mây, không ngờ bọn này lại có lắm kẻ tài giúp đỡ nên mọi sự đã vượt ngoài sự tiên liệu của ta. Nay hai trong bốn cánh quân đã thất bại, chỉ còn lại chúng ta ở đây, các ông có ý kiến gì hay không?

Tống Phước Hiệp tuy đã nghỉ ngơi mấy ngày nhưng bộ dạng hãy còn tiều tụy, nghe Nguyễn Cửu Thống hỏi liền đáp:

– Thưa Nguyên soái, tất cả chúng ta quả thật đã bị hai chữ “cướp cạn” đánh lừa mà xem thường địch thủ nên mới chuốc lấy thảm bại. Cá nhân tôi đã rút ra một bài học xương máu cho mình và cũng xin khuyên tất cả hãy cẩn trọng. Bọn Truông Mây quả thật là một đội binh mạnh có đủ mưu trí, dũng cảm và sự đoàn kết cùng tấm lòng quyết tử. Để đối phó với một đội quân như thế, chúng ta cần phải có một kế hoạch hành quân nghiêm chỉnh, thống nhất cùng một lực lượng tướng tá, mưu sĩ tài giỏi và hùng mạnh.

– Theo ý ông thì ta nên làm thế nào?

– Tôi xét thấy trên cả hai mặt trận thủy và bộ, địch đều giỏi, đặc biệt là trên bộ. Nơi đồng bằng thì địch có trận Bát quái, một loại trận thế mà nếu không biết cách phá chúng ta sẽ cầm chắc sự thất bại, như đại quân của Nguyễn Phúc Hương vừa rồi. Nơi rừng núi thì địch lại thiện dụng mưu kế thâm mật, lợi dụng địa hình quen thuộc của chúng để tiêu diệt quân ta. Địch có một đội quân thám báo đông đảo và tài giỏi, mọi động tịnh của ta chúng đều biết rất rõ. Nói chung, địch tỏ tường ta mà ta thì lại chẳng biết gì về chúng, do đó chưa ra quân chúng ta đã kém thế hơn địch.

Phan Ngọc Chánh lên tiếng:

– Ngài cai cơ đã nhận định rất chính xác về tình hình địch quân. Theo ngài thì chúng ta cần phải làm gì để chiến thắng chúng?

– Cảm ơn ngài Tổng binh đã đồng tình với tôi. Theo tôi, chúng ta cần thực hiện những điều sau đây: thứ nhất, để đối phó với trận Bát quái, chúng ta phải tìm cho được người biết cách phá trận. Như thế cuộc chiến nơi đồng bằng chỉ còn tùy thuộc vào lực lượng tướng sĩ và chúng ta sẽ có lợi thế hơn vì chúng ta có cả một nước, còn địch thì chỉ có hai huyện nhỏ; thứ hai, để phá vỡ sự đoàn kết của địch chúng ta phải sử dụng gián điệp và phản gián điệp. Dùng gián điệp để biết rõ tình hình địch cùng cơ mưu của chúng. Dùng phản gián điệp để đánh lừa chúng bằng những thông tin không thật, làm cho mọi trù tính của chúng sai lệch. Phản gián còn có một tác dụng rất lợi hại khác là làm cho nội bộ của địch chia rẽ, mất đoàn kết hoặc mua chuộc người của chúng bằng lợi lộc để chúng quay đầu phản bội nhau. Đó gọi là ly gián; thứ ba, địch có quân sư tài ba, nhiều tướng lãnh võ nghệ rất giỏi, chúng ta cũng cần phải tăng viện thêm nhân tài trong triều đình và trong dân chúng về phe ta để chống lại. Qua mấy trận đại bại, chúng ta không thể xem thường bọn Truông Mây được nữa; thứ tư, chúng ta không nên xé lẻ quân thành nhiều đạo như trước, vì như thế lực lượng của ta sẽ yếu bớt đi. Sắp tới, chúng ta chỉ nên đánh vào hai mặt bắc và nam theo thế gọng kìm. Đánh mạnh trên hai mặt trận lớn với lực lượng áp đảo thì sẽ dễ chiến thắng hơn. Theo tôi đó bốn điều cần thiết mà chúng ta phải làm trong cuộc chiến sắp tới.

Nguyễn Cửu Thống nghe Tống Phước Hiệp trình bày bốn điểm chiến lược thì gật gù đồng ý. Ông nói:

– Những điều tướng quân vạch ra rất hợp ý tôi. Về việc phá trận Bát quái, tôi biết một người có hi vọng phá được trận này. Đó là quan Học sĩ Nguyễn Quang Tiền, ông ta rất tinh thông dịch học lý số, đáng tiếc là ông ta đã bị bãi chức và về quê ở ẩn rồi. Còn một người nữa là Ngô Thế Lân, nhưng tên này có ý chống lại phủ Chúa và quan Quốc phó nên chẳng chịu ra làm quan, chỉ sống đời dật sĩ. Việc này tôi sẽ thông báo về phủ Chúa để nhờ ngoài đó trù liệu. Còn về vấn đề gián điệp và phản gián điệp, ông Tuyên và ông Khâm là người địa phương chắc phải rành hơn chúng tôi. Hai ông có phương án gì không?

Tán lý Lưu Khâm nghe hỏi liền đáp:

– Thưa Nguyên soái, việc này xin Nguyên soái cho chúng tôi dăm ba hôm để nghiên cứu rồi báo cáo với Nguyên soái sau được không ạ?

– Được, ông nghiên cứu kỹ rồi cho tôi hay. Càng sớm càng tốt nhé.

Lúc ấy, có một thanh niên đứng phía sau Lưu Khâm bỗng rụt rè lên tiếng:

– Thưa Nguyên soái cùng các tướng quân, quan Tuần phủ và quan Tán lý, tôi có một chút manh mối trong vấn đề phản gián chia rẽ nội bộ của địch, không biết có thể đưa ra để các ngài áp dụng được không?

Mọi người quay nhìn người thanh niên vừa mới phát biểu ý kiến. Lưu Khâm vội lên tiếng:

– Người này là thuộc hạ của tôi. Hắn là cháu của Cao Đường, một đại phú gia ở đầm Hải Hạc, tên Lý Vân Long.

Nhắc lại Lý Vân Long, sau khi bị Trần Lâm vạch mặt và hủy đi cây quạt chứa độc bửu bối, hắn đã ôm hận trở về Nước Mặn gặp sư phụ mình là Thiết Phiến Tử để nhờ sư phụ giúp báo thù. Thiết Phiến Tử đã đưa hắn sang Trung Hoa để cùng nghiên cứu thêm về độc dược. Sau gần hai năm khổ cực, hắn đã trở thành một tay thiện dụng độc trong thiên hạ. Thấy tài dùng độc của mình đã cao siêu, hắn bèn trở về nước. Biết tin Đại Hồng đã lấy chồng, hắn vô cùng đau khổ vì trước nay hắn vẫn thầm yêu cô em họ của mình. Hắn bèn tìm đến phủ Quy Nhơn nhờ Đại Hồng xin với Hoàng Công Đức cho hắn về làm việc trong phủ để sớm hôm được gần gũi với nàng. Từ ngày lấy tên chồng già, Đại Hồng buồn chán lắm, nay có Lý Vân Long bên cạnh cũng vui nên nàng nói Hoàng Công Đức nhận hắn về dưới trướng. Sau họ Hoàng bị bọn Truông Mây cắt đầu, Tán lý Lưu Khâm thay chỗ, hắn tiếp tục theo Lưu Khâm làm việc. Lý Vân Long rất hận Trần Lâm và bọn Truông Mây vì đã bắt Đại Hồng đi. Tên thủ lĩnh Lía còn ép nàng làm vợ khiến cho bao hi vọng của hắn tan thành mây khói. Nay thấy có dịp trả thù trước mắt, hắn không ngần ngại xin được bày mưu.

Nguyễn Cửu Thống nhìn Lý Vân Long hỏi:

– Manh mối gì ngươi nói ra xem thử?

Lý Vân Long cúi đầu chào Cửu Thống rồi nói:

– Thưa ngài Nguyên soái, tôi có người em họ là con gái của dượng Cao Đường tên Cao Đại Hồng, hiện đang là vợ của tên Lía, thủ lĩnh đảng cướp Truông Mây. Cao Đại Hồng nguyên là vợ của quan Trấn thủ Hoàng Công Đức, năm trước bọn cướp lẻn vào giết quan Trấn thủ rồi bắt cóc cả em tôi về và bị tên Lía ép làm vợ. Nếu chúng ta có thể liên lạc được với Đại Hồng thì sẽ có hi vọng tìm ra phương cách phản gián tốt mà phá hoại bọn chúng.

– Hay lắm! Vậy bây giờ ngươi định làm cách nào?

Lý Vân Long biết Cửu Thống đã chấp thuận ý kiến của hắn mới nêu ra nên lòng mừng khấp khởi. Hắn khúm núm đáp:

– Dạ bẩm Nguyên soái, dượng Cao của tôi đang lâm bệnh cũng khá trầm trọng. Chúng ta có thể vin vào cớ này cử người lên Truông Mây thông báo cho Đại Hồng biết. Chừng đó chúng ta sẽ tùy cơ mà dò xét xem tình hình của địch thế nào.

Lưu Khâm bỗng sực nhớ ra điều gì liền nói:

– Lúc trước tôi có nghe tên đầu lĩnh Hồ Bân giữ Truông Mây ở Phong An, Núi Bà vốn là một tên ham chơi, lại thích uống rượu. Cũng do hắn để bọn thủ hạ ra ngoài phá phách dân chúng nên quan Tuần phủ đây mới cho tảo thanh đốt sạch cái Truông Mây ở đó. Một con người như thế, nếu tìm cách đem lợi lộc ra dụ hắn thì sẽ có nhiều hi vọng làm cho hắn phản bội anh em lắm.

Nguyễn Cửu Thống vui vẻ nói:

– Ông Tuyên hãy giúp cho anh bạn trẻ này mọi chuyện để anh ta có thể thực hiện kế hoạch phản gián này nhé. Riêng về tên Hồ Bân thì mang cho hắn một số vàng bạc và hứa phong cho hắn một chức quan gì đó béo bở, như chức quan huyện chẳng hạn, để dụ hắn cho bằng được.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)