Kỳ 159:

………..

Lía và Trần Lâm đưa cha Hồ về đến Truông Mây thì trời bắt đầu nổi gió, mưa bắt đầu rơi. Sau đó, nhiều tiếng sấm nổ vang và cơn mưa đổ xuống tầm tã đúng như lời dự đoán của Trần Lâm. Vết thương nơi vai của Hồ Bân vẫn còn chưa khỏi, nghe Lía nói tình trạng cha Hồ đã vô phương, hắn rơi lệ nắm tay chú mình nghẹn ngào:

– Sao chú nỡ bỏ cháu đi sớm như vậy? Cháu thật vô dụng, chẳng làm nên tích sự gì cả.

Cha Hồ mỉm cười:

– Muốn làm nên tích sự thì từ nay hãy bớt uống rượu đi. Truông Mây đang lúc cần người ra sức. Cháu phải vững vàng lên, được vậy chú mới an lòng nhắm mắt.

Hồ Bân buồn bã gật đầu:

– Cháu sẽ cố gắng sống tốt. Chú an lòng.

Bảy ngày sau cha Hồ chết. Cơn mưa kéo dài liên tục suốt mấy ngày liền, lúc nhỏ hạt, lúc lại như trút nước. Anh em Truông Mây làm lễ an táng cha Hồ dưới cơn mưa, ai nấy đều bùi ngùi thương tiếc.

Cơn mưa kéo dài được mười ngày thì có một cơn bão lớn ập vào vùng Diên Khánh, ra tới tận Thanh Hóa. Gió mạnh thổi phăng hàng ngàn mái nhà của người dân. Cơn bão mang theo một lượng nước lớn khiến cho dân chúng vừa chống bão, lại vừa đỡ lụt. Nước lũ từ thượng nguồn đổ về hòa với nước mưa tạo thành một cơn hồng thủy khủng khiếp, cuốn phăng tất cả mọi thứ ra biển cả. Đúng là một cảnh tượng tan hoang, thê lương chưa từng có, diễn ra trên suốt một dải đất dài dọc theo miền duyên hải. Hàng ngàn người chết, hàng triệu người lâm cảnh màn trời chiếu đất, đói rét, không nơi nương tựa. Hoa màu chịu đựng được qua cơn hạn hán mùa hè bây giờ đã bị lũ cuốn phăng đi. Qua hai lần đại họa, mọi thứ đều bị hủy diệt, chẳng còn lại thứ gì.

Các trại di cư do Truông Mây dựng tạm để bà con nghèo trú thân đã bị lũ tàn phá sạch. Cả mấy ngàn người đói rách giờ phải sống trơ trụi dưới trời mưa gió. Lía buộc lòng phải sai anh em xuất lương thực dự trữ của nghĩa quân để chia cho họ. Khi nước rút bớt, mấy ngàn nghĩa binh ra sức tái tạo lại những căn nhà tạm để cho mọi người trong hai huyện có chỗ trú mưa. Ở những nơi khác, tình cảnh tồi tệ chẳng kém gì. Chính quyền phủ Chúa vì lo việc cứu trợ đồng bào bị thiên tai nên việc ra quân tảo phạt Truông Mây đã tạm thời dẹp sang bên. Trần Lâm cho người mang một bức thư đến phủ Quy Nhơn đề nghị tạm thời ngưng chiến trong ba tháng để dồn sức cứu giúp đồng bào trước. Nguyễn Khắc Tuyên và Nguyễn Cửu Thống chấp thuận rồi báo cáo về Phú Xuân.

Thiên tai qua đi, nạn đói kéo tới, dịch bệnh hoành hành. Đến đầu tháng chạp năm đó, các nghĩa sĩ Truông Mây cũng đành nhắm mắt làm ngơ bỏ mặc bá tánh vì họ đã không còn đủ sức để giúp đỡ nữa. Vừa may, có một đoàn thuyền hai mươi chiếc từ Gia Định của nhóm Thần Quyền Môn và Dương gia ở Mỹ Tho với sự hỗ trợ của bang Hành Khất đã cập bến An Dũ và Đề Gi, mang theo hơn hai trăm tấn gạo ra cứu trợ. Lượng gạo này so với số người đang bị đói thật chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng dù sao có cháo húp đỡ cho qua cơn đại nạn cũng đã là may mắn lắm rồi. Đoàn thuyền khi trở về lại bốc thêm gần ngàn người vô gia cư nữa vào Nam. Trước khi nhổ neo, Dương Quán Nhật nói với Trần Lâm và Lía:

– Các anh ráng giữ vững tinh thần bà con, chúng tôi sẽ gởi ra vài chuyến gạo nữa để giúp các anh qua khỏi cơn hiểm nghèo này.

Trần Lâm cầm tay Quán Nhật cảm động nói:

– Tôi không biết làm sao để cảm ơn anh và Trần môn chủ, xin ghi lòng tạc dạ vậy. Anh ra khơi may mắn. Mong những chuyến tàu kế tiếp của các anh.

Trong khi các đầu lĩnh và nghĩa binh Truông Mây đang bù đầu lo việc cứu trợ và giúp bà con xây dựng lại nơi cư trú thì tại Truông Mây có một nghĩa binh mang một bức thư đến trao cho Đại Hồng và nói:

– Hôm qua lúc em xuống Bồng Sơn mua đồ cho nhà bếp thì có một vị công tử đến nhờ em trao thư này cho phu nhân, anh ta nói rằng có tin nhà rất gấp.

Đại Hồng ngạc nhiên mở bức thư ra đọc. Hai hàng nước mắt của nàng bỗng chảy dài xuống má. Nàng hỏi:

– Người đưa thư có nói gì nữa không?

– Dạ không. Anh ta chỉ nhờ em trao thư tận tay phu nhân thôi.

– Ngươi có biết thủ lĩnh giờ đang ở đâu không?

– Dạ, nghe nói thủ lĩnh đang ở An Dũ để tiễn đoàn thuyền của Gia Định trở về Nam.

– Khi nào thủ lĩnh về đây?

– Dạ em không biết, thưa phu nhân.

– Thôi ngươi đi đi. Cảm ơn đã mang thư đến cho ta.

– Dạ không có gì ạ. Chào phu nhân.

Tên nghĩa binh đi rồi, Đại Hồng mở bức thư ra đọc lại, nàng nức nở một mình:

– Ta là con gái lớn, đã mấy năm nay chưa gặp cha, nay người bệnh nặng sắp chết mà lại không thể nhìn được mặt lần cuối. Ta thật là đứa con bất hiếu. Nhưng biết phải làm thế nào bây giờ?

Rồi nàng ôm mặt sụt sùi khóc. Đêm đó Lía trở về Truông Mây, thấy Đại Hồng khóc đến sưng cả mắt thì ngạc nhiên hỏi:

– Có việc gì sao? Sao lại khóc đến sưng cả mắt thế này?

Vừa hỏi, chàng vừa lấy khăn lau mắt cho vợ. Đại Hồng buồn rầu đưa bức thư cho Lía nói:

– Tiểu Hồng mới gửi thư lên, anh đọc đi.

Lía cầm lá thư đọc. Nét chữ trong thư vừa mềm mại vừa rất đẹp, đúng là chữ của phụ nữ. Thư viết:

“Cha bệnh nặng e không qua khỏi. Biết rằng chị không thể về được nhưng em vẫn phải báo tin cho chị hay.

Nhớ chị nhiều lắm. Em gái của chị.

Tiểu Hồng.”

Nhìn khuôn mặt đẫm lệ của vợ, Lía nao lòng hỏi:

– Em muốn về thăm cha phải không?

Đại Hồng hỏi nhỏ:

– Em đi được sao?

Lía ôm vai nàng:

– Để anh hỏi Lâm đệ xem. Em cũng biết là chúng ta đang có chiến tranh mà.

Đại Hồng quay mặt đi nơi khác nói:

– Em biết. Anh đừng bận tâm. Em đành làm đứa con bất hiếu vậy.

Lía xoay mặt vợ lại vỗ về:

– Để anh xem nào. Nhưng em đi bằng cách nào?

– Ngựa. Anh đã tập cho em cưỡi ngựa rồi mà.

– Em đi một mình à?

– Có ai đi cùng được không?

– Để xem, nếu Lam muội có thể đi cùng em thì hay nhất.

– Anh là thủ lĩnh Truông Mây mà sao việc gì cũng chỉ nói để xem cả vậy? Anh phải là người quyết định mới đúng chứ?

– Mọi quyết định trong lúc này đều có tầm ảnh hưởng lớn đến sinh mạng của hàng ngàn anh em. Anh phải cẩn thận chứ.

– Ngay cả việc riêng của vợ mình ư?

– Việc này có quan hệ đến cuộc chiến giữa hai bên. Em phải thông cảm cho anh.

Đại Hồng lại quay mặt đi giận dỗi:

– Tùy anh vậy! Em là đàn bà nên chỉ nói những điều mình nghĩ thôi.

Lía ôm vai vợ, mỉm cười:

– Đừng giận. Anh đi một lát sẽ trở về ngay.

Rồi chàng cầm lá thư đi tìm Trần Lâm. Trần Lâm nhìn nét chữ thì biết ngay là của Tiểu Hồng, chàng hỏi:

– Đại ca định cho đại tẩu về Quy Nhơn à?

– Đệ nghĩ sao?

– Đệ chỉ sợ chuyện “Tôn phu nhân hồi Đông Ngô” [1]xảy ra mà thôi.

– Thì ta đành mất vợ chứ sao. Không lẽ không cho nàng về thăm cha sắp chết?

– Hai bên đang chiến tranh, việc này mạo hiểm vô cùng. Nhưng đại ca sống tình nghĩa như vậy thì mọi chuyện ta sẽ tính sau. Có ai đi cùng với đại tẩu không? Phải bảo đảm sự an toàn cho chị ấy.

– Ta định nhờ Lam muội. Hi vọng phủ Quy Nhơn không làm khó dễ với phụ nữ.

– Chắc là không đâu. Hơn nữa hai bên đang có thỏa ước hưu chiến mà. Dù sao đệ cũng sẽ nhờ ba người vệ sĩ giả dạng ăn mày để âm thầm đi theo bảo vệ cho họ. Phải báo việc này cho chú Lê Trung biết, nhưng đại ca nên cản không cho chú ấy về Quy Nhơn. Lỡ xảy ra chuyện, chúng ta sẽ bị thiệt thòi lớn. Chiến tranh đầy quỉ quyệt, xảo trá mà.

***

……….

(xem tiếp vào ngày mai)