Kỳ 160:

………..

Hôm sau, Đại Hồng và Lam Tiểu Muội cùng xuống một chiếc thuyền nhỏ, theo dòng Lại Dương ra cửa An Dũ. Tại đây, Đặng Thông cho người giả dạng thương nhân dùng một chiếc thuyền buôn đưa hai nàng vào cửa Nước Mặn để qua đầm Hải Hạc.

Đứng trước mũi thuyền hứng làn gió biển mát lạnh, Đại Hồng hỏi Lam Tiểu Muội:

– Lam muội này, hôm trước ta có thấy muội cùng Hồ Bân nói chuyện với nhau. Không biết cả hai đã nói gì mà sau đó hắn buồn xo, suốt ngày ôm bình rượu co ro một mình, không màng đến công việc vậy?

Tiểu Muội rầu rĩ đáp:

– Tam ca mê rượu từ lúc còn trẻ, sau khi cha Hồ mất anh ấy lại càng uống nhiều hơn. Muội khuyên anh ấy nên giảm bớt rượu đi vậy mà.

– Muội khuyên kiểu gì mà sau lần đó ta thấy hắn còn uống dữ hơn. Hai người chắc là có nói chuyện gì khác nữa phải không?

– Không có gì đâu. Đại tỷ đừng nghĩ quấy cho muội.

– Thôi đi cô nương ạ. Cô không giấu nổi tôi đâu. Nói thật đi.

– Dạ, không có gì thật mà.

Đại Hồng cười thân thiện:

– Ta biết Hồ Bân để ý đến muội từ lâu rồi. Hai người là đôi thanh mai trúc mã, tại sao muội không chấp thuận?

Giọng của Tiểu Muội trở nên buồn bã:

– Tỷ chắc đã biết tao ngộ của cuộc đời muội rồi phải không? Kiếp này muội nhất định dành đời mình cho bà con khốn khó. Những chuyện khác muội không nghĩ đến.

– Ngay cả khi đại cuộc đã hoàn thành à?

– Dạ.

– Muội không thấy tội nghiệp cho Hồ Bân sao?

– Tấm thân muội đã nhơ nhuốc, chuyện chung thân chỉ mang lại khổ đau cho đối phương mà thôi. Xin tỷ đừng nhắc đến nữa.

– Xin lỗi muội.

Thuyền vào đầm Hải Hạc, cập bến của Cao gia. Gặp lại những thủy thủ của đoàn thuyền, Đại Hồng mới biết cơn bão vừa qua đã nhận chìm năm chiếc thuyền buôn của gia đình nàng khi đang từ Thuận An trở về. May là các anh em thủy thủ đoàn không ai bị thiệt mạng. Số hàng hóa trong chuyến đó có giá trị khá lớn nên khiến cho sức khỏe của Cao Đường càng suy sụp nhanh hơn.

Từ đầm Hải Hạc, họ dùng ngựa để về nhà. Ba năm xa cách, nay nhìn ngôi nhà thân yêu, lòng Đại Hồng lại dấy lên bao niềm thương cảm. Người đầu tiên ra cửa đón nàng là Tiểu Hồng. Hai chị em ôm nhau khóc ròng, mừng mừng tủi tủi. Lý Vân Long cũng đã xuất hiện nơi cửa từ lúc nào. Đoạn, Đại Hồng hỏi:

– Cha thế nào? Để chị vào thăm người trước đã. À, đây là Lam Tiểu Muội, bạn thân thiết của chị đó.

Tiểu Muội nói:

– Chào Hồng tỷ.

Tiểu Hồng vui vẻ nói:

– Chào Lam tỷ. Chúng ta cùng vào trong đi.

Lý Vân Long đón Đại Hồng, vồn vã:

– Muội về được thật là hay. Dượng nhớ muội đêm ngày.

Rồi hắn đưa nàng vào phòng Cao Đường. Nhìn cha đang nằm trên giường, thân thể ốm yếu, xanh xao, Đại Hồng òa lên khóc rồi ôm chầm lấy ông nức nở:

– Con thật là đứa con gái bất hiếu. Từ nhỏ đã làm nghịch ý khiến cha buồn phiền, đến lúc lớn lên thì trôi nổi không ra gì để cha phải xấu hổ. Con thật hổ thẹn vô cùng. Cha thấy trong người thế nào?

Cao Đường vuốt tóc con gái mỉm cười:

– Khờ quá. Con về được là cha vui lắm rồi. Thân con gái đâu có thể vẹn cả đôi bề.

– Sức khỏe của cha thế nào rồi? Thầy thuốc nói sao?

– Gần nửa tháng nay cha bỗng thấy trong người suy nhược mau chóng một cách kỳ lạ. Mấy thầy thuốc giỏi ở phủ mình đều bó tay không hiểu vì sao. Nhưng thôi, sống chết có số, được nhìn thấy hai con lúc này là cha đã mãn nguyện lắm rồi. Hai năm nay con sống ra sao? Có gặp cậu Trung của con không?

– Dạ, rất tốt. Mọi người đều xem con như một bà hoàng. Chỉ có điều suốt ngày ru rú chốn núi rừng nên có hơi buồn chán. Thỉnh thoảng con vẫn gặp cậu. Cậu gởi lời thăm cha và xin tạ lỗi vì tình thế bây giờ cậu không thể về được.

Cao Đường thở dài:

– Đang yên ổn bỗng dưng trong nhà lại chia thành hai phe đối nghịch. Hà! Con có dự trù trở về lại Truông Mây không?

Đại Hồng cắn môi suy nghĩ một lúc mới trả lời:

– Trở về cũng dở mà không về cũng dở. Cha bảo con phải làm sao?

Cao Đường đưa mắt nhìn Lý Vân Long. Hắn hiểu ý liền bước ra ngoài, khép cửa lại. Cao Đường nắm tay Đại Hồng nói nhỏ:

– Cha biết là mình sẽ không qua khỏi căn bệnh kỳ lạ này. Tiểu Hồng thì nhất định đòi xuống tóc quy y sau khi cha qua đời. Nếu con ở lại được, sản nghiệp bao đời của họ Cao ta mới có người thừa kế. Chỉ sợ bọn Truông Mây báo thù. Ý con thế nào?

– Báo thù thì con tin là họ sẽ không làm đâu, vì con hiểu tính của Lía lắm.

– Coi bộ tình nghĩa của con với hắn khắng khít lắm rồi phải không?

– Lía là một người rất tốt, đáng tiếc chàng lại đi làm điều phản nghịch.

– Lúc nãy con nói không về lại Truông Mây cũng dở là sao?

– Là con muốn tận mắt thấy bọn Truông Mây tan tác thì mới hả dạ. Nhà họ Cao mình nghiêng ngửa, trăm điều cũng bởi bọn khốn kiếp đó. Nói đúng hơn là bởi tên Trần Lâm kiêu ngạo kia.

Nghe nhắc đến Trần Lâm, mắt Cao Đường chợt lóe lên tia sáng hung dữ:

– Thằng nhỏ đó đúng là đáng hận. Tiểu Hồng nhà mình quyết chí đi tu cũng chỉ vì bị nó hất hủi.

Rồi ông lại đưa tay vuốt tóc Đại Hồng thở dài:

– Cả con nữa phải không? Giờ nghĩ lại cha thấy quyết định gả con cho Hoàng Công Đức thật là một điều sai lầm. Cha hối hận vô cùng. Con đừng giận cha nhé. Hà! Cha suốt đời tham lam, tính toán, đến lúc nhắm mắt cũng chỉ có hai bàn tay trắng.

Đại Hồng nắm lấy tay Cao Đường sụt sùi:

– Con nào dám giận cha. Cha đâu có lỗi gì. Là tự ý con quyết định mà.

– Nhưng cha biết con đâu có muốn.

– Cho nên con hận tên tiểu quỉ đó. Con muốn cho hắn thân bại danh liệt, thịt nát xương tan mới hả dạ.

Cao Đường nhắm mắt lại, thở hắt ra. Ông biết rất rõ tính cô con gái của mình, một khi nó đã nói thì nhất định phải làm cho bằng được, dù có khuyên mấy cũng vô dụng. Một lúc sau ông hỏi:

– Con được phép về thăm cha bao lâu?

– Dạ, Lía không hỏi con ngày trở lại. Tùy nơi con cả.

– Hắn cũng tốt bụng đấy chứ.

– Lía là một tên cướp với cái tâm của Phật. Khí độ, hào sảng, thương người. Nhất là…

Cao Đường mỉm cười vuốt tóc con gái:

– Nhất là đối với con phải không? Hà! Mừng cho con vậy. Tình trạng của cha chưa biết còn kéo dài được mấy ngày nữa, nếu thấy cần thiết, con có thể trở về. Cha được gặp lại con thế này có nhắm mắt cũng an lòng rồi. Tờ di chúc cha viết giao lại toàn bộ gia sản chia đều cho con và Tiểu Hồng đang để dưới đệm nơi gối của cha đây. Nếu Tiểu Hồng bỏ ý định đi tu thì con chia cho em một nửa nhé. Tội nghiệp con bé vô cùng. Lý Vân Long đã mấy lần tự nhiên biến mất rồi trở về, cha không an tâm về nó lắm, con lưu ý rồi tùy nghi mà chia cho nó ít nhiều.

Đại Hồng nghe cha nói lời trăn trối thì khóc òa:

– Con nhớ rồi. Cha cứ an lòng mà nghỉ ngơi cho khỏe.

Cao Đường nở nụ cười nhẹ trên môi, hơi thở trở nên nặng nhọc dần. Đại Hồng thấy hơi thở của cha có vẻ đứt quãng bỗng lo sợ vô cùng, nàng vội hỏi:

– Cha thấy trong người thế nào? Có thuốc thang gì để cha uống không?

Vừa lúc đó, Tiểu Hồng đưa Lam Tiểu Muội vào phòng thăm Cao Đường, nàng nghe thấy Đại Hồng hỏi vậy thì liền trả lời:

– Tình trạng của cha như thế đã ba bốn hôm nay rồi. Em mới cho cha uống thuốc lúc nãy. Thôi mình ra ngoài nói chuyện, để cha nằm nghỉ.

Họ kéo nhau ra ngoài. Đại Hồng hỏi:

– Các thầy thuốc đều bó tay sao em?

Tiểu Hồng rầu rĩ đáp:

– Dạ. Họ nói chứng suy nhược của cha rất kỳ lạ, họ không hiểu được nguyên nhân.

Lý Vân Long nói:

– Từ khi cơn bão đánh đắm đoàn thuyền, sức khỏe của dượng suy sụp nhanh vậy đó. Có lẽ dượng quá buồn vì gặp đủ mọi chuyện thất bại và tai họa cứ dồn dập đến.

Tiểu Muội kéo tay Đại Hồng ra một nơi nói khẽ:

– Lâm ca là một thần y, tỷ nghĩ chúng ta có nên nhờ anh ấy không?

Đại Hồng lắc đầu:

– Phủ chúa đang treo giải mười ngàn lạng vàng để đổi lấy thủ cấp của Lâm đệ, ta làm sao dám nhờ?

– Vậy muội chỉ còn biết chia buồn cùng gia đình tỷ thôi. Tỷ dự tính thế nào?

– Cảm ơn muội. Cho ta ba ngày nhé. Để thử xem tình trạng của cha ta thế nào.

– Tỷ có toàn quyền quyết định. Lúc đi, đại ca đã dặn muội như thế.

Đại Hồng thở dài:

– Đại ca thật rộng lượng.

Hôm sau, nhân lúc không có ai, Lý Vân Long hỏi Đại Hồng:

– Muội có định trở về lại Truông Mây không?

– Có.

– Khi nào?

– Đợi hai hôm nữa xem tình trạng của cha thế nào mới biết.

– Hôm qua muội nói với dượng không trở về Truông Mây cũng dở là ý gì vậy?

– Muội muốn tìm cách trả thù tên tiểu tử Trần Lâm.

– Muội vẫn còn hận hắn à?

Hai mắt Đại Hồng long lên tia sáng dữ dằn:

– Hận thấu xương! Không trả được mối hận này, muội không an tâm mà sống.

Lý Vân Long trong bụng mừng thầm. Hắn hỏi:

– Muội một thân phụ nữ yếu đuối giữa hang hùm thì trả thù với rửa hận sao được mà đòi về lại đó?

– Rồi cũng sẽ có cách. Dù có phải lật tung cái Truông Mây, muội cũng phải tìm cho ra cách. Huynh là người lắm mưu mô, xảo kế, lại hận tên tiểu tử Trần Lâm chẳng thua gì muội, huynh có nghĩ ra cách gì hay giúp muội không?

– Muội có thật sự muốn trả thù không?

– Tất nhiên là thật.

– Ngay cả phải hi sinh Lía, chồng muội?

Đại Hồng ngần ngừ:

– Lía là người tốt. Có cách gì khác hay không?

– Hắn cùng Trần Lâm là thủ lĩnh Truông Mây, hai người bọn họ như tay chân dính chặt vào nhau, muốn diệt Trần Lâm mà không đụng tới Lía e là không thể. Mà sao muội có thể vấn vương, luyến tiếc một cuộc sống cường sơn thảo khấu như thế được nhỉ? Trong khi gia sản của muội thuộc hàng phú gia địch quốc, chưa kể nếu muội chịu giúp, phủ Chúa còn ban thưởng bổng lộc thiên chung nữa. Chỉ riêng cái đầu của Trần Lâm thôi đã đổi được mười ngàn lạng vàng. Cả phủ Quy Nhơn ai cũng mong muội trở về.

– Huynh đã bàn tính với bọn Khắc Tuyên và Lưu Khâm rồi à?

– Nếu muội quyết chí báo thù thì cứ trở lại Truông Mây, khi thời cơ tới huynh sẽ liên lạc và giúp muội.

– Để xem cha thế nào đã.

– Nếu lỡ nay mai dượng ra đi, việc tang ma đã có huynh và Tiểu Hồng lo rồi. Muội không nên lưu luyến lâu ở đây sẽ không có lợi.

– Thôi được. Đêm nay muội nói chuyện với Tiểu Hồng, mai muội trở về Truông Mây.

– Tuyệt đối không được nói với Tiểu Hồng chuyện trả thù nhé. Cô bé này tâm tính như bụt, nó mà biết mình mưu hại Trần Lâm là không xong đâu. Nhớ kỹ, khi huynh chưa liên lạc với muội thì tuyệt đối không nên vọng động gì cả.

Hai ngày sau đó, tình hình sức khỏe của Cao Đường tuy có tệ hơn nhưng ông vẫn thoi thóp sống. Đại Hồng đành gạt lệ từ biệt cha và Tiểu Hồng để cùng Lam Tiểu Muội xuống thuyền trở về Truông Mây.

***

(xem tiếp vào ngày mai)