Kỳ 162:

………….

Lưu Khâm nghiêm nét mặt nói:

– Quân cơ bất khả lậu. Xin nguyên soái thứ cho hạ quan giữ kín. Đợi chừng nào bọn cướp bị dồn vào hết trong Truông Mây, hạ quan khắc sẽ trình bày lên Nguyên soái kế hoạch sau cùng.

– Hay lắm! Ông làm việc như thế mới đúng với binh pháp. Là ta sai. Thôi, các ông ai về lo việc nấy. Ta đã nhận được tin từ Phú Xuân, hẹn cùng nhau ra quân vào đầu tháng sau. Ta cần một viên tướng biết rõ địa hình vùng Đạm Thủy đi theo ta. Ai có thể làm việc này?

Khắc Tuyên nói:

– Phạm Kiến Tính là đại tướng ở Càn Dương, có thể đi theo Nguyên soái được.

– Vậy được. Ông bảo ông ấy theo ta.

Cửu Thống lấy trong túi áo ra một phong thư đưa cho Nguyễn Khắc Tuyên bảo:

– Ông cử người đem chiến thư này ra Phù Ly trao cho bọn Truông Mây, báo với bọn chúng là thời hạn hưu chiến đã hết, triều đình sẽ động binh tiễu trừ.

Khắc Tuyên nhận thư rồi sai người mang ra Phù Ly.

Tin tức cánh quân từ phủ Quy Nhơn tiến đánh Phù Ly với số quân lên đến tám ngàn và cánh quân từ Quảng Ngãi do danh tướng Nguyễn Cửu Dật cùng Nguyễn Phúc Hương chỉ huy năm ngàn quân tinh nhuệ của Phú Xuân vào đánh đèo Thạch Tân tới tấp bay về Truông Mây. Trần Lâm họp các đầu lĩnh ở Lại Khánh để bàn cách đối phó. Chàng nói:

– Đây là trận chiến mang tính quyết định, mong tất cả anh em phải hết sức cẩn thận.

Lía hỏi:

– Đệ dự tính đối sách thế nào?

– Nghe nói bốn anh em Chu Văn Tiếp từ Phú Yên ra Quy Nhơn giúp cho Cửu Thống để trả thù đại ca. Họ đều là những người văn võ toàn tài, hợp cùng bọn Tống Phước Hiệp ắt sẽ tạo thành một cánh quân hết sức hùng mạnh.

– Nhà họ Châu đúng là một lũ không biết điều phải trái, nhân quả. Ngày xưa ta vì lời dặn của mẹ không muốn lạm sát kẻ vô can nên mới tha cho bọn họ. Nay họ còn nuôi mộng báo thù thì đừng trách ta độc ác. Ta sẽ lãnh mặt trận phía nam này để xem anh em họ làm gì được ta.

– Ra trận tiền, trước thiên binh vạn mã, mưu trí giữ vài trò quyết định, đại ca nên cẩn thận, không nên ỷ tài. Nếu đại ca chỉ huy cánh nam thì cần phải bàn bạc với chú Lê Trung và tứ ca để cùng nhau hành sự. Đệ sẽ lo đối địch với bọn Nguyễn Cửu Dật ở mặt bắc.

– Ta sẽ lưu ý việc này, đệ cứ an tâm mà lo mặt trận phía bắc. Nguyễn Cửu Dật là hổ tướng bậc nhất của phủ Chúa Nguyễn, họp với bọn Đỗ Thành Nhơn và đám quân tinh nhuệ của Phú Xuân sẽ là đối thủ đáng gờm, đệ phải hết sức cẩn thận mới được.

– Cảm ơn đại ca, đệ sẽ cẩn thận.

Trương Văn Bảo hỏi:

– Lâm đệ nghĩ mưu kế hôm nọ có còn sử dụng được trong lúc này không?

– Theo tin thám báo cho biết thì bọn Tống Phước Hiệp và quân phủ Quy Nhơn kéo toàn bộ lực lượng để đi đánh Phù Ly. Nhưng đệ tin chắc rằng đó chỉ là tin thất thiệt nhằm đánh lạc hướng chúng ta, dụ chúng ta vào cướp thành rồi bao vây tiêu diệt. Đệ tin là họ đã bí mật để quân lại thủ thành và đóng binh bên ngoài chờ bao vây chúng ta. Nếu chúng ta áp dụng kế “phản khách vi chủ” như lần trước sẽ trúng kế của họ.

Văn Bảo giật mình nói:

– Nguy hiểm thật! Nếu không có đệ nhắc thì ta đã trúng kế của địch rồi. Vậy giờ chúng ta phải làm sao?

– Ta sẽ không cướp thành Quy Nhơn mà phải dụ bọn chúng bỏ thành tiến đánh chúng ta rồi cho phục binh bao vây tiêu diệt.

Trương Bàng Châu hỏi:

– Dụ chúng bằng cách nào?

– Tứ ca và Trương huynh cứ theo lời chỉ dẫn trong mật thư này mà làm. Nhưng chờ khi về đến Phong An rồi hãy mở ra xem.

Trần Lâm trao cho Văn Bảo một bức thư. Văn Bảo nhận thư, cất kỹ vào trong người. Trần Lâm lại đưa cho Lía một mật thư khác, dặn:

– Đại ca và chú Trung trấn giữ bờ bắc sông Phù Ly, chờ cho đại quân của Tống Phước Hiệp đến bên kia sông thì mở ra rồi cứ theo đó mà làm.

Đang bàn bạc thì có thám mã từ Phù Ly mang chiến thư của Nguyễn Cửu Thống đến. Lía đọc xong đưa cho Trần Lâm, cười ha hả nói:

– Bọn chúng đưa chiến thư hẹn đầu tháng hai, tức là còn hai hôm nữa sẽ ra quân tiêu diệt chúng ta. Ha ha… Hãy chờ xem ai tiêu diệt ai cho biết.

Trần Lâm đọc qua rồi đưa cho Hồ Bân. Chàng nói:

– Lời lẽ của Nguyễn Cửu Thống đầy vẻ tự tin. Chúng ta không nên xem thường.

Hồ Bân hỏi:

– Trận này Lâm đệ định sai ta làm gì?

– Chúng ta sẽ bỏ thành Phù Ly, tam ca và chú Nhẫn cùng Lưu Phương Tích hãy về cố thủ Truông Mây. Lần này bọn chúng ra quân là có ý muốn dồn chúng ta trở về trong đó rồi bao vây chờ ta chết đói. Tam ca cùng năm trăm anh em ở đó sẽ là rào chắn cuối cùng cho tất cả.

Võ Tiến hỏi:

– Còn cánh quân Nguyễn Cửu Thống, quân sư tính sao?

– Võ huynh gấp rút cho một toán nhỏ anh em đem toàn bộ chiến thuyền ra cửa An Dũ, hội với cánh quân của Đặng tướng quân, bỏ thủy trại Đạm Thủy đi nhưng nhớ là hãy treo cờ xí lên thật nhiều. Sau đó, cứ theo lời dặn trong thư này mà hành sự. Tôi sẽ cho Thiên Tường mang kỵ binh đến tiếp viện. Tướng quân hãy trở về gấp để thực hiện mọi việc ngay hôm nay đi.

Võ Tiến nhận mật thư rồi lập tức lên đường. Trần Lâm đưa cho Thiên Tường một mật thư và dặn:

– Đệ đọc đi rồi làm ngay.

Thiên Tường nhận thư ra đi. Trần Lâm nói:

– Tất cả kế hoạch hành quân ở mặt nam đều đã viết trong các mật thư. Lần này binh triều ra quân với ý muốn báo thù, binh tướng lại đông nên chúng ta cũng cần phải ra trận với ý chí địch không chết thì ta chết mới mong có hi vọng thành công được. Còn ai có ý kiến gì nữa không?

Lía hỏi:

– Tình hình mặt bắc đệ đã có đối sách chưa? Bao nhiêu quân mã đệ đã dùng cả vào mặt nam này, liệu số còn lại có đủ cho đệ dùng không? Còn bản Đá Vách thì sao? Đệ có nhờ đến họ không?

– Không dùng được trận đồ thì chỉ còn dựa vào sự hiểm trở của núi non mà thôi. Đệ đã có chủ kiến. Đại ca an tâm. Bản Đá Vách đã bị đại binh phủ Quảng Ngãi kéo lên trấn đóng nơi Trường Lũy chặn đường rồi. Lần này họ chẳng giúp gì được cho chúng ta cả. Nếu không còn ai có ý kiến gì nữa thì chúng ta ai về lo việc nấy.

Mọi người hăm hở ra đi. Trần Lâm, Lam Tiểu Muội và Tín Nhi cùng với năm mươi kỵ binh hộ vệ và một trăm nhân mã trong toán thần mã vội vã phóng ngựa ra bến Lại Dương. Khi đến bến đò, Trần Lâm dặn Tiểu Muội:

– Muội hãy xuống cửa An Dũ giúp Đặng Thông canh giữ nơi đó. Đã có thêm ba mươi chiến thuyền của Võ Tiến đưa ra tăng viện rồi. Bảo Đặng Thông bằng mọi giá phải giữ vững cho được cửa sông.

Tiểu Muội nhận lệnh phóng ngựa đi ngay. Trần Lâm vội xuống đò qua bến Lại Dương rồi cấp tốc phi ngựa đến đèo Thạch Tân, chuẩn bị chặn đánh toán quân của Nguyễn Cửu Dật.

Nói về Nguyễn Cửu Dật theo lệnh quan Quốc phó sau khi ăn tết Nguyên Đán Kỷ Sửu xong, ngày mười sáu tháng giêng đã dẫn năm ngàn quân tinh nhuệ của Phú Xuân rầm rộ vượt đèo Hải Vân vào đóng tại Mộ Hoa, Quảng Ngãi, chờ ngày ra quân đồng bộ với cánh của Nguyễn Cửu Thống ở Quy Nhơn. Quan huyện Mộ Hoa là Chu Bách hay tin đã vội vàng đích thân đến doanh trại để họp. Nguyễn Cửu Dật hỏi:

– Vấn đề lương thảo ông chuẩn bị thế nào rồi?

Chu Bách nở nụ cười cầu tài đáp:

– Dạ, sau khi kho Long Phượng bị cháy, chúng tôi đã cho tăng cường quân phòng thủ kho Phú Đăng rất nghiêm ngặt, vấn đề quân lương kỳ này tướng quân không phải lo ngại gì cả.

Nỗi sợ hãi gây ra bởi trận đồ Bát quái trong trận chiến lần trước vẫn còn ám ảnh mãi trong đầu Nguyễn Phúc Hương. Tuy Đỗ Thành Nhơn đã nói đi nói lại bao nhiêu lần là Truông Mây sẽ không dám bày trận đó nữa nhưng Nguyễn Phúc Hương vẫn cứ hỏi:

– Ngươi có chắc là bức thư của Ngô Thế Lân có thể buộc bọn Truông Mây không lập lại trận đồ Bát quái nữa không?

Đỗ Thành Nhơn đáp:

– Thưa Tiết chế, cứ theo lời của Thế Lân thì chắc bọn Truông Mây sẽ không lặp lại thế trận đó. Trường hợp chúng vẫn dàn trận để ngăn chúng ta, Thế Lân hứa sẽ ra mặt giúp chúng ta phá trận. Chúng ta hãy chờ xem.

Nguyễn Cửu Dật hỏi:

– Trường hợp địch không lập trận nhưng vẫn cố thủ trên đèo, các ông có kế gì để phá địch không?

Thành Nhơn đáp:

– Hôm trước, khi mang thư của Thế Lân đến Lại Khánh, tiểu tướng có đi qua đèo Cung Quảng và Thạch Tân. Quan sát sơ qua cách phòng thủ của địch thì thấy chúng phòng thủ rất ư là nghiêm mật và hữu hiệu. Tiểu tướng suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra được cách nào để có thể đem quân vượt qua đèo, vì vậy tiểu tướng đã bỏ ra nửa tháng trời lặn lội trong vùng núi đó, may thay gặp được một người tiều phu đã chỉ cho một con đường nhỏ vòng qua hồ Đá Giàng lên tới bên kia đỉnh đèo Cung Quảng. Tuy nhiên, cần phải mất một thời gian khai phá thì mới có thể chuyển quân đi được.

– Giỏi lắm! Ngươi có dám lãnh một ngàn quân phá đường để đánh tập hậu bọn chúng không?

– Tiểu tướng xin nhận trách nhiệm này. Ngày ra quân, tiểu tướng sẽ dẫn một ngàn quân, giả vờ tiến về Trường Lũy theo thượng đạo vào An Lão uy hiếp Truông Mây rồi đang đêm bất thần quay trở lại con đường bí mật ấy. Trong khi đó, hai vị tướng quân phải ra sức tấn công lên đèo để đánh lạc hướng chú ý của địch.

– Nay đã có con đường bí mật đó thì việc phá đèo Thạch Tân không khó nữa rồi. Hôm qua dừng chân ở phủ Quảng Ngãi, tôi có nhờ quan Tuần phủ điều vào cửa sông Vệ năm mươi chiến thuyền, ông Tiết chế và Trương Kế hãy bí mật mang một ngàn năm trăm quân vào đánh cửa An Dũ, phần tôi sẽ lãnh nhiệm vụ tấn công lên đèo.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)