Kỳ 163:

………..

Kế hoạch bàn định xong, Nguyễn Cửu Dật kéo đại binh đến đóng bên cạnh đầm Diên Trường, chờ tin của Nguyễn Cửu Thống từ Quy Nhơn đưa ra rồi sẽ tiến quân đánh chiếm đèo Cung Quảng.

Trên đèo Cung Quảng, Trần Lâm từ Lại Khách ra tới nơi liền họp các đầu lĩnh lại bàn kế hoạch chống địch. Chàng hỏi:

– Tình hình ở Mộ Hoa thế nào?

Đinh Hồng Liệt đáp:

– Thám mã về báo Nguyễn Cửu Dật và Đỗ Thành Nhơn đang kéo bốn ngàn quân tiến về núi Diên Trường. Riêng Nguyễn Phúc Hương và Trương Kế thì dẫn một toán quân xuống cửa sông Vệ, có lẽ bọn họ sẽ tiến đánh cửa An Dũ.

– Cửa An Dũ rất vững vàng, ta không phải lo. Bây giờ nhị ca cùng năm trăm anh em trấn giữ đỉnh đèo Thạch Tân. Đệ và Đinh thúc sẽ đem số quân còn lại đóng ở mặt bắc đèo Cung Quảng để chống địch.

Ngừng lại một lát, Trần Lâm nói tiếp:

– Điều cháu lo là sẽ rất khó đối phó với Nguyễn Cửu Dật và đội binh tinh nhuệ của Phú Xuân. Mặc dù đèo Thạch Tân hiểm trở khó vượt qua nhưng nếu họ liều chết đánh phá thì sự thiệt hại của đôi bên sẽ rất lớn.

Hồng Liệt hỏi:

– Sao lần này cháu không bày trận Bát quái để ngăn địch?

– Hôm trước Đỗ Thành Nhơn có mang thư của Ngô Thế Lân trao cho cháu. Thế Lân khuyên cháu hãy bỏ ý định dùng trận pháp đó để giết đồng bào của mình. Ông ta biết cách phá trận. Cháu nghĩ đến việc cả hai bên đều sẽ có hàng ngàn người cùng thiệt mạng nên không dùng tới.

Tín Nhi bỗng lên tiếng:

– Sao mình không đốt kho lương Phú Đăng của bọn chúng như lần trước để cho chúng vừa bị đói vừa mất tinh thần hở Lâm ca?

Trần Lâm mỉm cười:

– Một kế không nên dùng hai lần. Bây giờ mà đệ dẫn xác tới kho lương thì sẽ bị chúng làm thịt ngay.

Hồng Liệt nói:

– Ý kiến của Tín Nhi hay đó. Ta nghĩ địch cũng nghĩ rằng mình sẽ sợ nên tuy chúng có tăng cường canh gác phòng bị nhưng chắc vẫn có ý khinh thường mà sơ hở. Một mình ta sẽ dễ dàng lọt vào và thực hiện việc đốt kho hơn, nếu không thành, chuyện thoát thân cũng không khó lắm. Cháu nghĩ sao?

– Với thân thủ của thúc, việc sẽ khả thi, nhưng cháu e rằng sẽ rất nguy hiểm.

– Vào cuộc chiến thì đâu đâu cũng đều nguy hiểm. Nếu phải hi sinh mà có thể mang lại chiến thắng thì cũng đáng lắm chứ.

– Chú đã quyết thì phải chuẩn bị kỹ càng và cẩn thận mới được. Chú dự tính đến đó bằng cách nào?

– Dưới chân đèo Thạch Tân, ở cửa Sa Huỳnh có một xóm chài nhỏ, mình có thể mướn một ngư thuyền ra cửa Mỹ Ý rồi từ đó đến núi Sa Băng. Kho Phú Đăng ở sát chân lũy cạnh đồn Sa Băng.

Tín Nhi lo lắng hỏi:

– Sư phụ cho con đi cùng được không? Hai người bao giờ cũng hay hơn.

– Không được, con phải ở lại để giúp cho Lâm ca của con.

Trần Lâm nói:

– Chú nên đem Hoàng Bá đi theo. Hắn là người có khinh công khá nhất trong toán thiết kỵ, lại có kinh nghiệm và rành rẽ địa thế vùng Mộ Hoa.

Hồng Liệt cười nói:

– Như vậy cũng tốt. Ta phải lên đường ngay. Đêm ba mươi phải cho lửa cháy sáng rực bầu trời Mộ Hoa để đón chào ngày khai chiến trở lại.

***

Nhắc lại Võ Tiến về đến Đạm Thủy thì liền mở mật thư của Trần Lâm ra xem, sau đó theo lời dặn trong thư gấp rút tiến hành mọi việc. Võ Tiến cho một đội thủy quân mang những chiến thuyền cấp tốc ra khơi để rút về cửa An Dũ, lại giao cho Bùi Tiến Hưng ba trăm quân cung tiễn ở lại giữ thủy trại và dặn:

– Bùi huynh cứ theo lời quân sư làm như vầy… như vầy…, ắt sẽ tiêu diệt được toàn bộ chiến thuyền của địch nếu họ vào đây cướp thủy trại. Việc xong, huynh dẫn anh em lên trấn giữ đèo Ô Phi chờ lệnh.

Tiến Hưng cho thi hành ngay. Phần Võ Tiến kéo năm trăm nghĩa binh đến phục nơi chân núi, bên bờ hồ Đạm Thủy.

Nói về Nguyễn Cửu Thống đang điều động ba ngàn quân đổ bộ lên cửa Cách Thử, rồi theo đường bộ kéo ra bờ Đạm Thủy để vào Gò Kho. Số chiến thuyền sau đó do Tán lý Trần Hoàng cùng năm trăm thủy quân tiếp tục ra khơi, tiến vào cửa Đề Gi để cướp trại Đạm Thủy của nghĩa binh.

Tướng tiên phong là Phạm Kiến Tính đem một ngàn quân đi trước, Cửu Thống cùng Tổng nhung Thành dẫn ngàn rưỡi quân đi sau. Quân của Phạm Kiến Tính qua khỏi bờ hồ Đạm Thủy bắt đầu tiến lên vùng Gò Kho thì quân của Cửu Thống cũng sắp ra khỏi đoạn đường giữa chân núi và bờ hồ. Bỗng từ trong mé núi, cung tiễn bắn ra như mưa. Ba trăm nghĩa binh của Võ Tiến được trang bị toàn nỏ liên châu nên tên bắn chẳng khác nào bão cát. Nguyễn Cửu Thống thất kinh, ra lệnh cho quân sĩ vừa đỡ tên vừa tiến nhanh ra khỏi con đường núi chật hẹp. Toán trung quân của Cửu Thống thoát ra khỏi đoạn đường đó thì đã có gần phân nửa bị trúng tên và bỏ lại gần hai trăm xác chết. Phần Cửu Thống nhờ có toán vệ sĩ bảo vệ chung quanh nên mới không bị thương nhưng cũng đã hoảng sợ đến vỡ cả mật.

Toán quân của Cửu Thống vừa rời khỏi thì quân đoạn hậu của Tổng nhung Thành áp tải quân lương cũng vừa vào hết trong đoạn đường núi đó. Thấy phía trước có phục binh, ông ta còn ngần ngừ chưa biết quyết định thế nào, bỗng nghe có một tiếng pháo nổ vang, hàng ngàn mũi tên từ trong núi liên tục bay ra. Lại thêm hơn hai trăm trong số năm trăm quân đoạn hậu bị trúng tên. Tổng nhung Thành hốt hoảng giục quân lui lại, lệnh chưa dứt thì trong núi tiếng quân reo dậy đất, hai trăm nghĩa binh đổ ra chém giết quân triều đình tơi bời, người chết như rạ. Tổng nhung Thành vội giục ngựa dẫn quân chạy về phía trước, cố thoát ra khỏi tử lộ này thì bỗng có tiếng hét:

– Tướng triều chớ chạy, có Võ Tiến đây!

Lập tức, Võ Tiến từ trên một tảng đá tung người nhảy xuống chém một đao sấm sét vào đầu Tổng nhung Thành. Tổng nhung Thành đang lúc hồn vía lên mây, bị tiếng hét của Võ Tiến làm cho bủn rủn tay chân nên chẳng còn biết kháng cự đường nào. Hắn bị một đao xả xuống ngang vai và rớt xuống ngựa chết ngay tại chỗ. Bọn lính triều đình cũng không một tên nào chạy thoát khỏi cuộc tấn công của nghĩa binh. Xong xuôi, Võ Tiến cho quân thu thập số quân lương rồi trở lại thủy trại Đạm Thủy. Tiến đoạt luôn con ngựa Thanh Tông của Tổng nhung Thành dẫn đầu phóng đi trước. Khi toán quân của Võ Tiến về đến nơi thì đã thấy lửa cháy ngút trời, mấy chục chiến thuyền của Tán lý Trần Hoàng đang bốc cháy dữ dội. Trên bờ, quân lính hai bên đang chiến đấu kịch liệt. Thấy Bùi Tiến Hưng đang giao chiến với Trần Hoàng, Võ Tiến liền hét lớn một tiếng xông vào. Thanh kim đao trong tay Tiến nhoáng lên, chém Trần Hoàng một nhát. Hoàng vừa né khỏi một đường đao của Tiến Hưng, chưa kịp xoay xở đã lãnh trọn một đao của Võ Tiến, rớt xuống ngựa tử trận. Xong, hai tướng đến giúp anh em nghĩa binh tiêu diệt gọn toán thủy quân của Tán lý Hoàng.

Võ Tiến nói với Bùi Tiến Hưng:

– Quân sư dặn chúng ta phải đem toàn bộ quân ở đây ra giữ đèo Ô Phi nhưng nay ta đoạt được rất nhiều lương thảo, vậy Bùi huynh hãy dùng số chiến thuyền chưa bị hủy của địch mà chở ra An Dũ. Phần tôi sẽ đem năm trăm anh em rượt theo Nguyễn Cửu Thống để giúp cho toán kỵ binh của Thiên Tường.

Tiến Hưng hỏi:

– Võ huynh không kéo quân về trấn giữ đèo Ô Phi hay sao?

– Quân của Kiến Tính và Cửu Thống còn rất đông, lại toàn là quân tinh nhuệ, tôi sợ toán kỵ mã của Thiên Tường sẽ bị chúng bao vây tiêu diệt. Xong việc tôi sẽ kéo quân về giữ đèo Ô Phi sau.

– Đã vậy Võ huynh nên thận trọng.

Hai người chia tay, Tiến Hưng đưa toàn bộ lương thảo cướp được xuống gần ba mươi chiến thuyền của Tán lý Hoàng còn chưa bị đốt. Trận đánh “không thành kế” vừa rồi, Tiến Hưng thực hiện theo kế sách của Trần Lâm rất thành công. Với ba trăm quân cung nỏ, Tiến Hưng đã bao vây tiêu diệt gọn quân triều đình và dùng tên lửa đốt cháy một số chiến thuyền của địch.

Trong khi đó, đội quân tiên phong của Kiến Tính vừa đến vùng Gò Kho thì bỗng nghe một tiếng pháo nổ vang. Bốn trăm thiết kỵ quân do Thiên Tường chỉ huy từ sau một gò đất đã lao ra như vũ bão, la hét vang trời xông thẳng vào binh triều thẳng tay chém giết. Toán quân thiết kỵ này hùng dũng phi thường, đám bộ binh của Kiến Tính lại bị bất ngờ nên đã trở thành những cây thịt để cho đoàn quân thiết kỵ giày xéo. Tuy nhiên, Phạm Kiến Tính đúng là một viên tướng giỏi, ông vội hô quân gom lại thành một vòng tròn để bảo vệ lẫn nhau. Dù vậy, đoàn quân thiết kỵ như những chiến xa, nhanh chóng xé nát đội hình của toán binh triều và tiêu diệt hàng loạt. Thiên Tường vì muốn tốc chiến nên giục ngựa lao thẳng vào Kiến Tính, tung ra một đường gươm sấm sét. Kiến Tính múa thương gạt đường kiếm của Thiên Tường rồi đâm trả một thương phản công. Hai tướng quần nhau được một lúc thì đại binh của Nguyễn Cửu Thống đã chạy lên đến nơi. Chúng bao vây toán kỵ binh vào giữa. Bỗng nghe Thiên Tường hét lớn một tiếng, rạp người xuống lưng ngựa né mũi thương vừa đâm tới của Kiến Tính. Thanh kiếm trong tay Tường như con rắn, luồn theo cây thương đâm trả vào nách địch thủ. Kiến Tính quả không hổ danh là Càn Dương bất bại tướng, thanh luyện tử kim thương của ông nhanh như chớp đã xoay ngược cán thương trở lại, hất tung thanh kiếm đang lao tới. Tiện thể ông xoay ngựa rồi đâm Thiên Tường một nhát, mũi thương xuyên qua hông, xé rách toạc áo của Thiên Tường, máu tuôn ra lai láng. Thiên Tường cả sợ bèn quày ngựa bỏ chạy. Kiến Tính liền vỗ ngựa rượt theo hét lớn:

– Nếu ngươi chạy thoát được khỏi tay ta thì ta bỏ đời làm tướng.

Thiên Tường đang chạy bỗng quay lại, vung tay phải về phía sau, một mũi phi đao xé gió bay vút vào mặt Kiến Tính. Kiến Tính giật mình nghiêng người sang bên để né mũi phi đao. Gần như đồng thời với tay phải, tay trái của Thiên Tường cũng vung mạnh ra sau, một mũi phi đao thứ hai như vô hình vô ảnh đã găm lút sâu vào giữa trán của Kiến Tính. Kiến Tính hét lớn một tiếng nhào xuống ngựa, kết liễu một đời Càn Dương bất bại tướng ngay trên đất Càn Dương của mình.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)