Kỳ 164:

……..

Thiên Tường tuy hạ được tướng địch nhưng vết thương bên hông khá nặng. Chàng vội giục ngựa ra ngoài vòng chiến, xé toạc mảnh áo nơi hông, lấy thuốc kim thương rịt vào vết đâm rồi dùng mảnh vải áo quấn tạm lại. Viên đội phó đội kỵ binh thấy Thiên Tường bị thương thì liền cùng năm kỵ mã nữa phóng ngựa đến bao vây chung quanh để bảo vệ chủ tướng. Vừa lúc đó, toán quân của Võ Tiến cũng đã đuổi kịp và xông vào tấn công binh triều. Nguyễn Cửu Thống cùng hai viên vệ trưởng giục ngựa xông ra chặn Võ Tiến lại vây đánh. Võ Tiến một mình phải giao đấu với ba người nên tay chân luống cuống. Cuối cùng bị Cửu Thống hạ một đao nhào xuống ngựa chết tại trận. Thiên Tường thất kinh thét anh em xông vào cướp xác Võ Tiến rồi ra lệnh lui binh theo đường lớn, dọc núi Bà chạy ngược lên trại Phong An. Toán quân kỵ đi sau lập thành hàng rào bảo vệ cho quân bộ của Võ Tiến.

Vì số quân còn lại quá ít mà đa số đều bị thương, trời lại sắp tối nên Nguyễn Cửu Thống không dám cho lính đuổi theo. Ông bèn ra lệnh cho quân sĩ dừng chân tạm nghỉ để lo chữa thương, chờ đạo quân của Tán lý Trần Hoàng và Tổng nhung Thành kéo lên hợp quân. Đồng thời sai thám mã chạy xuống đầm Đạm Thủy xem xét tình hình. Điểm lại binh mã thấy còn hơn ngàn quân, Cửu Thống ngửa mặt than:

– Truông Mây đúng là một đạo quân hùng mạnh. Trận này nếu ta vẫn không làm nên tích sự gì thì còn mặt mũi nào trở về Phú Xuân?

Thám mã đi hồi lâu về báo lại là thủy trại và chiến thuyền đã bị cháy rụi, không còn một ai ở đó, kể cả quân Truông Mây. Tán lý Trần Hoàng và toán thủy quân đã bị tiêu diệt, xác chết nằm ngổn ngang, còn đạo quân của Tổng nhung Thành cũng bị tan tác, quân lương bị cướp sạch. Cửu Thống nghe báo kinh khiếp hỏi chư tướng:

– Ta mới ra quân, chưa kịp lâm trận mà đã bị hao mất ba vị đại tướng, quân lính chết gần nửa, quân lương bị mất sạch, theo ý các ngươi chúng ta nên làm gì tiếp theo?

Viên tả vệ úy nói:

– Quân địch bỏ thủy trại Đạm Thủy chắc là đã kéo về cửa An Dũ để tăng cường rồi. Chúng ta một mặt cho một toán quân trở lại Nước Mặn lấy quân lương, một mặt tiến theo đường tắt qua hồ Hóc Nhạn đánh thẳng vào huyện thành Phù Ly. Nếu đại quân của Tống Phước Hiệp vượt được sông Phù Ly và dồn địch về thì sẽ bị chúng ta đánh bọc hậu, chừng đó chúng chỉ còn cách chạy theo ngả đèo Màn Lăng mà trốn về Truông Mây thôi. Còn một cách nữa, nếu chúng không phòng thủ ở đèo Ô Phi, ta có thể qua ngả đó đánh úp trại An Dũ để giúp cho cánh thủy quân của Tiết chế Nguyễn Phúc Hương.

Cửu Thống mừng rỡ nói:

– Ý của ngươi rất hay, hãy cấp tốc cho quân về lấy lương thảo. Đồng thời cho thám mã đi dò xét lối hồ Hóc Nhạn và đèo Ô Phi xem có phục binh hay không? Sau đó ta sẽ chọn cách hành quân.

Viên tả vệ úy vâng lệnh rồi sai quân đi ngay. Cửu Thống lại sai thám mã đi do thám tình hình của đạo quân Tống Phước Hiệp xem đã đi đến đâu để còn phối hợp.

***

Nói về đại binh của Tống Phước Hiệp trống reo cờ mở rầm rộ từ Kỳ Sơn kéo lên thành Quy Nhơn để hội quân cùng đại binh của Phan Ngọc Chánh. Chiều mồng một, phát pháo khai thành, đoàn binh rầm rập theo đường lớn tiến về Phù Ly. Trên tường thành Quy Nhơn, cờ xí bay rợp trời, các vọng gác quân lính giáo gươm sáng chói đứng canh, uy thế như có hàng ngàn quân sĩ đương canh giữ trong đó. Sự hư trương thanh thế này là mưu kế nghi binh dụ cho quân Truông Mây đóng tại Phong An kéo về cướp thành của Châu Doãn Chữ.

Nhưng đại quân của Tống Phước Hiệp kéo đến đóng bên bờ nam sông Phù Ly đã qua một đêm mà trại Phong An vẫn im lìm, không thấy động tịnh gì. Sáng hôm mồng hai, Tống Phước Hiệp dẫn các tướng ra bờ sông quan sát. Bên kia bờ bắc, nghĩa binh Truông Mây cờ xí rợp trời, giáo gươm tua tủa đang chuẩn bị nghênh chiến. Tống Phước Hiệp nói với chư tướng:

– Vậy là kế dụ địch “phản khách vi chủ” của chúng ta đã không thành công rồi. Bên kia sông chúng lại dàn trận trường xà, ngăn không cho chúng ta qua sông. Các ông có kế sách gì khác không?

Châu Doãn Chữ nói:

– Bọn Truông Mây quả nhiên có người tài. Chúng không mắc mưu của ta tất sẽ dùng cách dụ chúng ta đem quân ra khỏi thành để đánh bọc hậu và ép ta phải đem binh từ Quy Nhơn ra tiếp cứu. Chừng đó chúng sẽ đưa một toán quân khác đánh bọc bên ngoài.

– Bây giờ chúng ta phải làm sao?

– Tin cho biết toán quân Phong An của địch ước chừng ngàn người, chúng ta cứ làm như vầy… như vầy… ắt sẽ diệt được bọn chúng.

Phước Hiệp mừng rỡ liền kêu Nguyễn Khoa Kiên và phó tướng Đào Thiên lại dặn dò, hai người lãnh mệnh ra đi. Lại thả bồ câu về thành Quy Nhơn báo cho Phan Ngọc Chánh biết, dặn phải y kế mà làm.

Phước Hiệp lại hỏi:

– Còn đạo quân chủ lực của Truông Mây bên kia sông?

Doãn Chữ đáp:

– Nghe nói tên Lía đích thân chỉ huy một ngàn quân đóng bên kia sông. Chúng ta cứ làm như vầy… như vầy… sẽ sang được bên kia sông. Nếu cánh quân Nguyễn Cửu Thống chiếm được Phù Ly rồi, bọn thằng Lía tất phải trốn về Truông Mây.

Phước Hiệp lại sai hai tướng Nguyễn Văn Hưng và Châu Doãn Húc điểm một ngàn quân, chuẩn bị mọi thứ chờ đêm nay hành sự.

Bên kia sông Phù Ly, Lía nói với Lê Trung:

– Lâm đệ có giao một mật thư, dặn khi nào quân Quy Nhơn tới bên kia sông thì hãy mở ra xem. Để cháu coi Lâm đệ đã dặn dò điều gì trong đó.

Chàng bèn mở mật thư ra đọc, xong đưa thư cho Lê Trung xem và nói:

– Cháu sẽ lo mặt tây, chú dàn quân chặn đại binh của địch ở đây và phóng pháo hiệu cho Văn Bảo hay. Cháu quyết tiêu diệt bọn giặc thật nhanh để trở lại giúp chú.

Lê Trung nói:

– Cháu đi đi.

Lía bèn dẫn ba trăm nghĩa binh lên phục phía tây. Đêm đầu tháng trời tối như mực. Lía quan sát thấy mực nước sông vẫn y nguyên, không rút thì biết ngay bọn giặc sẽ thả bè sang sông như Trần Lâm đã dự đoán. Chàng bèn ra lệnh anh em ai nấy chuẩn bị sẵn sàng. Khoảng quá nửa đêm, từ bên kia sông cả ngàn chiếc bè nhỏ chở bọn lính triều đình lặng lẽ trôi sang bờ bên này. Lía chờ cho bọn địch lên bờ được một nửa mới hét lớn một tiếng. Tức thì, ba trăm nghĩa binh từ các bụi rậm ở mé sông đồng loạt hò hét rồi xông ra chém giết đám binh triều. Toán phục binh của Lía là những nghĩa binh trong toán cảm tử quân nên võ nghệ rất giỏi, đám lính triều đình không sao chống đỡ nổi. Nguyễn Văn Hưng và Châu Doãn Húc cũng đã dự trù tình huống bị phục binh ngăn chặn nên đã chuẩn bị tinh thần trước cho binh sĩ. Thế là một trận ác chiến đã diễn ra bên bờ Phù Ly trong bóng tối dày đặc. Lía trông thấy Nguyễn Văn Hưng vừa từ chiếc bè lớn giục ngựa lên bờ thì biết ngay là tên chỉ huy, chàng bèn vỗ ngựa xốc tới hét to một tiếng nói:

– Tướng giặc chịu chết đi! Có ta là Lía Truông Mây chờ ngươi ở đây đã lâu!

Vừa hét chàng vừa vung đao chém Nguyễn Văn Hưng. Hưng vung đao ra đỡ. Một tiếng chát chói tai vang lên, thanh đao trong tay Hưng bị bạt ra xa dưới sức mạnh kinh hồn của Lía. Hắn vội dạt ngựa lùi lại, vừa kịp lúc Châu Doãn Húc thúc ngựa xông tới, vung đao tấn công từ sau lưng Lía để tiếp cứu. Lía vội xoay thanh đao đỡ đường đao của Doãn Húc. Húc bị sức dội khủng khiếp của thanh đao, cả người ngựa phải lùi lại năm sáu bước liền. Hai tướng trong bụng thầm khiếp hãi trước sức mạnh của Lía, vội vàng liên thủ tấn công chàng tới tấp. Nguyễn Văn Hưng vốn là danh tướng dưới trướng của Tống Phước Hiệp, đường đao của hắn lợi hại vô cùng, liên thủ với Châu Doãn Húc cũng tài ba không kém nên đã khiến cho Lía phải chống đỡ rất vất vả. Lía giận dữ thét lên một tiếng, lạng người né đường đao sấm sét của Hưng. Tiện tay, Lía vung luôn đao gạt thanh đao của Doãn Húc đang chém tới, đồng thời tay trái tung một cú đấm thật mạnh vào bụng Doãn Húc. Húc bất ngờ bị trúng một quyền cương mãnh trong Bạch gia cương quyền, thân hình tung lên như diều đứt dây rồi rơi tỏm xuống sông. Nguyễn Văn Hưng thất kinh, tay chân đương luống cuống thì Lía đã lướt ngựa tới, một đao chém rơi thủ cấp. Một ngàn binh sĩ triều đình lúc đó đã bị toán cảm tử quân Truông Mây tiêu diệt gần nửa. Chúng thấy cả hai chủ tướng kẻ bị giết, người bị đánh rớt xuống sông thì liền hè nhau bỏ chạy. Chúng lao xuống sông, kẻ bơi trở về bờ bên kia, kẻ xuôi dòng nước xuống bến Phù Ly. Lía sau khi tiêu diệt được toán binh triều đã cấp tốc dẫn anh em trở lại giúp Lê Trung. Điểm sơ qua, toán cảm tử quân bị chết gần năm mươi người. Toán quân chủ lực này, Trần Lâm đặc biệt phân công để theo bảo vệ cho Lía.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)