Kỳ 168:

……….

– Tôi đồng ý với kế hoạch này. Ông Hiệp có ý kiến gì không? Anh em nhà họ Châu đâu sao không thấy?

Phước Hiệp đáp:

– Họ đã trở về Phú Yên rồi.

– Vậy à? Vì sức khỏe của Châu Doãn Chấn hay sao?

– Một phần là vì sức khỏe của Doãn Chấn và Doãn Húc, nhưng phần lớn là do cô em út Chu Muội Nương vừa từ Phú Yên ra, nhất quyết không cho Châu Văn Tiếp theo chúng ta đánh Truông Mây nữa. Cô gái này đòi tự vận ngay trước mặt mấy ông anh nếu họ không nghe theo lời cô ta.

Cửu Dật lấy làm lạ hỏi:

– Vì sao lại có chuyện li kỳ như thế?

– Là do ngày xưa thằng Lía đã có lần cứu mạng Chu Muội Nương nên giữa họ có một món nợ ân tình. Muội Nương còn cho rằng ngày xưa Lía đã vì lòng nhân đạo mà không giết cả nhà họ để báo thù cho cha. Cô trách mấy ông anh mình đã quên ơn, lại còn đi làm chuyện bất nghĩa.

Cửu Dật mỉm cười gật gù:

– Cô Chu Muội Nương này quả là trang nữ lưu hào kiệt, suy nghĩ và xử sự như một đấng nam nhi, rất xứng đáng với hai chữ “nhất phụng”. Hay lắm! Rồi bọn Châu Văn Tiếp đã chịu thua cô em gái và quay về Phú Yên à?

– Đúng vậy. Tôi thấy tình cảnh đó, lại nhân việc Doãn Chấn bị chặt đứt cánh tay, Doãn Húc bị nội thương nên đã khuyên Châu Văn Tiếp trở về. Anh em họ vừa ra đi hôm qua.

Cửu Thống nói:

– Vậy Tống tướng quân hãy họp cùng binh Quy Nhơn của Phan Ngọc Chánh đánh đèo Màn Lăng. Chúng ta cứ thong thả nghỉ ngơi chuẩn bị, hẹn giờ thìn ngày mai đồng loạt ra quân.

Nguyễn Phúc Hương bỗng lên tiếng:

– Chúng ta lo tấn công Truông Mây nhưng cũng phải đề phòng bọn chúng cùng đường bất thần bỏ trại, kéo về chiếm lấy phủ thành Quy Nhơn. Như vậy cái nguy thật không nhỏ đâu đấy.

Cửu Dật tán đồng:

– Lời của Tiết chế rất chí lý! Nguyên soái nên chia quân về giữ thành Quy Nhơn để tránh chuyện đáng tiếc xảy ra.

Cửu Thống mừng rỡ nói:

– Nếu không có Tiết chế góp ý thì ta đã quên mất nguy cơ này rồi. Vậy thì ông Chánh hãy gấp rút mang một ngàn quân trở về họp với binh trong thành và cố thủ ở đó. Trường hợp bọn cướp bỏ Truông Mây xuống cướp thành thì phải lập tức tin cho chúng tôi ngay. Tôi sẽ sang giúp cánh quân của ông Hiệp. Ông Tiết chế và Thành Nhơn lo mặt sông Kim Sơn nhé.

Đỗ Thành Nhơn ngồi cạnh Phúc Hương bỗng lên tiếng:

– Hạ chức không tin là bọn Truông Mây sẽ kéo xuống cướp thành Quy Nhơn.

Phúc Hương hỏi:

– Vì sao nhà ngươi khẳng định như thế?

– Thành Quy Nhơn đứng một mình trơ trọi, tuy thành lũy vững vàng nhưng nếu chúng cướp thành, cả đại binh chúng ta kéo về bao vây thì xem như chúng sẽ chết cả trong đó, sao bằng tử thủ Truông Mây, nơi có hai nhánh sông làm lũy chắn, núi rừng làm phên giậu che chở, lại là chốn bản địa đã có chuẩn bị mọi thứ về phòng thủ từ trước đến nay? Trần Lâm là người kỹ tính, hắn sẽ không làm điều nguy hiểm đó đâu. Có chăng là chúng chỉ giả bộ làm thế để chúng ta hoang mang, chia quân ra đỡ đòn mà thôi.

Cửu Thống hỏi:

– Theo ý ngươi thì sao?

– Nếu Nguyên soái lo ngại thì có thể đưa một ít quân về giúp giữ phủ thành. Còn lại nên tập trung vào để bao vây chặt chẽ và tấn công Truông Mây. Như vậy sẽ có lợi hơn.

Cửu Dật vốn coi trọng viên hữu đội trưởng này nên tán thành:

– Thành Nhơn nói đúng. Tôi cũng tin như vậy.

Cửu Thống nói:

– Dù sao ông Chánh cũng nên đem năm trăm quân về giữ thành cho an toàn.

Phan Ngọc Chánh vâng lệnh đi ngay. Bàn định xong, các tướng lãnh ai về vị trí nấy để chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công.

***

Tại thành Truông Mây, Lía cùng các thủ lĩnh cũng họp bàn cách cố thủ trong thành. Trần Lâm đã cho rút toán quân giữ đèo Màn Lăng của Trương Bàng Châu về trấn giữ mặt nam thành. Điểm lại quân số, trong cuộc chiến vừa qua Truông Mây đã thiệt mất các đầu lĩnh Đinh Hồng Liệt, Trương Văn Bảo, Đinh Cường, Võ Tiến, Đặng Thông và Bùi Tiến Hưng, còn nghĩa binh thì thiệt mất hơn hai ngàn người. Các thủ lĩnh còn lại dự cuộc họp ai nấy đều ngậm ngùi phẫn hận. Trần Lâm nói:

– Chuyện bất ngờ nhất trong chiến dịch vừa qua là việc Đỗ Thành Nhơn đã khám phá ra con đường núi đánh bọc hậu chúng ta trên đèo Thạch Tân. Việc này hoàn toàn nằm ngoài sự liệu tính của tôi. Mất đèo Thạch Tân, đại binh của Cửu Dật kéo về uy hiếp mặt bắc nhánh sông An Lão nên tôi phải quyết định rút hết về cố thủ Truông Mây, đợi chờ cơ hội phản công. Việc đáng tiếc thứ hai là Võ Tiến đã hi sinh, bỏ trống đèo Ô Phi khiến cho Nguyễn Cửu Thống thuận tiện kéo quân sang đánh úp trại An Dũ. Nhưng việc đã qua, chỉ nên lấy đó làm kinh nghiệm cho việc sắp tới. Thành Truông Mây với hai nhánh sông làm lũy chắn, các mặt khác có rừng núi làm phên giậu che chở, chúng ta cứ chuẩn bị cung nỏ đầy đủ thì việc đánh bật các đợt tấn công của binh triều chẳng khó gì.

Tiểu Muội buồn bã nói:

– Bọn muội đang cầm cự bất phân thắng bại với đám thủy quân của Nguyễn Phúc Hương thì bị quân kỵ binh của Nguyễn Cửu Thống kéo tới bất ngờ đánh úp khiến cho anh em rúng động. Cũng vì thế mà Đặng Thông và Bùi Tiến Hưng phải hi sinh.

Lía an ủi:

– Muội đừng buồn, chiến tranh thắng bại là lẽ thường mà. Mai này chúng ta sẽ có cơ hội phục thù cho anh em.

Lê Trung hỏi:

– Trường hợp chúng cứ bao vây để chúng ta cạn lương thực thì liệu làm sao?

Trần Lâm nói:

– Cháu sẽ cho Tín Nhi bí mật ra bản Đá Vách hỏi xin viện lương. Lương thực của chúng ta còn cầm cự được bao lâu nữa?

– Một tháng trở lại.

– Trong vòng một tháng đó thế nào cũng có cơ hội để chúng ta phản công.

Thiên Tường nói:

– Bọn chúng kéo toàn bộ binh mã bao vây Truông Mây, sao chúng ta không đem quân xuống cướp phủ thành Quy Nhơn của chúng?

Lía vỗ tay nói:

– Đúng vậy! Chúng ta chia quân xuống cướp thành Quy Nhơn, như vậy sẽ khiến cho bọn chúng hoảng sợ mà rút về. Chừng đó ta ra quân rượt theo tiêu diệt chúng.

Trần Lâm nói:

– Cướp thành Quy Nhơn không có lợi gì cả vì khi bị chúng bao vây thì ta sẽ chết hết trong thành. Nếu chỉ làm một cuộc quậy phá để lung lạc tinh thần bọn chúng thì được. Nhưng tôi còn đang chờ tin thám mã báo về mới có quyết định. Việc trước mắt bây giờ là phải cắt đặt phòng thủ ở đây cho chắc chắn trước đã.

Sáng sớm hôm sau, tin tức các đội quân công thành của binh triều được cấp báo về. Trần Lâm vội vàng phân phối các toán quân phòng thủ mọi mặt. Đúng như chàng dự liệu, Truông Mây với thiên nhiên che chở cùng sự phòng thủ kiên cường của nghĩa binh nên đã đẩy lùi được tất cả bảy đợt tấn công của quân triều đình trong suốt bảy ngày liền. Binh triều bị thiệt hại lớn nhưng thành Truông Mây vẫn đứng vững với núi rừng.

Nguyễn Cửu Thống thấy đánh mãi không hạ được thành Truông Mây, ông bèn hạ lệnh cho quân sĩ bắn những tờ giấy chiêu hàng vào thành, hứa hẹn nghĩa binh Truông Mây nếu bỏ giáp quy hàng sẽ thưởng năm mươi lạng vàng, còn đầu lĩnh sẽ được thưởng vàng ròng năm trăm lạng và phong quan chức. Riêng Lía và Trần Lâm, nếu chịu buông khí giới quy hàng triều đình thì sẽ được ân xá mọi tội lỗi trước kia, còn được ban thưởng năm ngàn lạng vàng, phong chức đến hàng nhị phẩm. Nghĩa quân bắt được những tờ giấy chiêu hàng liền cùng nhau cười lớn, họ còn đồng thanh chửi bới tên chó Quốc phó và bọn tay chân như Nguyễn Cửu Thống khiến cho Cửu Thống phải dở khóc dở cười.

Ông ta và Tống Phước Hiệp đang lo buồn chưa biết tính sao thì sáng hôm đó có tin tướng Phan Ngọc Chánh cùng Tán lý Lưu Khâm và tên thủ hạ Lý Vân Long xin vào gặp. Cửu Thống cho gọi ba người vào rồi hỏi ngay:

– Ông Chánh sao lại bỏ thành ra đây?

Ngọc Chánh đáp:

– Nay đã có diệu kế phá địch, tôi muốn đích thân tham gia chiến dịch quét sạch Truông Mây để trả mối hận ngày trước, nếu không tôi không thể làm người được nữa. Xin Nguyên soái cử người thay tôi giữ thành.

Tống Phước Hiệp nói:

– Vậy để tôi thay thế tướng quân về giữ thành. Tôi không tham gia chiến dịch này coi như để đền ơn bọn Truông Mây đã không giết lúc trước. Như vậy cả tôi và ông Chánh đều được nhẹ lòng.

Cửu Thống nói:

– Cũng được, ông Hiệp cứ về thủ thành, việc ở đây để chúng tôi lo.

Quay sang Lưu Khâm và Lý Vân Long, Cửu Thống hỏi:

– Hai ông muốn thực hiện kế hoạch như hôm trước đã nói phải không?

Lưu Khâm cười đắc ý:

– Bẩm nguyên soái, đúng vậy ạ.

– Kế hoạch tiến hành thế nào?

…………

(xem tiếp vào ngày mai)