BIA 1_AO VAI CO DAO (FIX) FB

Kỳ 178:

HỒI THỨ BA

Tây Sơn Quán anh hùng vui tương ngộ

Bến Côn Giang, Giáo Hiến luận chữ “thời”

Ba con tuấn mã phóng một mạch đến tờ mờ sáng thì tới chợ Nước Mặn. Bà mẹ của Lộc vì đang bệnh, lại phải đi ngựa trong đêm gió lạnh nên lên cơn ho liên tục. Lộc ôm mẹ sát vào lòng lo sợ nói:

–  Mẹ ráng chịu đựng, để con vào chợ tìm mua thuốc cho mẹ uống.

Huệ nói:

–  Anh đưa bác vào tiệm thuốc Nam đàng kia cho thầy coi mạch rồi nhờ thầy hốt thuốc luôn.

Bèn dẫn Lộc đến tiệm thuốc. Tiệm còn đóng cửa, Huệ xuống ngựa đến gõ mạnh cửa xong đứng chờ. Một lát sau có tiếng đàn ông làu bàu:

–  Ai mới sớm gõ cửa ầm cả lên vậy?

Tuy làu bàu nhưng cửa vẫn mở. Huệ vui vẻ chào:

–  Chào thầy Năm, cháu là Nguyễn Huệ đây, xin lỗi đã phá giấc của thầy Năm.

Ông thầy Năm tuổi trạc bốn mươi ngoài, vừa thấy Huệ đã niềm nỡ:

–  Cháu Huệ đó à! Sao xuống đây sớm vậy? Có ông Biện đi cùng không?

–  Dạ không. Nhưng có người bác gái bị ho dữ quá nên cháu tìm tới nhờ thầy coi mạch, hốt cho ít thuốc.

Thầy Năm vui vẻ nói:

–  Đem vào đây. Bệnh bao lâu rồi?

Lộc ẵm mẹ vào trong nhà. Bà cụ vẫn ho sù sụ không dứt, có cả máu trào theo cơn ho. Thầy Năm bắt mạch hồi lâu, thở dài nói:

–  Bệnh này chí ít đã kéo dài bốn, năm năm rồi phải không?

Lộc đáp, giọng lo lắng:

–  Dạ đúng, thưa thầy. Là ho gì vậy thầy? Có sao không thầy?

Thầy Năm đáp:

–  Tôi nghĩ lúc đầu chỉ bị cảm lạnh mà ho, nhưng không chịu uống thuốc, kiêng gió để cơn ho kéo dài làm phổi bị sưng. Phổi sưng lâu ngày nên biến chứng thành lao rồi.

Lộc nghe nói mẹ bị lao là một trong tứ chứng nan y nên tái mặt hỏi gấp:

–  Có thể chữa được không thầy? Mong thầy làm phước, cháu nguyện suốt đời làm trâu ngựa…

Thầy Năm xua tay:

–  Cậu có hoảng hốt cũng không thay đổi được gì đâu. Tôi làm thầy thuốc thấy bệnh thì cứu, đâu cần cậu phải làm này nọ. Nói thật cậu nghe nhé. Tôi có phương thuốc này có thể kéo dài tính mệnh của bà cụ, nhưng bệnh đã quá nặng, dẫu có uống thuốc cũng không quá ba tháng nữa đâu.

Lộc kinh hãi hỏi nhanh:

–  Thầy nói sao? Không quá ba tháng thôi à?

Thầy Năm điềm đạm nói:

–  Là tôi nể mặt cháu Huệ đây mới bốc liều thuốc này để bà cụ cầm thêm hơi, người khác tôi đã khuyên đem người bệnh về chuẩn bị hậu sự rồi. Tôi làm nghề này mấy mươi năm, chưa có ai lâm vào tình trạng này mà qua được cả. Cậu đừng buồn.

Mẹ Văn Lộc thều thào nói:

–  Thầy Năm nói đúng đó con, mẹ biết mình yếu lắm rồi, không qua khỏi đâu. Thôi con đừng nhận thuốc làm gì, để thuốc đó thầy cứu người khác.

Lộc ôm mẹ khóc to:

–  Con làm sao ngồi nhìn mẹ chết mà không cứu. Mẹ cứ ráng đi, được lúc nào hay lúc đó mẹ à. Chỉ tại con là một đứa vô dụng.

Bà cụ lắc đầu thều thào hỏi:

–  Con là đứa có chí, cố gắng lên sẽ thành hữu dụng.

Lộc nức nở:

–  Con hứa. Con hứa với mẹ sẽ cố gắng để thành người hữu dụng.

Giọng bà Lộc yếu ớt hỏi:

–  Ông Hai Phái đâu?

Hai Phái nghe hỏi liền bước tới lên tiếng:

–  Tôi đây chị. Chị có gì căn dặn tôi?

–  Tôi muốn hỏi cưới cô út Hương nhà ông cho thằng Lộc, mong ông chấp thuận cho.

Hai Phái cầm tay bà cụ nói:

–  Tôi chịu trốn đi theo nó là chị biết rồi. Tôi đồng ý.

Bà cụ nở nụ cười héo hắt trên môi nói:

–  Vậy ngay từ giờ phút này hai đứa nó đã thành vợ chồng, ông bằng lòng không?

–  Được, chị an tâm, tôi bằng lòng.

–  Út Hương đâu?

Út Hương vội bước tới quỳ xuống nắm tay bà cụ:

–  Dạ con đây.

–  Con đã là con…dâu của…mẹ rồi…nhé. Lộc, con nhớ…chôn mẹ…cạnh.. cha…con

Bà nói những tiếng cuối cùng rất nhỏ rồi ngoẹo đầu nhắm mắt. Lộc ôm mẹ khóc òa. Út Hương cũng thít thít khóc theo. Huệ nói với thầy Năm:

–  Xin lỗi đã quấy rầy thầy. Thầy có thấy chiếc thuyền nào của anh Cả cháu ở bến không?

–  Có, hôm qua chú Năm Ngạn vừa lấy thuốc men ở đây. Chắc còn ngoài bến.

Huệ mừng rỡ nói:

–  Vậy thì hay quá. Đang lúc giữa đường gấp rút, mong thầy Năm cho phép bà cụ nằm đỡ đây một lát, cháu chạy đi mua chiếc quan tài về liền nghe thầy.

Thầy Năm nói:

–  Không có gì đâu. Cháu cứ lo cho đủ đồ tẩm liệm đi. Tiệm thuốc chứa người bệnh chết là chuyện thường mà.

Huệ bèn nói với Lộc:

–  Thôi anh đừng buồn nữa, tôi và chú Hai đi mua mọi thứ để liệm bác gái. Anh đợi nhé.

Rồi cùng Hai Phái đi ra bến sông, may mắn, mấy chiếc ghe của Năm Ngạn vừa chất hàng xong sắp sửa trở lên Tây Sơn. Năm Ngạn gặp Huệ mừng rỡ hỏi ngay:

–  Ủa! Sao chú Huệ lại ở đây?

–  Em có ít chuyện dưới vùng này, không ngờ gặp lúc mẹ người bạn mất, đang định ghé tiệm hòm sắm quan tài và các thứ. Anh Năm còn thì cho em xin một ít ngân lượng, nhờ anh em theo phụ em một tay. À, đây là chú Hai Phái ở Kỳ Sơn, cha vợ của bạn em.

Năm Ngạn và Hai Phái chào nhau, sau đó ông gọi thêm mấy người trên ghe đi theo Nguyễn Huệ. Họ mang mọi thứ về tiệm thuốc, ông chủ tiệm hòm đi theo giúp phần sự tẩm liệm. Mọi việc xong, Huệ nói với Hai Phái và Năm Ngạn:

–  Bây giờ chú và chị Hương đi theo đoàn thuyền của anh Năm lên Tây Sơn, anh Cả cháu sẽ thu xếp mọi việc cho chú. Cháu và anh Lộc chôn bác xong sẽ về trên đó sau.

Hai Phái hỏi:

–  Hai cháu trở lại Kỳ Sơn lỡ gặp bọn lính ở đó thì sao?

–  Bọn cháu đợi đến tối trở về chắc không có gì đâu. Bọn ôn thần này khôn hồn thì đừng ra mặt phá rối.

Năm Ngạn nói:

–  Xong việc chú Huệ về liền nghen, anh Cả có ý trông chú lắm.

Huệ nói:

–  Dạ, bọn em sẽ về ngay. Anh Năm chu tất mọi thứ cho chú Hai nhé.

Tối đến Lộc đai quan tài của mẹ trên lưng, Huệ cột những dụng cụ đào huyệt vào ngựa rồi cả hai trở lại Kỳ Sơn, tìm đến khu gò mả tập thể. Đến nơi, hai chàng thanh niên hì hục cũng phải mất mấy canh giờ mới đắp xong ngôi mộ. Lộc thắp nhang đèn cho hai ngôi mộ của cha, mẹ xong quỳ dưới đất nức nở không cùng. Huệ để bạn khóc cho vơi niềm đau, đến gần sáng mới vỗ vai Lộc bảo đi. Hai người phóng ngựa trở lại Nước Mặn, sang sông tìm quán ăn lót dạ, sau đó lên đường về Tây Sơn. Khi đi qua khu chợ, Huệ thấy một đám đông bu quanh một cô gái đang ôm xác một ông già khóc lóc thảm thiết. Thoáng thấy dáng cô gái hơi quen, Huệ bèn ra dấu cho Lộc xong nhảy xuống ngựa bước lại gần nhìn vào. Vừa thấy mặt cô gái chàng đã kinh ngạc la lên:

–  Liên nhi. Là em phải không? Ủa! Ông Sáu bị sao vậy?

Cô gái nghe tiếng gọi ngẩng lên nhìn, vừa thấy Nguyễn Huệ cô mừng quá reo lớn:

–  A, anh Huệ. Trời ơi! Ông nội em chết rồi.

Huệ vẹt mấy người đang bu quanh bước vào ngồi xuống đỡ thân hình cứng đơ, lạnh ngắt của ông già đang nằm dưới đất mà trên tay vẫn còn giữ cứng cây đàn nhị. Chàng hỏi nhanh:

–  Vì sao nội chết? Sao hai người lại ở dưới này? Hai người không theo đoàn hát nữa sao?

Cô gái tên Liên sụt sùi đáp trong nước mắt:

–  Đoàn hát tan rã nửa năm nay rồi. Từ đó đến nay nội và em lang thang ca hát khắp nơi, hai tháng nay trời lạnh quá nên nội bị nhiễm lạnh, ho mãi, sáng sớm nay thì nội chết.

Cô nói xong lại nức nở khóc. Huệ an ủi:

–  Liên nhi đừng buồn nữa. Bây giờ phải lo chuyện chôn cất cho nội trước đã.

Liên nhi sụt sùi:

–  Chôn nội ở đâu bây giờ. Tiền đâu mua hòm mà chôn?

Huệ nói:

–  Những chuyện ấy để anh lo. Em đừng khóc nữa. Chúng ta đi.

Bèn bồng xác ông cụ lên, ra dấu cho Liên nhi và Lộc đi theo rồi giới thiệu với Lộc:

–  Ông cháu Liên nhi là người đánh đàn cho gánh hát bội Nhưng Huy, Tứ Linh. Ngày xưa có một thời gian tôi ham vui theo đoàn hát nên quen. Chúng tôi lúc đó như hai anh em vậy. Liên nhi, anh Lộc là bạn của anh, mẹ Lộc cũng mới mất hôm qua.

Liên nhi lau nước mắt chào. Lộc vội chào đáp lễ. Chàng thấy Liên nhi trạc mười sáu, trông tiều tụy nhưng vừa xinh đẹp vừa thùy mị, dịu dàng. Lộc an ủi:

–  Liên nhi đừng buồn nữa. Chúng ta là hai người cùng cảnh ngộ.

Liên nhi nói:

–  Cảm ơn anh Lộc. Mẹ anh cũng mới mất à?

Lộc thở dài:

–  Mới mất sáng qua.

Huệ nói:

–  Chúng ta sang sông đến tiệm hòm. Tối nay chắc phải trở lại Kỳ Sơn lần nữa để an táng cho ông nội.

Bèn kéo nhau sang sông mua quan tài tẩm liệm. Ông chủ trại hòm bán được hàng, nét mặt vui lắm nhưng giả bộ nói:

–  Tội nghiệp. Thời buổi này thiếu ăn, người cao tuổi một chút dễ chết đói, chết lạnh lắm. Dạo này hòm đóng không kịp bán, có người phải bó chiếu chôn vì không có hòm hoặc không đủ tiền mua. Để tôi giúp các cô cậu liệm ông già giùm cho. Liệm cây đàn nhị theo ông ấy luôn nhé?

Huệ mỉm cười:

–  Vậy là tiệm chú phát tài rồi. Chú cần phải cúng vái ông thần tài cho kỹ đó nhé.

Ông chủ tiệm hòm cười hề hề:

–  Ậy, cái nghề này mới nhìn thì thất đức nhưng nghĩ kỹ là nghề tạo phúc cho thiên hạ đấy. Cậu coi, không có tôi, có phải cụ già này chết không có quan tài chôn không. Mà rồi định đem chôn ông cụ ở đâu?

Huệ nói:

–  Họ ở tận miền ngoài. Cháu định đem vào gò mả công ở Kỳ Sơn an táng. Được không chú?

Ông chủ tiệm hòm nói:

–  Ở tận miền ngoài à? Thật là cảnh tha phương cầu thực, bỏ thây xứ lạ, tội nghiệp quá. Cậu đâu cần mang vào Kỳ Sơn chi cho xa, ở đây cũng có gò mả công cộng vậy, để tôi tới nói với ông Hương chỉ một tiếng là được ngay thôi. Chôn ở đây cho gần, đỡ mất công.

Huệ hỏi Liên nhi:

–  Chôn nội ở đây được không em?

Liên nhi buồn bã nói:

–  Em không biết nữa. Mà có đất để chôn là quý rồi, em đâu có quyền lựa chọn. Tùy anh Huệ.

Huệ nghe cô bạn gái nói bỗng mủi lòng, nước mắt anh hùng chợt lưng tròng. Chàng vỗ nhẹ vai Liên nhi nhỏ nhẹ:

–  Tạm thời chôn nội ở đây, mai này có điều kiện mình cải táng đến nơi mình muốn. Liên nhi đừng buồn nữa.

Liên nhi bỗng động lòng ôm mặt nức nở. Huệ quay qua nói với ông chủ tiệm:

–  Chú làm ơn thử hỏi ông Hương chỉ xem được không chú. Nếu được cháu sẽ chôn nội ở đây.

Ông chủ tiệm cũng tốt bụng, nghe Huệ nói liền vội vã đi ngay. Lát sau ông trở về nói:

–  Được, ông Hương chỉ nói đất ở gò mả còn rộng, cứ chôn. Đi! Tôi chỉ chỗ cho đào huyệt mộ. Để tôi gọi mấy đứa người làm theo phụ đào huyệt cho nhanh.

Lộc trên đầu còn vấn khăn tang mẹ, chàng thông cảm với nỗi buồn của kẻ mất người thân nên xung phong vác quan tài, Huệ thu thập các dụng cụ đi theo chủ tớ trại hòm. Đắp xong nấm mộ, ông chủ trại hòm đang định trở về bỗng nhìn quanh quất một lúc rồi nói với Huệ:

–  A! Ông cụ này vậy mà tốt phước ghê, khi không nằm đúng địa thế thật tốt. Này nhé ngôi mộ đầu thì gối lên Kỳ Sơn, mặt nhìn ra dòng Côn Giang rộng lớn, xa hơn nữa là biển Đông mênh mông, hai chân một gác lên hòn Triều Châu, một gác lên hòn Bà. Huyệt này năm bảy năm sau, con cháu sẽ phát lớn đấy.

Huệ mỉm cười nói:

–  Ông chủ nói chuyện vui cho khổ chủ đỡ buồn rồi. Cả họ Phạm nhà người ta chỉ còn mỗi một cô cháu gái này đấy. Bây giờ chỉ mong có miếng ăn chỗ ở là quý rồi, nghĩ gì đến chuyện phát lớn hả chú?

Ông chủ tiệm hòm cười:

–  Đó là theo kinh nghiệm phong thủy mà nói, còn tin hay không là tùy ở các cô cậu. Thôi tôi về.

–  Cảm ơn chú nhiều lắm. Chú tốt bụng như vậy sẽ được phúc lớn, giàu to.

Liên nhi đầu vấn khăn tang, quỳ trước mộ ông nội khóc hoài không nín, có lẽ nàng đang nghĩ đến tình cảnh bơ vơ không người thân, không nơi nương tựa của mình. Huệ và Lộc đến quỳ hai bên nàng, Huệ an ủi:

–  Em đừng khóc nữa. Dù sao nội cũng đã chết rồi. Khóc mãi sinh bệnh đó.

Một lúc sau Liên nhi thôi khóc, nàng lau nước mắt nói nhỏ:

–  Đời em chỉ có mình nội là người thân duy nhất, nội đi rồi, chỉ còn lại một mình em trơ trọi giữa đời. Em phải làm sao đây?

Huệ nói:

–  Để anh tính xem. Trước mắt, anh đưa em về nhà thầy anh ở tạm. Ngọc Lan con thầy cũng cỡ tuổi em, hai người làm bạn với nhau cho em đỡ buồn, sau đó anh đưa em lên An Khê sống với chị Cả hai của anh, chị Da Đố rất tốt bụng. Vậy là ổn rồi. Em đừng lo nữa.

Liên nhi nhìn Huệ bằng ánh mắt biết ơn:

–  Em cảm ơn anh Huệ. Nếu không gặp anh ở đây, không biết đời em sẽ ra sao.

–  Kể anh nghe đi. Tại sao em và nội phải đi hát rong thế này?

–  Hai chú Tứ Linh và Nhưng Huy thấy bà con đói khổ quá không có tiền coi hát nên nửa năm trước đã rã gánh. Nhưng khi rã gánh rồi lại không biết làm gì nên rủ nội lên An Tượng làm ăn cướp. Nội không chịu theo, dẫn em đi hát rong độ nhật. Nội nói, ngày xưa khi còn ở Hải Dương dòng họ Phạm của nội là dòng thư hương, danh đệ, chỉ vì bạo chúa đày ải mới ra thân phiêu dạt vào đây. Tuy cùng đường nhưng khí tiết nội vẫn phải giữ. Thà chết đói chứ không chịu để nhơ danh tiên tổ.

Giọng nói của Liên nhi pha miền ngoài nên vừa nhẹ nhàng vừa ngọt ngào nghe thật êm tai. Văn Lộc nghe kể khen:

–  Nội của Liên nhi thật là người tiết tháo. Tôi phải học cách làm người như nội.

Liên nhi nói:

–  Cảm ơn anh. Nội vẫn thường nói, sống tục thì dễ, sống thanh rất khó. Mẹ anh Lộc bị bệnh mất à?

Giọng của Lộc buồn buồn pha chút hổ thẹn:

–  Cũng chỉ vì tôi bất tài vô tướng nên không thuốc thang được cho mẹ để bệnh ho kéo dài đến biến chứng thành lao.

Huệ nói:

–  Không phải anh bất tài mà do cái xã hội thối nát này nó bó chân con người lại. Mẹ anh từng nói anh là người có chí, anh phải làm cái gì đó để bứt cho đứt sợi dây trói anh và mọi người đi để tất cả đều được no cơm, ấm áo, giảm bớt cảnh chết chóc vì người bệnh không thuốc uống, người đói không cơm ăn.

Huệ nói mà ánh mắt sáng ngời niềm tự tin và cương quyết. Lộc nhìn thấy ánh mắt đó bầu nhiệt huyết cũng sôi lên, giọng phấn khích:

–  Anh nói hay lắm. Anh đi trước, tôi nguyện theo sau anh cho đến chết, quyết không chùn chân.

Huệ đưa bàn tay ra, Lộc vỗ mạnh vào đó rồi siết chặt. Liên nhi chẳng hiểu hai chàng thanh niên đang có dự tính gì nên hỏi:

–  Anh Huệ có việc gì gấp hay không?

–  Chi vậy?

–  Em muốn ở lại thắp nhang cho nội vài ba ngày. Được không anh?

–  Cũng được. Chúng ta thuê phòng trọ ở bến sông, nơi ghe hàng bọn anh vẫn thường thuê.

Lộc nói:

–  Như vậy cũng hay. Tôi cũng muốn nhang khói cho mẹ tôi vài hôm nữa.

Huệ nói:

–  Nhưng anh phải cẩn thận đừng để bọn lính Kỳ Sơn gặp, khỏi phiền phức.

*

Ba hôm sau họ rời Nước Mặn lên đường trở về An Thái. Liên nhi từ bé chưa cưỡi ngựa nên Huệ phải để nàng ngồi phía trước lòng mình, nàng thẹn quá nói:

–  Nam nữ ngồi kiểu này thiên hạ cười chết.

Huệ cười:

–  Thiên hạ cười mặc họ, ngộ biến tùng quyền, quý hồ anh em mình thanh bạch là được rồi. Phải rồi, để anh dạy em cưỡi ngựa, như vậy là em chở, anh ngồi sau chứ đâu còn anh chở em ngồi trước nữa mà sợ cười.

Liên nhi nhoẻn miệng cười thật tươi:

–  Anh lúc nào cũng có ý lạ để làm vui lòng thiên hạ.

Huệ giao cương cho Liên nhi, chỉ cách cho nàng thúc ngựa và giữ cương. Sau một lúc bỡ ngỡ, Liên nhi cũng đã điều khiển được con ngựa, nó từ từ đổi nước kiệu sang nước đại phóng đi. Lộc cũng phóng ngựa đuổi theo. Xế hôm đó họ về đến trường học của Giáo Hiến ở An Thái. Ngọc Lan đang quét dọn trước sân, chợt hai con ngựa to lớn phóng vào sân thì sững người một lát khi thấy một thiếu nữ ngồi trên lưng ngựa, đến khi nhận ra Nguyễn Huệ ngồi phía sau, nàng reo lên:

–  Anh Huệ đó à? Làm Lan hết hồn, tưởng là ai? Ơ… bạn của anh Huệ hả?

Nàng nhìn cô gái lạ đầu vấn khăn tang ngồi trong lòng Huệ trên lưng ngựa, phần đuôi tóc rối tung vì vó ngựa đường dài nên không khỏi ngạc nhiên và bối rối. Nhìn sang chàng thanh niên trên con ngựa thứ hai cũng đầu vấn khăn tang càng khiến nàng ngạc nhiên hơn. Huệ phóng người xuống đất, nở nụ cười bẻn lẻn nói:

–  Chào Ngọc Lan, là tôi đây. Để tôi giới thiệu với Lan người bạn này.

Vừa nói chàng vừa đưa tay đỡ Liên nhi xuống đất. Lộc cũng nhảy xuống ngựa cúi đầu chào Ngọc Lan. Huệ nói tiếp:

–  Đây là Liên nhi, người bạn của tôi trong gánh hát bội lúc trước, anh Nguyễn Văn Lộc, bạn mới của tôi. Đây là Ngọc Lan, tiểu thư của thầy tôi.

Liên nhi cúi đầu chào:

–  Liên nhi xin chào chị Ngọc Lan. Liên nhi không biết cưỡi ngựa nên phải ngồi chung ngựa với anh Huệ, bêu xấu với chị rồi.

Ngọc Lan chào hai người:

–  Chào anh Lộc, chào chị Liên. Xin chia buồn với anh và chị. Chúng ta vào trong nhà đã, Lan lấy nước uống, đi đường xa chắc mệt lắm phải không chị Liên?

Rồi nắm tay Liên nhi thân mật kéo vào nhà. Huệ hỏi:

–  Thầy, cô và mấy anh em đâu hết mà vắng tanh vậy Ngọc Lan?

–  Ông Biện mời cha và anh hai lên Kiên Thành, các anh khác về quê ăn tết hết rồi. Mẹ em và hai đứa nhỏ đang ở phía sau. Anh Lộc và chị Liên ngồi nghỉ chân. Lan đi lấy nước.

Nàng quay ra sau bếp. Huệ giới thiệu với Lộc:

–  Đây là nhà thầy tôi, mé bên kia là lớp học, phía sau nữa là chỗ ở của đám học trò chúng tôi. Tôi và những anh em khác học văn, học võ với thầy ở đây.

Lộc nói:

–  Thích thật. Bạn học đông chắc vui lắm hả? Thầy tôi chỉ có một mình tôi, còn phải học ban đêm nữa, nhưng tôi học võ thì nhiều chứ chữ nghĩa ít lắm.

Ngọc Lan bưng nước ra, đi sau nàng là bà Giáo và hai đứa em trai nàng. Huệ vội vòng tay chào:

–  Con xin chào cô. Đây là hai người bạn của con, anh Lộc và Liên nhi.

Lộc và Liên nhi cũng vội vàng đứng lên vòng tay chào. Bà Giáo vui vẻ nói:

–  Tụi con tự nhiên. Hai đứa mới có chuyện buồn gia đình à?

Huệ đáp thay:

–  Thưa cô, mẹ anh Lộc mới mất năm hôm trước. Ông nội là người thân duy nhất của Liên nhi cũng mất hôm sau đó. Tụi con vừa an táng cho họ xong mới về đây.

Bà Giáo kéo tay Liên nhi lại gần an ủi:

–  Cháu xinh đẹp thế này, chả trách trời cao ganh tỵ. Phần số cả cháu ạ, đừng buồn. Bây giờ các cháu dự tính thế nào?

Huệ đáp:

–  Vợ anh Lộc và cha của chị ấy đã lên Kiên Thành cùng anh Năm Ngạn trước rồi, con nhờ anh Cả đưa họ lên An Khê. Chỉ còn Liên nhi, con muốn thưa với thầy cô…

Bà Giáo nói thay:

–  Con muốn xin cho Liên nhi ở lại đây với cô phải không? Được, nếu cháu thích Liên nhi ạ. Cô ngày xưa cũng là một đứa cô nhi lưu lạc từ Nghệ An vào. Tình cảnh cơ cực, lẻ loi chẳng khác gì cháu đâu.

Liên nhi rưng rưng nước mắt nói:

–  Con cảm ơn cô. Ông nội bất ngờ mất đi, con thật bơ vơ, may gặp lại anh Huệ. Nếu cô thương, con xin nương tựa thầy cô một thời gian.

Huệ nói:

–  Con định về nhà xem anh Cả có sai bảo gì nữa không, xong việc, con đưa Liên nhi lên An Khê sống với chị Da Đố, thưa cô.

Bà Giáo vuốt mái tóc rối của Liên nhi nói:

–  Con cứ ở lại đây đến khi nào muốn đi thì đi, không ngại gì cả. Lan à, con đưa Liên nhi vào trong thay đồ đi con.

Ngọc Lan “dạ” rồi nắm tay Liên nhi thân mật kéo vào trong. Bà Giáo nhìn theo mỉm cười nói:

–  Hai đứa giống như hai chị em sinh đôi vậy. Tụi con ăn uống gì chưa, cô dọn cơm ăn nhé, Huệ?

–  Dạ chưa. Cô có gì cho tụi con ăn cũng được.

Bà Giáo quay vào trong, hai đứa em trai của Lan bây giờ mới chạy tới kéo tay Huệ huyên thuyên hỏi:

–  Anh Huệ đi đâu mấy tháng nay vậy? Anh không học với cha nữa à? Anh không được bỏ học đâu đó. Tụi em thích anh học ở đây, có anh vui hơn.

Huệ ôm hai đứa nói:

–  Anh đâu có bỏ học, anh chỉ có chút việc phải làm. Nay mai anh trở lại học tiếp.

Thằng Chí lớn hơn, nheo mắt tinh nghịch:

–  Anh mà không trở lại học, có người buồn ghê lắm đó.

Huệ hỏi:

–  Ai buồn?

Thằng Thành nhanh miệng:

–  Thì chị Ba chớ còn ai nữa.

Ngọc Lan từ phía sau bước lên hỏi:

–  Hai đứa lại thóc mách cái gì đó?

Thằng Chí nói:

–  Thằng Thành nói nếu anh Huệ không trở lại học thì chị Ba buồn chết đó.

Thành cãi:

–  Ai biểu anh Bốn nói trước chi, em nói theo.

Chí cãi:

–  Tao đâu có nói chị Ba buồn, tao chỉ nói có người buồn thôi chứ, tại mầy thày lay…

Ngọc Lan thẹn đến đỏ mặt nạt hai đứa:

–  Hai thằng ranh con nhiều chuyện, có đi ra ngoài mau không hay chờ ăn roi.

Chí và Thành làm mặt ngáo ộp rồi chạy ù ra phía sau. Mặt Lan vẫn còn đỏ ửng, nàng nhìn Huệ nói:

–  Anh đừng nghe hai thằng nhỏ nói bậy. Anh học hay không đâu có mắc mớ gì tới Lan mà buồn. Mẹ nói mời hai anh xuống ăn cơm.

Huệ từ lâu vốn rất có cảm tình với Ngọc Lan, nàng là chiếc bóng đầu tiên in trong trái tim ngây thơ của chàng sau vài năm xuống ở học với thầy Giáo Hiến. Nhưng những rung cảm đầu đời thật lạ, chàng vốn là một thiếu niên hoạt bát, vui vẻ với tất cả mọi người, chỉ riêng với Lan, mỗi khi có mặt nàng thì không hiểu sao một người không sợ trời sợ đất như chàng lại cứ như một tên quê mùa, ngáo ộp, tay chân luống cuống, mặt đỏ nhừ lên không nói được điều gì suông sẻ cả. Ai nhắc đến chuyện tình cảm giữa chàng và Lan, chàng cứ một mực chối phăng, chả thế mà đã không biết bao nhiêu lần chàng phải tự nguyền rủa mình đần độn mỗi khi thấy Trần Lập, một thằng bảnh trai học dốt cùng lớp, tự do thoải mái nói cười với nàng. Cũng may, mấy tháng trước, Lập vì gia thế khó khăn đã nghỉ học xin lên làm việc với anh Lữ, nhờ vậy mà Huệ đỡ phải gặp cảnh bực mình, tuy nhiên sự vụng về của chàng đối với Ngọc Lan vẫn không thể nào biến cải được. Có lẽ trời gán cho chàng cái khuyết điểm đó để bù trừ bớt những ưu điểm ở những lĩnh vực khác mà chàng đã thụ hưởng chăng? Hôm nay cũng không ngoại lệ, vừa nghe Lan nói chàng đã lúng túng phân bua:

–  Ờ… Tôi không nghe bọn nhỏ đâu. Lan ăn cơm cùng chúng tôi chứ?

Rồi không chờ nàng trả lời, Huệ ra dấu cho Lộc đi ra sau bếp. Lan nhìn theo mỉm cười lẩm bẩm: “Con người trời đất không sợ lại nhát như thỏ, miệng cứ như là hến, chả bù với anh Lập, lúc nào cũng rôm rả nói cười. Mà sao thấy anh ấy lại có vẻ rất tự nhiên với Liên nhi thế nhỉ?”. Nghĩ thế nhưng nàng lại thấy trong lòng vui vui, có lẽ sự nhút nhát của một chàng trai kiêu hùng và thông minh nhất trong số những học trò của cha càng khiến nàng thích thú và mến hơn. Nàng theo sau hai chàng trai xuống bếp.

Liên nhi sau khi chải chuốt và thay bộ đồ mới của Ngọc Lan trông xinh hẳn lên. Ngọc Lan mỉm cười khen:

–  Chị Liên đẹp hơn em tưởng tượng nữa. Chị mặc bộ đồ của em đẹp quá.

Bà Giáo nói:

–  Con nói đúng. Hai đứa cùng tạng với nhau, tạm thời Liên nhi mặc đỡ của Ngọc Lan, mai mốt cô mua vải mới may cho vài bộ khác.

Liên nhi cảm động đến rưng rưng:

–  Cảm ơn cô và chị Lan. Con xin tạc dạ vậy.

Ngọc Lan cầm tay Liên nhi nói:

–  Chị đừng ngại. Thôi ăn cơm đi kẻo hai anh ấy đói chết mất.

Bữa cơm không chuẩn bị trước nhưng với Lộc và Liên nhi lại là bữa ăn rất ngon miệng. Sau bữa ăn, Huệ nói với bà Giáo:

–  Con và Lộc phải về ngay Kiên Thành, chắc anh Cả có việc cần đến con. Cảm ơn cô đã nhận lời cho Liên nhi ở lại.

Bà Giáo ôm ngực ho mấy tiếng, dứt cơn ho bà nói:

–  Hai đứa đi đi, đừng lo cho Liên nhi.

Huệ hỏi:

–  Cô bị ho à? Lâu chưa cô?

Bà Giáo đáp:

–  Cũng mới đây thôi, có lẽ mùa đông năm nay trời lạnh hơn mọi năm.

Lộc nói:

–  Cô nên cẩn thận, đừng để ho lâu ngày. Mẹ con…

Lộc nghĩ lại nên im lặng không nói tiếp. Bà Giáo mỉm cười:

–  Không sao đâu, hai đứa đừng lo. Người lớn tuổi nào chẳng ho khi trời lạnh.

Huệ và Lộc chào bà Giáo cùng hai cô gái xong cả hai ra ngựa phóng thẳng lên bến Trường Trầu. Họ qua đò về đến Tây Sơn Hội Quán đã thấy trong quán khách khứa rất đông, tiếng nói cười râm ran vọng ra tới bên ngoài. Thấy Huệ và Lộc bước vào, Nguyễn Nhạc đang ngồi cạnh Giáo Hiến ở đầu chiếc bàn lớn đã reo lên:

–  À, chú Út nhà tôi đã về tới. Huệ đưa người bạn mới vào đây, Nguyễn Văn Lộc ở Kỳ Sơn phải không?

Nói rồi đứng lên bước tới niềm nỡ đón Lộc vừa cùng Nguyễn Huệ vào đến nơi. Nhạc nắm tay Lộc nói:

–  Chia buồn cùng anh về việc bác gái mất. Tôi đã nhờ Năm Ngạn đưa anh Hai Phái và cô Hương lên An Khê, thu xếp chỗ ở cho họ rồi. Nay mai anh đi với chú Lữ nhà tôi lên đó để trang bị lại nhà cửa cho tươm tất hơn.

Lộc chắp tay nói:

–  Cảm ơn anh Cả và anh Huệ. Nguyễn Văn Lộc này suốt đời không quên.

Nhạc cười:

–  Đừng bận tâm những chuyện nhỏ nhặt ấy.

Huệ quay lại cúi đầu chào Giáo Hiến xong nói lớn:

–  Nguyễn Huệ xin chào các huynh trưởng. Ủa! Anh Quang Diệu, anh đã đến rồi à? Rất mừng được gặp lại anh ở đây.

Trần Quang Diệu vội đứng lên ôm quyền chào:

–  Mừng được gặp lại anh Huệ. Cũng nhờ lời giới thiệu của anh mà Diệu tôi hôm nay mới có cơ hội quen biết rất nhiều anh hùng hào kiệt.

Huệ nói:

–  Anh hùng vốn có sức hút với nhau, nếu tôi không giới thiệu cũng sẽ có lúc anh gặp những vị này. Chào chị Xuân, anh Văn Sở. Anh Dũng, giới thiệu cho em hai vị huynh trưởng này đi.

Võ Văn Dũng ngồi cạnh Trần Quang Diệu liền nói:

–  Đây là Phi Vân Báo Lý Văn Bưu ở Đại Khoang, bạn săn bắn của tôi và cô Xuân. Hôm cô Xuân và anh Diệu đánh chết cọp, chúng tôi có đi chung nên quen nhau từ đó. Còn con người suốt ngày ôm đống sách vở này là người em cùng họ của tôi, Võ Đình Tú bên Phú Phong.

Lý Văn Bưu vội đứng lên ôm quyền chào Huệ:

–  Nghe danh không bằng gặp mặt. Lý Văn Bưu này rất hân hạnh được biết anh em Tây Sơn Tam Kiệt.

Võ Đình Tú cũng đứng lên chào:

–  Hân hạnh.

Nguyễn Nhạc cười ha hả nói:

–  Khách sáo cả rồi. Huệ, chú giới thiệu người bạn mới này với anh em đi.

Huệ vịn vai Nguyễn Văn Lộc nói với mọi người:

–  Đây là Thần hành Nguyễn Văn Lộc ở Kỳ Sơn, tôi cũng mới quen năm sáu bữa nay.

Nhạc bảo:

–  Nói thêm về hai chữ Thần hành cho mọi người biết với được không?

Huệ nói lớn:

–  Chúng tôi gặp nhau ở Kỳ Sơn khi anh Lộc một mình đánh với ba, bốn chục tên lính vũ trang. Sau khi bọn lính bỏ chạy hết, tôi đến làm quen và mời Lộc ra Nước Mặn uống rượu. Tôi cưỡi con Ô Truy ra sức phóng nước đại, anh Lộc chạy bộ theo. Hai chúng tôi tới quán rượu cùng một lúc đấy.

Lý Văn Bưu đứng lên vỗ tay nói lớn:

–  Đúng là Thần hành, Bưu tôi mang tiếng là Phi Vân Báo nhưng chỉ nhờ ngồi trên lưng Thần mã mới có được sự mau lẹ mà thôi. Anh Lộc, Bưu tôi phải kính anh một ly mới được.

Nhạc vội nói:

–  Không được, không được.

Bưu chưng hửng, bưng ly rượu trên tay hỏi lớn:

–  Sao lại không được?

Nhạc đáp:

–  Phải để tất cả mọi người cùng kính vị Thần hành của chúng ta một ly với chứ, anh dành một mình anh sao được.

Nguyễn Văn Lộc từ nhỏ quen với kiếp sống tôi đòi, nay bỗng chốc đứng trước mặt bao nhiêu anh hùng hào kiệt, đường đường tướng mạo, lại nghe họ nói lời chúc tụng thì không khỏi bỡ ngỡ và bối rối đến đỏ mặt. Lộc vội ôm quyền nói:

–  Là anh Huệ nói thêm cho lâm li câu chuyện mà thôi. Các anh đừng làm tôi hổ thẹn.

Huệ nói:

–  Anh Lộc đừng từ chối nữa. Nào chúng ta uống với nhau một ly hội ngộ.

Tất cả mọi người nâng ly lên uống cạn, bầu không khí thật vui vẻ. Kéo Lộc đến ngồi cạnh Bảy Lữ và Trương Văn Đa, Huệ giới thiệu:

–  Đây là anh Bảy Lữ của tôi, sư huynh Trương Văn Đa là anh lớn của Ngọc Lan.

Rồi để cho ba người chào hỏi nhau, quay sang Trần Quang Diệu, Huệ nói:

–  Rất mừng khi gặp lại anh. Câu chuyện giết hổ của anh và chị Xuân thế nào kể nghe với?

Nghe nhắc đến Bùi Thị Xuân, Quang Diệu thoáng đỏ mặt, chàng lén liếc về phía nàng ngồi một cái, sau đó đem việc mình tìm vào Tây Sơn, giữa rừng gặp cọp kể lại cho Huệ nghe. Cuối cùng Diệu nói:

–  Anh Bưu mời chúng tôi ở lại trại huấn luyện ngựa của ảnh chơi một thời gian, sau đó anh Dũng lại mời chúng tôi sang Phú Phong ở lại nhà anh ấy và giới thiệu tôi với Đình Tú và Ngô Văn Sở. Cuối cùng họ mới đưa tôi sang đây gặp anh Cả Nhạc.

Huệ nghe kể thích thú nói:

–  Anh phải cảm ơn tôi đó.

Diệu nói:

–  Tất nhiên là phải cảm ơn anh rồi. Nếu không tôi đâu được quen biết với bao nhiêu tay hào kiệt đất Tây Sơn này.

Huệ cười:

–  Không phải cảm ơn vì chuyện đó.

Diệu ngơ ngác hỏi:

–  Vậy chứ về chuyện gì?

–  Về chuyện gặp người giải cứu anh đó.

Trong khi sắc mặt Quang Diệu đỏ lên thì Huệ làm ra vẻ mặt thất vọng nói vói sang Võ Văn Dũng:

–  Anh Dũng. Anh thật tệ!

Dũng ngạc nhiên hỏi:

–  Sao chú nói vậy?

Huệ làm mặt giận nói lớn:

–  Anh Diệu và chị Xuân cùng nhau giết cọp, giống như sống chết có nhau, vậy mà anh giữ anh Diệu ở nhà anh cả tháng, chỉ giới thiệu với anh Tú và anh Sở chứ không đưa người ta sang thăm người bạn đã vào sinh ra tử kia. Như vậy không tệ là gì?

Quang Diệu vội vã phân bua:

–  Ô không, không… Anh Dũng có đưa tôi sang thăm nhà … Cô…Xuân… đó chứ.

Huệ làm như thật nói:

–  Vậy sao? Tại anh không kể tới nên tôi tưởng… Làm tôi trách lầm anh Dũng.

Võ Văn Dũng và Lý Văn Bưu hiểu ý của Huệ nên cả hai cùng cười lớn, trong khi Trần Quang Diệu mặt đỏ hơn trái táo, lúng ta lúng túng trông rất buồn cười. Huệ nói xong liếc nhìn Bùi Thị Xuân đang ngồi gần Nguyễn Nhạc, vừa lúc Bùi Thị Xuân cũng nhìn về phía Huệ. Nàng quắc mắt lên hỏi lớn:

–  Anh Huệ đang nói xấu gì tôi mà mấy anh kia cười ầm lên cả vậy?

Huệ vội xua tay nói:

–  Không có gì đâu. Ai dám động tới bà Trưng Trắc. Chị đừng có tật rồi giật mình.

Mặt Bùi Thị Xuân bỗng đỏ lên. Lý Văn Bưu cười lớn hơn:

–  Bà Trưng Trắc đã gặp khắc tinh là Thi Sách rồi. Anh Huệ đừng sợ. Ha… ha…

Bùi Thị Xuân hôm nay đang mặc chiếc áo khoác da con cọp trắng vằn đen mà nàng đã giết cùng Trần Quang Diệu hôm trước, Lý Văn Bưu mới khâu xong đem tặng, trông nàng như một vị nữ chúa rừng xanh, vừa xinh đẹp vừa uy hùng. Nghe Bưu nói, nàng nhớ lại chuyện hôm trước nên trừng mắt nhìn Bưu:

–  Anh nói nữa tôi phóng chiếc đũa này vào miệng anh liền.

Bưu làm ra vẻ sợ hãi, đưa bàn tay hộ pháp che miệng mình lại. Nguyễn Nhạc lên tiếng can:

–  Thôi, thôi cho tôi xin. Nhạc tôi có mấy lời muốn nói với anh em.

Tất cả mọi người nghe nói đều yên lặng hướng mắt về phía Nguyễn Nhạc. Nhạc chờ cho mọi người yên lặng, cất tiếng chậm rãi nói:

–  Nhạc tôi tuy từ nhỏ đã phải ngược xuôi buôn bán mưu sinh nhưng lúc nào cũng trải lòng kết giao cùng bằng hữu. Hôm nay tại đây, ngoại trừ Thầy Giáo cùng một số thân hữu quen biết từ lâu, Nhạc tôi lại có cơ duyên hội ngộ với nhiều người bạn mới như anh Duyệt, anh Tú, anh Bưu, anh Lộc, ai nấy đều là tay hào kiệt một phương khiến Nhạc tôi cao hứng vô cùng. Trước tiên mời tất cả nâng ly uống mừng sức khỏe của Thầy Giáo, người đã đem lại trí tuệ và phong hóa cho cái vùng biên tái thô lậu này của chúng ta.

Mọi người đồng loạt đứng lên nâng ly chúc mừng thầy Giáo Hiến. Giáo Hiến đứng dậy uống cạn ly rượu của mình:

–  Cảm ơn ông Biện và các bạn trẻ. Xin cứ tự nhiên cho.

Nhạc lại cho người rót đầy các chung rượu, nói tiếp:

–  Nếu tất cả không chê tôi là một tên buôn trầu, Biện lại thì cùng nhau ta uống ly rượu này, từ nay xem nhau là bằng hữu chi giao.

Nói xong nâng ly rượu lên. Lý Văn Bưu tay bưng ly rượu đứng lên nói:

–  Không được, không được.

Nhạc ngạc nhiên hỏi:

–  Anh Bưu nói không được là sao?

Bưu cười nói:

–  Bưu tôi tuy mới gặp anh nhưng tiếng đồn Nguyễn Nhạc ở Tây Sơn trọng nghĩa khinh tài, nghĩa khí can vân chẳng thua gì Tống Giang ở Lương Sơn Bạc thuở xưa bên Tàu. Chỉ nội “vùng đất tình thương” trên  An Khê của anh thôi đã đủ cho Bưu tôi cúi đầu bái phục. Ly rượu này Bưu tôi xin được uống cùng với anh nhưng không phải để kết tình bằng hữu mà để kính anh như một người anh khả kính, một bậc trưởng thượng. Chuyện bằng hữu chi giao chỉ để cho đám bạn trẻ chúng tôi nói tới mà thôi. Các bạn trẻ chúng ta nghe tôi nói có đúng không?

Võ Văn Dũng đứng lên nói:

–  Lời nói của anh bạn chăn ngựa hôm nay thật không sai một mảy may. Nào, anh em chúng ta nâng ly uống mừng anh Cả Nhạc.

Nguyễn Nhạc cười ha hả nói:

–  Vậy là các bạn chê tôi già rồi phải không?

Bùi Thị Xuân lên tiếng:

–  Anh Nhạc phải nhận ly rượu này để còn có người cầm chịch, nếu không với bao nhiêu ông tướng nhà trời này, cái đất Tây Sơn của chúng ta sẽ bị nổ tung lên đấy.

Lý Văn Bưu cười lớn nói:

–  Cô Xuân nói hay lắm. Mừng anh Cả Nhạc. Mời!

Tất cả đều cạn ly rượu của mình. Nhạc uống xong ly rượu ngồi xuống vui vẻ nói:

–  Các anh em đã nói vậy từ nay Nhạc tôi xin nhận lấy vai trò anh cả. Nhơn hỷ sự này, Cả Nhạc tôi có mấy lời tâm huyết muốn chia sẻ với anh em.

Võ Văn Dũng nói:

–  Chúng tôi đang lắng nghe.

Giọng nói của Nhạc chậm rãi nhưng có mãnh lực thu hút sự chú ý của người nghe:

–  Vùng đất tình thương ở An Khê mà lúc nãy anh Bưu vừa nhắc tới, đó là tấm lòng cũng như sự cố gắng tối đa của ba anh em chúng tôi để, trong muôn một, cứu lấy sanh mạng của một sốt ít bà con nghèo khó đang cận kề cái chết. Nhưng một cây làm chẳng nên non, thêm vào đó số bà con nghèo đói ngày một nhiều, những kẻ bị triều đình bạc đãi ngày một đông, mà năng lực của chúng tôi thì đã tới hạn. Nếu anh em chúng ta ở đây đồng tâm hiệp lực góp thêm nhiều bàn tay vào thì vùng đất tình thương nhỏ bé kia sẽ lớn hơn lên, số bà con sắp chết sẽ được cứu sống nhiều hơn. Anh em thấy thế nào?

Lý Văn Bưu sốt sắng nói:

–  Bưu tôi sẵn sàng, anh Cả có cần gì cứ sai bảo, góp của, góp người, tôi nhất quyết không cau mày.

Võ Văn Dũng tiếp lời:

–  Dũng tôi sẽ ở ngay phía sau anh Bưu.

Võ Đình Tú nói:

–  Cả tôi nữa.

Nguyễn Văn Lộc hăng hái lên tiếng ứng theo:

–  Lộc tôi xuất thân chăn trâu, đốn củi không có gì ngoài hai bàn tay thịt này nhưng cũng xin đứng sau lưng anh Tú.

Lý Văn Bưu cười nói:

–  Anh Lộc còn có cặp giò thần hành nữa chứ.

Tất cả mọi người cười ồ lên. Ngô Văn Sở tiếp lời:

–  Tôi cũng theo sau anh Lộc.

Trần Quang Diệu ứng tiếng:

–  Tôi theo sau anh Sở.

Bùi Thị Xuân nói:

–  Nếu không chê tôi là phận nữ nhi, tôi cũng xin được đứng sau anh Diệu.

Nói xong thấy bị hớ, mặt nàng đỏ ửng lên. Lý Văn Bưu không bỏ qua cơ hội nói ngay:

–  Tất nhiên cô Xuân phải đứng ngay sát sau lưng anh Diệu rồi.

Mọi người lại được dịp cười ầm lên, trong khi đó gương mặt cả hai người Trần Quang Diệu và Bùi Thị Xuân đỏ phừng lên vì thẹn. Bùi Thị Xuân chụp chiếc đũa trên bàn phóng vút vào miệng Lý Văn Bưu. Bưu nói xong biết sẽ có chuyện nên đã đưa sẵn bàn tay che miệng, chiếc đũa vừa lao vút đến, chàng đã nhanh chóng dùng hai ngón tay kẹp lại rổi giả bộ ngã ngửa ra “a!” một tiếng giống như bị thương nặng lắm. Bùi Thị Xuân lườm mắt lớn tiếng:

–  Con người cọp vật không chết như anh mà làm bộ đau, ai tin mà giở trò.

Bưu bật dậy, ném chiếc đũa xuống bàn, cười ha hả khiến mọi người phải cười theo. Khi tiếng cười vừa lắng, Võ Đình Tú bỗng lên tiếng:

–  Tôi tin anh Cả không chỉ dùng những bàn tay chúng tôi để phát rừng phát rẫy cho rộng thêm ra phụ bà con phải không?

Nhạc đáp:

–  Hỏi hay lắm. Trước tiên cho tôi cảm ơn sự ủng hộ của tất cả anh em. Câu trả lời cho anh Tú là, nếu chỉ để phá thêm rừng, cuốc thêm rẫy thì những bàn tay của anh em đây làm sao bằng bàn tay của những người nông dân chuyên cày sâu cuốc bẫm.

Văn Bưu hỏi:

–  Vậy thì sẽ dùng vào việc gì?

–  Anh em đều là hào kiệt một phương, bàn tay hào kiệt phải được dùng vào những việc to lớn hơn, nếu không, sao xứng với hai tiếng anh hùng.

Bưu lại hỏi:

–  Việc to lớn là việc gì?

Nhạc nghiêm sắc mặt đảo mắt nhìn mọi người, trịnh trọng nói:

–  Nếu tôi nói, tôi định nhờ bàn tay của anh em để trói tay bọn ô lại, cắt cổ những tên cường thần, xô ngã những tên vua hôn, chúa ám, các bạn có dám đứng lên cùng tôi không?

Tất cả gần như đồng thanh lên tiếng:

–  Sao lại không dám.

Nhạc lớn tiếng hơn:

–  Nếu tôi nói, tôi muốn nhờ bàn tay của anh em để mở rộng vùng đất tình thương không chỉ ở Tây Sơn này mà phải làm cho nó rộng khắp cả tỉnh nhà, để bà con trong tỉnh được cơm no áo ấm, không còn cảnh quan lại bức hiếp dân lành. Các bạn có dám đứng lên đi tới cùng tôi không?

Tiếng nói của Nguyễn Nhạc sang sảng như chuông đồng, ánh mắt ông ta ngời lên một tia sáng của niềm tự tin mãnh liệt. Khuôn mặt hơi vuông với hàm râu đen cứng toát lên vẻ uy nghi, cương liệt đã tạo nên một mãnh lực vô hình kích thích bầu nhiệt huyết của người nghe. Lý Văn Bưu hào khí bốc cao, vỗ tay đứng lên cười lớn:

–  Ha…ha… anh Cả Nhạc quả nhiên là anh Cả Nhạc. Nói nghe rất đã. Phi Vân Báo tôi xin góp cả hai tay và giục ngựa đi đầu.

Nguyễn Văn Lộc đứng lên, Trần Quang Diệu tiếp liền theo, rồi tất cả đứng lên, trên gương mặt mọi người đều biểu lộ một sự cương quyết. Giáo Hiến ngồi quan sát diễn tiến đang xảy ra quanh bàn tiệc, trong bụng nghĩ thầm: “Nguyễn Nhạc quả có tài lãnh đạo. Uy thế và sự khôn khéo của ông ta đã nhiếp phục được những người đối mặt. Khí thế này tất làm nên đại sự”. Võ Đình Tú nói:

–  Chúng tôi nguyện sát cánh bên anh để thực hiện chí nguyện anh vừa nói. Xin anh Cả nói rõ hơn về phương lược hành động để anh em hiểu rõ hơn.

Nguyễn Nhạc hớn hở:

–  Cảm ơn sự ủng hộ của anh em một lần nữa. Mời tất cả ngồi xuống. Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên, tôi nêu ra vấn đề như thế chỉ để cùng nhau hiểu rõ mục đích chung mà chúng ta phải đến, chí hướng chúng ta phải theo. Về phương lược, cũng như vấn đề hoạch định chi tiết con đường đến đích thế nào hãy để mai mốt nhờ Thầy Giáo đây chỉ vẽ cho rồi chúng ta bàn thảo kỹ hơn. Hôm nay anh em cứ uống một bữa với nhau cho thỏa tình sơ ngộ trước đã. Nào, cùng nhau cạn ly này mừng cho chí hướng của chúng ta.

Nhạc nói xong nâng ly mời Giáo Hiến cùng anh em rồi ngửa cổ uống cạn. Mọi người cũng uống cạn ly rượu của mình, bầu không khí trở nên vui vẻ, thân tình, mọi người râm ran vừa uống rượu vừa bộc lộ tâm tình.

Đến khuya, lúc tiễn cha con Giáo Hiến và Bùi Thị Xuân ra bến sông, Nguyễn Nhạc nói:

–  Thầy về nghỉ, sáng mai ba anh em tôi sẽ ghé xuống thăm thầy để nghe về chữ “thời”.

Giáo Hiến vui vẻ:

–  Ba anh cứ xuống. Tôi biết gì sẽ nói nấy.

…………….

Xem tiếp vào thứ bảy 17-10-2015.