Kỳ 21:

…..

Sáng sớm hôm sau, Bạch Mai cùng Hiền Nhi lại đi chợ mua sắm đồ cúng trước khi làm lễ bốc mộ cho cha. Nàng muốn nhân dịp này đãi bọn trẻ một bữa ăn thịnh soạn nên đã mua rất nhiều hoa quả và thịt cá đủ loại. Lúc họ vừa ra đến đường lớn để trở về thì bỗng thấy một con Ô Truy chở một chàng trai đang từ phía xa phóng nhanh đến. Hiền Nhi nhìn thấy chàng trai liền mừng rỡ reo lên:

– Kìa anh hai, anh đến thăm bọn em hả? Sư tỷ, đây là anh hai của bọn em. Anh Trương Văn Hiến, anh cả thường gọi là đồ gàn đấy. Ơ, hai người biết nhau à?

Bạch Mai mỉm cười:

– Chị và Trương huynh có gặp nhau ở Phù Ly rồi.

Hiền Nhi nhoẻn miệng:

– Ra là thế!

Văn Hiến vui vẻ hỏi:

– Em thế nào Hiền Nhi? Đã đọc hết cuốn sách anh đưa lần trước chưa?

Hiền Nhi gật đầu:

– Đã mấy tháng rồi mà. Em đọc có hơn trăm lần rồi đó, muốn rách cả gáy sách luôn. Cuốn ấy em thuộc lòng cả rồi, lần này không biết anh hai có mang cuốn gì cho em không?

– Có, lát nữa về anh đưa cho. Hai người đi mua đồ cúng à? Đã tìm ra được mộ của Định Sách Hầu chưa, Bạch tiểu thư?

Bạch Mai đáp:

– Tìm được rồi. Đã bốc xong mộ của ba người. Hôm nay, tôi tính trước khi bốc mộ gia phụ sẽ làm một mâm cúng lớn cho người và sư phụ.

– Xin chúc mừng Bạch tiểu thư. Trời quả là không phụ lòng người. Ngô Mãnh cũng ở đây chứ?

– Cảm ơn Trương huynh. Xong việc, Ngô huynh đã trở vào Quy Nhơn rồi. Tôi thật tình không biết phải cảm ơn các huynh bằng cách nào đây?

– Bạch tiểu thư không nên bận tâm đến những chuyện ấy. Rồi sẽ có ngày chúng tôi nhờ đến sự giúp đỡ của tiểu thư thôi mà.

Họ về đến trại, tất cả bọn trẻ đều chạy ra mừng đón anh hai trở lại thăm. Do Văn Hiến mới quen với Hồng Liệt sau này, lại thỉnh thoảng ghé thăm nên bọn trẻ gọi Văn Hiến là anh hai, vị thứ sau anh cả. Còn với Hiền Nhi, chúng vẫn giữ nguyên cách gọi cũ là chị hai do đã quen từ lâu. Mỗi lần ghé thăm, Văn Hiến thường mang theo những sách vở cũ của mình đến để cho bọn trẻ lấy đó mà học thêm cái chữ.

Đến trưa, mọi thứ dưới sự hướng dẫn của Bạch Mai đã được chuẩn bị xong. Bọn trẻ mang thức ăn ra mộ bày biện. Quì lạy trước mộ cha và sư phụ, Bạch Mai một lần nữa động mối thương tâm mà khóc òa. Bọn trẻ quì phía sau cũng sụt sịt khóc theo. Cúng xong, trong khi mấy đứa nhỏ đem đồ cúng vào thì những đứa lớn hơn lo việc bốc mộ. Nàng đem cốt cha đựng trong chiếc hòm nhỏ rồi khắc tên lên nắp hòm. Bữa cúng hôm đó thực là bữa ăn thịnh soạn nhất trong đời của hai mươi đứa trẻ. Chúng vừa ăn ngấu nghiến vừa nức nở khen ngon và cảm ơn sư tỷ không ngớt lời. Nhìn tình cảnh này, nàng chợt thấy nghèn nghẹn rồi rưng rưng nước mắt. Bé Út ngồi kế bên nàng hỏi:

– Sao chị không ăn đi? Đồ ăn ngon quá chừng!

Nàng vuốt tóc nó:

– Út ăn đi. Chị thích nhìn các em ăn hơn.

Nó quay sang Hồng Liệt phụng phịu:

– Anh cả nói sư tỷ ăn đi!

Hồng Liệt mỉm cười:

– Út lo ăn đi. Sư tỷ cũng ăn đi cho bọn chúng vui.

Bạch Mai đưa tay nhéo má bé Út:

– Thôi được, chị ăn đây!

Buổi tối, trong lúc mọi người đang coi lũ nhỏ tập bài kiếm Bạch Mai truyền dạy, Văn Hiến một mình ngồi ngắm trăng ở khu vườn sau trại. Mỗi lần đến thăm nơi này, chàng lại nhớ đến những ngày tháng tuổi thơ long đong cơ cực của mình ở quê nhà. Đó là một ngôi làng nhỏ tên Dũng Quyết ven bờ sông Lam, cách không xa cửa Hội ở tận ngoài Nghệ An. Thân phụ chàng là một nhà nho lỡ vận về quê làm một ông đồ nghèo gõ đầu trẻ. Thân mẫu chàng là một phụ nữ chân chất miền quê, quanh năm bận bịu công việc đồng áng. Năm chàng tám tuổi, dịch bệnh lan tràn, mẹ chàng không may mắc bệnh qua đời. Sau đó cả Đàng Ngoài lâm cảnh nghèo đói và loạn lạc dưới sự cai trị xa xỉ và vô đạo của hai chúa Trịnh Cương, Trịnh Doanh. Dân trong vùng nghèo không có tiền đi học, cha chàng đã quyết định bỏ làng chạy vào Phong Điền nương nhờ người anh chú bác là cha của quan Nội hữu Trương Văn Hạnh bây giờ. Được người anh giúp cho một mảnh đất khá lớn bên bờ sông Bồ, cha chàng dựng một ngôi nhà nhỏ làm nơi trú thân và tiếp tục mở lớp dạy học. Chàng hàng ngày ngoài việc học thì chỉ biết lặn hụp trên dòng sông Bồ bắt cá phụ vào bữa ăn. Hai năm sau, cha chàng lại không may lâm bệnh nặng qua đời. Chàng trở thành đứa trẻ mồ côi.

Duyên may đưa đẩy, chàng gặp được một vị “Phong trần nho hiệp tứ hải vân du” khi ông có dịp ghé chùa Hà Trung ở hạ bạn sông Hương. Ông nhận chàng làm học trò và dạy võ cho. Thấy chàng có căn cơ và trí tuệ, ông đã ở lại Phú Xuân bảy năm để dạy đủ thập bát ban võ nghệ cho chàng. Sau ông rời Phú Xuân, tiếp tục vân du đến nay đã gần tám năm mà chàng vẫn chưa có cơ may gặp lại. Từ khi sư phụ ra đi, chàng nối nghiệp cha mở lớp dạy học trò độ nhật. Tài nghệ của chàng không lâu đã được mọi người ở Phong Điền biết đến. Họ tự đưa tên tuổi của chàng vào nhóm Phong Điền Tam Hữu, cũng nhờ vậy mà chàng gặp Trần Đại Bằng và Trần Kim Hùng rồi kết làm huynh đệ chi giao. Thỉnh thoảng chàng lại đóng cửa lớp học để ngao du thiên hạ và tình cờ quen với Đinh Hồng Liệt. Từ đó, thỉnh thoảng chàng mang sách vào dạy cho bọn trẻ ở đây.

Văn Hiến đang ngồi ngắm trăng hồi tưởng chuyện xưa thì Hiền Nhi từ trong trại bước ra, đến ngồi cạnh chàng.

– Anh hai đang nhớ lại chuyện xưa phải không?

Văn Hiến quay sang nhìn nàng mỉm cười:

– Sao Hiền Nhi biết?

– Thì lần nào ghé thăm bọn em, anh cũng đều tâm sự chuyện lúc anh còn nhỏ ở quê nhà mà. Chuyện anh lang thang ở miền đất mới Phú Xuân ấy.

– Ừ, nhìn các em, nghĩ lại cuộc đời của anh lúc nhỏ thì anh càng thấy thương bọn em hơn. Anh cũng không ngờ gặp được em, cũng là người cùng làng với mình. Em có thấy là thế gian này thật bé nhỏ không?

– Vâng. Em thật vui mừng biết bao khi chúng ta là người cùng quê. Người ta nói tha hương ngộ cố tri thật là đúng. Em bây giờ như đang sống trong một gia đình chung, có anh em, có người cùng quê quán. Em thấy mình đúng là người vô cùng hạnh phúc.

Văn Hiến chợt nhận ra Hiền Nhi sau một thời gian ngắn không gặp nay đã trưởng thành lên rất nhiều. Dưới ánh trăng trông khuôn mặt nàng thật xinh đẹp và phúc hậu. Nghe Hiền Nhi nói, chàng cũng thấy đồng cảm với niềm hạnh phúc của nàng. Một cô bé mồ côi ăn mày ngoài chợ bây giờ được sống với gần hai mươi đứa em ngoan ngoãn cùng người anh cả tốt bụng, hỏi sao nàng không vui sướng được chứ? Dù đó chỉ là niềm hạnh phúc thật đơn sơ và khiêm tốn mà thôi. Chàng hỏi:

– Đọc tập thơ anh đưa lần trước, em thích bài nào nhất?

– Em thích nhất bài “Thu Dạ Hoài Cảm” của Chu Thục Chân. Hoàn cảnh của người thiếu nữ ấy thật đáng thương. Một người tài hoa như thế lại bị cha ép gả cho một gã lái buôn đến uất ức mà chết. Thế gian sao có lắm chuyện thương tâm nghịch ý người!

– Lần này anh mang cuốn Đại Học đến, em học rồi dạy cho bọn nhỏ nhé.

– Tứ thư là sách khó, không biết em có tự học nổi một mình không đây?

– Em thông minh như vậy chắc không vấn đề gì. Nhưng anh sẽ ghé thăm bọn em thường xuyên hơn, chỗ nào không hiểu anh sẽ hướng dẫn cho.

Lúc ấy Hồng Liệt và Bạch Mai từ trong trại bước ra. Hồng Liệt hỏi:

– Tên đồ gàn lần này mang sách gì đến mà khó như vậy?

Hiền Nhi mỉm cười:

– Anh hai bắt em phải học sách Đại Học rồi dạy lại cho mấy em. Anh cả coi, chắc cái đầu của em sẽ vỡ ra mất.

Bạch Mai nói:

– Chị tin là em sẽ làm được. Đừng lo.

– Cảm ơn chị. Thôi thì em phải ráng nặn óc mình ra vậy.

Hồng Liệt nhìn Văn Hiến hỏi:

– Sư tỷ định đem bọn trẻ vào Gia Định để bọn chúng có tương lai hơn, đồ gàn ngươi nghĩ sao?

Văn Hiến đáp:

– Được như vậy thì tốt quá còn gì. Gia Định là miền đất trù phú nhưng lại thiếu người khai thác. Trần gia hẳn là ruộng đất có thừa, phải không Bạch tiểu thư?

– Vâng. Những tài sản của Trần Thượng Công để lại nhiều lắm mà anh em muội lại ít người, còn phải lo việc buôn bán của Thần Quyền Môn nữa nên không trông coi được hết. Các em vào đó sẽ giúp được bọn muội nhiều điều lắm.

Hồng Liệt nhìn Hiền Nhi hỏi:

– Em nghĩ thế nào Hiền Nhi?

– Dạ, em thật sự quyến luyến không nỡ rời xa nơi này nhưng mọi việc tùy nơi anh cả quyết định.

Nàng nói xong kín đáo liếc nhìn sang Văn Hiến. Ánh mắt đó như nói lên rằng nàng còn quyến luyến cả chàng nữa. Hồng Liệt nói:

– Thôi cứ để bọn anh vào xem tình hình trong đó thế nào đã rồi hẵng quyết định sau.

Hiền Nhi lặng lẽ thở ra nhẹ nhõm:

– Dạ. Khi nào anh cả và sư tỷ khởi hành?

– Mai bọn anh vào Hội An rồi từ đó đi Gia Định luôn. Em và Việt Nhi ở nhà chăm sóc các em nhé.

Hiền Nhi ngạc nhiên hỏi:

– Ủa! Anh hai cũng đi Gia Định à?

Văn Hiến đáp:

– Bọn anh có tí việc cần phải làm ở trong đó.

Hiền Nhi cố nén tiếng thở dài:

– Các anh phải chóng về nhé. Đường xa lắm phải không chị? Mọi người phải cẩn thận.

Bạch Mai mỉm cười:

– Em an tâm. Người ta đi ra đi vào Gia Định như đi chợ vậy. Không có gì đâu.

Trưa hôm sau ba người từ giã bọn trẻ để đi Hội An. Bọn trẻ đứa nào cũng nước mắt ngắn dài luyến lưu người sư tỷ xinh đẹp như tiên này. Bé Út mếu máo:

– Sư tỷ đi rồi chừng nào trở ra đây thăm bọn em?

Bạch Mai lau nước mắt cho con bé rồi hôn má nó:

– Chị hứa sẽ ra thăm Út thường xuyên. Đừng khóc nữa. Út khóc, chị sẽ khóc theo đó.

Con bé quẹt nước mắt, sụt sịt:

– Chị nhớ lời hứa đó.

– Nhớ, chị nhất định sẽ nhớ.

Rồi nàng kéo tay Hiền Nhi trao cho một số vàng dặn:

– Em chăm sóc mấy đứa cho chị. Đừng bắt bọn trẻ tiết kiệm quá. Thỉnh thoảng chị sẽ mang tiền ra cho các em.

Hiền Nhi lau nước mắt:

– Em biết rồi. Em thay mặt các em cảm ơn chị.

– Không cần cảm ơn. Chăm sóc cho bọn trẻ nên người là được rồi. Chị thế nào cũng sẽ tìm cách đưa các em vào Nam.

Hồng Liệt dặn bọn trẻ:

– Anh có việc phải vào Nam một thời gian khá lâu. Hiền Nhi, Thảo Nhi và Việt Nhi ở nhà phải chăm sóc các em chu đáo. Còn các em phải nghe lời chị hai và anh ba biết chưa?

Bọn trẻ dạ ran. Việt Nhi hỏi:

– Anh cả định đi bao lâu?

– Chưa biết được. Có thể hai, ba tháng gì đó. Ở nhà nhớ nhắc các em luyện tập, đừng lơ là.

– Dạ, em nhớ.

Bé Út kéo tay Hồng Liệt:

– Anh cả lúc trở về nhớ dắt sư tỷ về theo nhé. Không Út sẽ giận anh cả đó.

– Ừ… Thôi bọn anh đi.

– Tạm biệt!

Hai con bạch mã và con Ô Truy chầm chậm rời trang trại. Hiền Nhi dõi mắt nhìn theo lẩm bẩm một mình:

– Anh cả và sư tỷ thật xứng đôi. Cầu cho trời tác hợp hai người.

Rồi không biết nghĩ gì, nàng bỗng buông tiếng thở dài.

xem tiếp ngày mai

Hồi thứ bảy

Quán Cao Lầu, bạch y công chúa chuốc thảm bại

Sông Thu Bồn, Trương Văn Hiến đối cảnh đề thơ

***

Cuối hồi mời các bạn thưởng hức âm nhạc thư giãn nhé.

Nhạc phẩm:  Tell Him – Richard Clayderman