docsach

ÉN LIỆNG TRUÔNG MÂY

Những dấu tích thơ mộng trong trang đời sinh viên của tôi.

Những ngày rảnh rỗi đầu năm II đại học tôi ôm bộ truyện “Én Liệng Truông Mây” của bác Vũ Thanh đọc một cách say mê. Dù mở đầu một cách chậm rãi, chưa thực sự lôi cuốn ( đây là dụng ý của tác giả chăng?) nhưng càng vào sâu truyện càng ly kỳ hấp dẫn. Đó vốn là cái hay của thể loại chương hồi và cái tài, cái nghệ thuật hành văn của tác giả. Những chi tiết có cái thực, có cái hư cấu, nhưng được chắp nối rất logic với các sự kiện lịch sử. Những điển tích điển cố được lồng ghép tài tình, cụ thể là tích Hòn Vọng Phu. Sự sáng tạo và cách tưởng tượng phong phú của tác giả đã làm nên sức lôi cuốn cho tác phẩm, đồng thời cho thấy sự dày công với đầy tâm huyết. Người đọc nếu muốn đi tìm lại cái mạnh mẽ khốc liệt của đao kiếm thời xưa thì không thể bỏ qua các màn giao đấu sinh tử của các anh hào trong truyện. Những bài kiếm và những thế đánh đầy bất ngờ uyển chuyển. Dù bắt gặp khá nhiều màn so gươm nhưng hầu như không có sự trùng lặp trong các chiêu thức tuyệt kỉ của từng nhân vật.  Én Liệng Truông Mây đã làm sống dậy cái hào khí anh hùng, tinh thần hiệp sĩ đạo thông qua những triết lý tư tưởng nhẹ nhàng. Xen lẫn là những mối tình đẹp dở dang trắc trở đầy lãng mạn.

          Có những đêm tôi nằm mơ gặp “bạch y công chúa” trên chuyến thuyền chở ánh trăng Rằm Trung Thu mà ngỡ mình là Trương Văn Hiến thư sinh  đa tài, giỏi võ. Đọc xong Én Liệng Truông Mây ai mà không muốn mình được như Trần Lâm,_ chàng lãng tử võ nghệ cao cường và trãi qua nhiều mối tình đẹp.(cam đoan bạn trẻ nào như tôi mà không mê hay không ghen với Trần Lâm mới lạ). Hay hình ảnh Trần Bạch Mai giả nam nhi về bốc mộ cha đầy cảm động cũng để lại cho tôi nhiều ấn tượng. Và cuối cùng là bạn đọc thấy và cảm nhận chân dung, nét hào sảng anh hùng của chàng Lía.

Cứ sau mỗi chương hồi hấp dẫn tôi lại thốt lên “Ước chi mình được quay về thời đó”.  Cái ước muốn được trở lại cái thời kỳ mà cuộc sống chất chứa đầy  cái lãng mạn của hồn người, cái sâu sắc trong tư tưởng, cái tính hiệp nghĩa của võ sỹ đạo, cái chí khí anh hùng quyện với cái ngây thơ trong sáng của yểu điệu thục nữ… Như vậy là, Én Liệng Truông Mây vừa mang đến cho cho tôi nhiều cảm khái vừa gieo vào lòng tôi một tiếc nuối bâng khuâng về một khung cảnh sống và tình người nhuốm màu hoàng kim sơ khai đã qua rồi.

Cảm ơn bác Vũ Thanh và Én Liệng Truông Mây đã dắt hồn tôi về được với cái quá khứ hào hùng, tiếp cận được cái chân thiện mỹ trên cái nền thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa thơ mộng của một thời kỳ xa xưa. Một chút vậy thôi cũng đã quá đủ giữa cái thời mà văn hóa đọc đang suy vi này.

                                               Trích “ nhật kí Huệ Thanh”