vinh vinhhy

Kỳ 31:

Hồi thứ chín

Gặp bão tố rơi vào tay thảo khấu

Trại Ức Trai lập kế cứu mỹ nhân.

*

Sáng hôm sau đã thấy quan huyện Phù Ly Bùi Thế Phát và Võ Trụ có mặt tại phủ Quy Nhơn để chuẩn bị tiễn quan Khâm sai ra bến My Lăng, rồi đi thuyền xuống cửa Nước Mặn, theo đường biển trở về Phú Xuân. Võ Trụ cưỡi con Huyết Câu đi giữa. Đoàn Phong, Ngô Mãnh, Văn Hiến, Hồng Liệt và Bạch Mai cưỡi ngựa đi hai bên. Cả sáu người đi sau cùng đoàn người ngựa. Võ Trụ lên tiếng:

– Mọi người có dịp vào lại Quy Nhơn thì đừng quên ghé thăm chúng tôi nhé.

Đoàn Phong nói:

– Tất nhiên rồi! Công việc ở mỏ vàng có làm anh thích thú không?

Võ Trụ thở dài:

– Tôi đã là phế binh, dự tính sẽ sống trọn cuộc đời còn lại như một người dân thường để nuôi con. Nay lệnh Chúa buộc phải dính vào chốn cửa quyền, thú thật với các anh tôi chẳng hứng thú chút nào. Hơn nữa vàng là thứ kim loại có sức mạnh kỳ lạ vô cùng, nó có thể khiến con người ta dễ sanh tâm tham và biến thành kẻ xấu. Hà! Ngài Khâm sai về rồi, tôi còn chưa biết rồi sẽ xảy ra chuyện gì với cái mỏ có trữ lượng khá lớn này đây.

Đoàn Phong cũng thở ra:

– Nội chính của phủ Chúa hiện nay đã có nhiều dấu hiệu suy đồi. Tôi đã trải qua một thời gian với tên bạo chúa Trịnh Giang nên mùi vị của bạo quyền tôi ngửi thính lắm. Anh nên cẩn thận. Đối với những món ăn ngon như vàng, sẽ có bao nhiêu con mắt tham lam ngó vào rồi dùng đủ mọi thủ đoạn bỉ ổi để giành giật. Tôi về Phú Xuân sẽ cố lưu tâm nhắc nhở Dục thúc về việc này. Chỉ hi vọng người và quan Nội hữu Trương Văn Hạnh có đủ lực để kiềm tỏa quan Ngoại tả Trương Phúc Loan.

– Tôi chỉ e mọi việc sẽ không tốt đẹp như anh muốn. Hãy nhìn thử xem trong cái phủ Quy Nhơn này, từ Tuần phủ, Khám lý tới Huyện quan, tất cả đều là tay chân của quan Ngoại tả. Ngay cả tên Trịnh Hiệp Thành trẻ măng mới được bổ về làm Tri huyện Bồng Sơn cũng là do ông ta chỉ định. Theo sự suy diễn của tôi, e rằng quan chức khắp Đàng Trong này đều là người của quan Ngoại tả cả rồi. Những ai chưa quy thuận ông ta, chẳng sớm thì muộn cũng phải theo về hoặc bị sa thải. Tình hình bên ngoài đã hiện rõ, còn bên trong nội triều ra sao thì tôi chưa biết.

– Anh nhận xét thật đúng. Trong triều bây giờ hầu hết các chức vụ trọng yếu đều đã thuộc vào tay con cháu và bộ hạ của Phúc Loan. Hắn thuyết phục Chúa Võ gả hai công chúa thứ hai và thứ bảy cho hai người con trai của hắn là Phúc Thăng và Phúc Nhạc, rồi giao cho giữ chức Chưởng dinh và Cai cơ nắm trọn binh quyền trong thành nội. Cả tên thuộc hạ thân tín của hắn là Thúc Sinh cũng được giao cho giữ chức Thượng thư Bộ hộ. Trong triều giờ đây chỉ còn lại rất ít người đứng ở phe đối lập với Phúc Loan mà thôi.

– Thời thế như bây giờ, những kẻ có lòng với quốc gia, dân tộc và hạnh phúc của đồng bào thật khổ sở. Tham chính thì thế cô lực bạc, lại phải chứng kiến bao nhiêu trò bỉ ổi diễn ra hàng ngày và chịu đựng cảnh bè phái tranh giành hãm hại nhau, trong khi vua chúa thì hôn mê vô lực. Rút lui bỏ mặc cho non sông đắm chìm, nhân dân đói khổ thì lại tự thẹn với lương tâm. Hà! Thời thịnh trị “vi nhân” đã “nan”, thời buổi này “vi nhân” phải đến “vạn nan”.

Ngô Mãnh bỗng lên tiếng:

– Cảm thấy đáng thì ta phục vụ, không đáng thì phủi tay bỏ đi. Anh cần gì lao tâm khổ tứ như thế?

– Làm được như Ngô huynh thì còn gì thoải mái cho bằng? Nhưng cái nợ của nam nhi thường bị trói buộc bởi “nhân tình” và “đạo lý”. Hai thứ này quấn quít vào nhau tạo thành một sợi dây vô hình trói buộc con người, khó mà tháo gỡ cho sạch. Chỉ còn cách thoát khỏi vòng tục lụy như thầy tôi thì mới mong dứt bỏ được nó mà thôi.

– Mãnh tôi không biết nhiều về đạo lý mà chỉ biết đến nhân tình. Còn có thể có tình với nhau thì lưu luyến, đã không thể thì dứt áo ra đi. Đạo lý đôi khi bó buộc khiến con người ta khổ sở.

Đoàn Phong thở dài:

– Tôi đã một lần dứt áo ra đi, lương tâm đến giờ vẫn còn ray rứt. Nay nếu phủi tay lần nữa thì tráng chí nam nhi đành chôn vùi nơi thảo dã mà thôi.

Võ Trụ nói:

– Hai anh còn có cơ hội để thực hiện cái tráng chí của mình, đừng vội chán nản. Nếu tất cả anh tài trong nước đều sớm phủi tay bỏ đi thì đất nước này sẽ chìm ngay vào vũng sình nô lệ đấy. Riêng tôi dù chỉ giữ trong tay một phần nhỏ xíu của xã hội nhưng cũng sẽ quyết giữ cho nó sạch sẽ, trong lành.

Đoàn Phong gật gù:

– Nói hay lắm! Trương huynh này, anh là người thân của quan Nội hữu sao không vào triều giúp cho ông ta một tay? Tài trí như anh sẽ góp phần rất lớn trong việc ngăn chặn cường quyền của quan Ngoại tả. Dục thúc cũng nhắc đến anh luôn.

Văn Hiến đáp:

– Quan Nội hữu cũng có đề cập vấn đề này nhưng tôi vẫn còn do dự. Có lẽ đã quen với cuộc sống an nhiên tự tại rồi nên khi nghĩ đến cảnh phải chịu bó buộc trong kỷ cương triều chính, tôi thấy ngại làm sao ấy.

Đoàn Phong thuyết phục:

– Đôi khi chúng ta cần phải hi sinh những khổ sở cá nhân để lo cho đại cuộc. Mong rằng xong việc ở Cù lao Phố anh sẽ vào giúp cho triều đình một tay.

– Vâng, tôi sẽ suy nghĩ về việc này.

Võ Trụ thêm vào:

– Ý kiến của Phong huynh rất đúng, Trương huynh đừng bỏ phí tài trí của mình như vậy. Thôi, đến lúc chúng ta chia tay rồi, chúc mọi người lên đường bình an.

Họ xuống ngựa nói lời tạm biệt với mọi người rồi phái đoàn của quan Khâm sai xuống thuyền xuôi dòng Côn giang. Chỉ một lúc sau con thuyền đã khuất dạng sau những lũy tre hai bên bờ. Chờ đoàn người của phủ Quy Nhơn đi rồi Văn Hiến nói với Võ Trụ:

– Chúng ta chia tay ở đây. Bọn tôi xuống đầm Hải Hạc rồi vào Giản Phố Châu, có tin gì tôi sẽ thông báo cho anh hay.

Võ Trụ vui vẻ:

– Chúc ba người thượng lộ bình an!

Hồng Liệt cười:

– Thượng thủy chứ?

Võ Trụ cũng cười:

– Ừ, thì thượng thủy!

Bạch Mai nói:

– Cảm ơn Võ huynh về con bạch mã này. Muội quí nó lắm, muội sẽ đem nó theo. Không biết nó có chịu được sóng biển hay không?

– Bạch tiểu thư khách sáo rồi. Về chuyện đi biển, tôi tin chắc là nó không có việc gì đâu.

– Tạm biệt, không biết muội có dịp nào trở lại Quy Nhơn nữa không. Chuyến đi này muội sẽ nhớ suốt đời.

– Chúc tiểu thư thượng thủy bình an.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)