Kỳ 37:

……..

Âu Dương Long nhìn công chúa chờ đợi ý kiến. Chỉ thấy công chúa liếc nhìn Bạch Mai với ánh mắt sắc lẻm rồi quay sang theo dõi trận đấu của Văn Hiến và tên chúa đảng. Âu Dương Long thở phào nhẹ nhõm. Chàng ta xông vào đám cướp ra tay điểm huyệt những tên cướp đang còn chiến đấu. Chỉ phút chốc bọn cướp đã nằm lăn ngổn ngang trên bãi cát. Thanh toán xong đám lâu la, mọi người bèn đứng thành vòng tròn để xem trận đấu duy nhất còn lại giữa Văn Hiến và tên tướng cướp.

Tên tướng cướp rất có bản lĩnh, hắn cùng Văn Hiến giao đấu đã hơn năm mươi hiệp mà vẫn chưa bên nào hạ được bên nào. Đường quyền của hắn rất quái dị, chuyên về nhập nội cận chiến lại sở trường về đầu gối, cùi chỏ và cánh tay. Hắn vừa khỏe lại sử dụng cả hai tay hai chân nên phòng thủ kín đáo, ra đòn ngắn nhưng rất hiểm hóc. Thỉnh thoảng, hắn lại tung ra những cú đấm và cú đá dài, kết hợp với cú đánh gót thật hiểm khiến Văn Hiến bị trúng mấy đòn và phải mất một lúc lâu mới tìm ra được lối đánh thích hợp để trả đòn. Chàng di chuyển bộ pháp nhanh hơn, dùng miên quyền ra đòn ở cự ly xa. Tên tướng cướp đánh mãi vẫn không hạ được đối thủ, lại thấy bọn bộ hạ đã bị tiêu diệt sạch nên trong lòng nóng nảy vô cùng. Hắn vừa đánh vừa gầm thét như hổ dữ, luôn tìm cách xông vào tấn công đối phương. Dù vậy Văn Hiến luôn nắm thế chủ động né tránh rất tài tình.

Bạch Mai đứng ngoài tỏ vẻ lo lắng nói với Hồng Liệt:

– Tên cướp này đang sử dụng môn võ công thượng thặng của vương quốc Xiêm La, thường chỉ thấy ở những toán dũng sĩ bên cạnh nhà vua. E rằng Trương huynh không phải là đối thủ của hắn.

Hồng Liệt mỉm cười:

– Đừng lo. Hắn đang nghiên cứu môn võ quái dị này nên chưa muốn hạ thủ thôi. Biệt tài của hắn là có thể học cách đánh lẫn cách phá giải các môn võ đặc dị của đối phương trong lúc giao đấu. Tên này sắp bị hắn hạ rồi đó.

Hồng Liệt vừa nói dứt câu thì đã nghe tên cướp hét lớn một tiếng rồi tung người bay lên cao, dùng một đòn song phi nhắm ngay mặt của Văn Hiến đá tới. Cú đá thật mãnh liệt có thể bể đá nát bia. Văn Hiến vội xuống tấn, bước xéo chân một chút chờ cho hai chân địch thủ lao tới thì liền xoay tròn tay phải, dùng miên quyền uyển chuyển vuốt dọc theo chân địch rồi xô nhẹ sang bên, tay trái đồng thời vỗ mạnh vào ngực tên cướp. Một tiếng “thịch” vang lên, cả thân hình tên cướp như một tảng đá rơi xuống mặt cát. Hắn ôm ngực xoay người cố đứng dậy nhưng Văn Hiến đã lướt tới, vỗ nhẹ vào huyệt bách hội trên đỉnh đầu hắn, sau đó dùng nội lực đánh thêm một đòn nữa vào huyệt phân kinh để phế bỏ toàn bộ võ công của hắn. Tên tướng cướp hét lên một tiếng hãi hùng rồi té nhào xuống mặt cát, nét mặt hắn hiện rõ sự kinh hoàng và uất hận. Hắn hét to:

– Ngươi giết ta đi!!!

Văn Hiến nhìn hắn nói:

– Ngươi đã giết biết bao người vô tội, lẽ ra ta phải giết ngươi nhưng nghĩ ngươi dù gì cũng là dũng sĩ thuộc dòng hoàng tộc của một nước, lại có lòng yêu quê hương, yêu dân tộc của mình nên ta tha chết cho ngươi. Từ nay, ngươi nên trở về với dòng họ mà sống đời sống lương thiện, đừng nuôi ác tâm thù hằn người Việt nữa. Ngươi dẫn bọn họ đi đi.

Nói xong, chàng ra hiệu giải huyệt cho bọn cướp. Thoát chết, nỗi vui mừng hiện rõ lên nét mặt từng tên cướp. Những tên còn khoẻ mạnh vội dìu đồng bọn bị thương và tên thủ lĩnh đi. Đinh Hồng Liệt bước đến hỏi tên thủ lĩnh:

– Sào huyệt của bọn ngươi ở trong vịnh này phải không?

Hắn trừng mắt căm thù nhìn Hồng Liệt im lặng không đáp. Hồng Liệt nhìn hắn cười:

– Ngươi không nói tưởng ta không tìm ra hay sao? Khôn hồn thì nói đi, ta chia của cho để có cái mà trở về làm ăn sinh sống. Cứng đầu thì cả bọn sẽ mang cái mạng không đi đó.

Một tên cướp có chút vai vế trong bọn nhìn tên thủ lĩnh một lúc rồi đáp:

– Đúng vậy!

– Ở đâu?

– Sau bờ đá dựng phía bên kia. – Hắn vừa chỉ tay về bờ đá dựng phía bên kia vịnh vừa nói.

– Đưa chúng ta đi rồi ta sẽ chia cho một ít tài sản. Bọn ngươi phải bỏ hẳn nghề ăn cướp để trở về sống đời lương thiện. Sào huyệt này chúng ta sẽ phá hủy. Bọn ngươi có bao nhiêu chiếc thuyền?

– Ba.

– Lớn chứ?

– Có thể đi xa ngàn dặm và vượt bão tố.

– Tốt! Chúng ta sẽ trưng dụng chúng. Tài sản tích tụ nhiều chứ?

– Đã bị triều đình truy sát một lần nên hiện nay không còn nhiều lắm.

– Ta sẽ chia lại cho bọn ngươi để trở về làm ăn. Đừng theo nghề ăn cướp nữa.

Trong khi đó, Hữu Dụng và Âu Dương Long kiểm tra lại người của mình thì thấy có hơn mười người bị thương vì tên bắn và trong trận đánh vừa qua. Sau khi băng bó vết thương cho bọn họ xong, Âu Dương Long chắp tay nói với Văn Hiến:

– Nhờ tài trí của anh mà chúng ta xoay chuyển được tình thế, nếu không hậu quả thật khó lường.

Văn Hiến mỉm cười:

– Cũng nhờ bọn chúng khinh thường bọn ta, nếu không chúng uy hiếp các cô gái rồi giết từng người một thì có lẽ chúng ta cũng đành phải dâng mạng cho chúng thôi.

Bạch Mai chợt hỏi:

– Nếu lúc đó tên cướp bảo Trương huynh tự sát thì Trương huynh có làm theo không?

Văn Hiến cười:

– Đành phải làm theo lời của hắn thôi. Tôi đâu nỡ lòng chứng kiến cảnh các cô bị giết. Nhưng trước khi tự sát tôi phải giết hắn trước.

Bạch y công chúa lườm Văn Hiến, còn Bạch Mai chu môi lên vẻ giễu cợt:

– Trương huynh làm sao giết hắn trước được?

– Bạch muội không thấy bây giờ hắn đã sống không bằng chết đó sao?

Bạch Mai “xí” một tiếng:

– Trương huynh thật miệng lưỡi không ai bằng.

Hồng Liệt quay sang nói với mọi người:

– Ai cùng đi với tôi xem sào huyệt bọn này có gì. Chúng ta phá hủy nó đi để trừ hậu hoạn.

Âu Dương Long nói:

– Mọi người đi đi! Chúng tôi phải lo tu sửa lại thuyền để tiếp tục cuộc hành trình.

– Sao không xem thử ba chiếc thuyền của bọn cướp thế nào? Nếu thuyền hư nặng, chúng ta có thể dùng ba chiếc thuyền đó mà khỏi mất thời gian sửa chữa.

Âu Dương Long đưa mắt nhìn công chúa xin ý kiến. Nàng gật đầu. Dương Long quay sang Thu Hồng nói:

– Hai cô đưa công chúa vào động nghỉ ngơi đi. Hành trình còn dài lắm.

Rồi quay sang Hồng Liệt:

– Chúng ta đi!

Họ đi dọc theo bãi cát hình lưỡi liềm đến đầu bên kia cửa vịnh cùng bọn cướp. Một vách đá sừng sững nhô ra trong lòng vịnh tạo thành một khoảng trống kín đáo để neo thuyền trốn gió. Có ba chiếc thuyền lớn đang neo ở đó. Trên sườn núi ở đây cũng có một hang động, cạnh hang động là mấy dãy nhà lá ẩn kín dưới những tàng cây cổ thụ nép sát vách núi. Cơn bão vừa rồi đã làm cho nhiều căn bị ngã sập. Có khoảng mười tên cướp ở lại giữ trại, chúng thấy cả bọn thất thểu trở về thì hết sức ngạc nhiên. Tên cướp lúc nãy đã trao đổi với Hồng Liệt nói với chúng:

– Đại vương đã bị thương nặng còn nhị ca đã chết. Chúng ta giải tán, phá bỏ nơi này. Từ nay trở về làm ăn lương thiện. Anh em thu xếp đi.

Hồng Liệt nói:

– Các ngươi vào mang hết tài sản ra đây, ta phân chia đều cho mọi người. Sau đó đốt bỏ trại này. Chúng ta sẽ trưng dụng ba chiếc thuyền, các ngươi trở về nhà bằng cách nào?

– Bằng đường núi. Có đường đèo từ đây thông với quan lộ đến Phan Rang.

Tất cả tài vật đã được mang ra. Tên cướp không nói dối, vàng bạc của cải không nhiều lắm. Hồng Liệt chia đều cho bọn cướp, giữ lại một số lương thực rồi phóng hỏa đốt rụi sào huyệt. Bọn cướp lần lượt dắt díu nhau đi vào trong núi. Có những ánh mắt vừa căm hờn vừa luyến tiếc ngoái nhìn lại, nhưng cũng có những ánh mắt lộ rõ niềm vui. Bọn Hồng Liệt mang số lương thực lên ba chiếc thuyền, dong buồm khua mái trở lại nơi hang đá. Phía sau lưng, ngọn lửa vẫn bừng bừng cháy.

Ba chiếc thuyền của bọn cướp khá lớn và vững vàng, có thể vượt biển đi xa. Người Chiêm Thành từ xưa vốn thiện nghề thủy chiến, thủy lộ nên thuyền bè của họ được đóng và trang bị rất tốt. Hôm sau mọi thứ đã sẵn sàng, năm chiếc thuyền giương cao buồm ra khỏi vịnh, nhắm hướng nam thẳng tiến về Cù lao Phố. Sau cơn bão, trời quang mây tạnh, biển êm như mặt hồ. Cùng nhau trải qua cơn hoạn nạn, hai đoàn người xa lạ, đã có lúc đấu nhau sống còn bỗng trở nên thân thiện. Bạch y công chúa nét mặt vẫn lạnh như tiền. Bạch Mai có vẻ bất mãn nói với Hồng Liệt:

– Con người của nàng thật kiêu ngạo lạnh lùng. Không có Trương huynh thì chưa biết giờ đây số phận của nàng ta sẽ thế nào. Thật vô ơn!

Hồng Liệt mỉm cười:

– Các cô gái tuy ngoài mặt lạnh lùng nhưng trong lòng ai biết họ đang nghĩ gì. Vả lại những người ngoài mặt càng lạnh thì trong lòng lại càng nồng cháy.

Bạch Mai nguýt chàng một cái:

– Huynh rành tâm lý phụ nữ quá há? Đoán xem trong lòng muội đang nóng hay lạnh nào?

Hồng Liệt xua tay cười:

– Chịu thua! Huynh đâu có rành tâm lý. Chỉ nói bừa cho vui mà thôi.

Thuyền ra khỏi vịnh, Văn Hiến vừa lưu luyến nhìn vừa nói với Hữu Dụng:

– Vịnh này thật kín đáo và thật đẹp. Vẻ đẹp hoang sơ kỳ thú. À chú, chúng ta quên hỏi bọn cướp xem tên nó là gì.

– Ừ nhỉ! Thôi cứ gọi là Vĩnh Hy như tôi đã từng nghe qua lúc trước đi.

*****

 (xem tiếp hồi thứ mười vào ngày mai)

Hồi thứ mười

Thuyền buôn tấp nập về Giản Phố

Trăng rằm sóng sánh rượu mỹ nhân.

*

Cuối hồi mời các bạn thưởng thức âm nhạc thư giãn

Nhạc phẩm: Voyage A Venise – Piano: Richard Clayderman