Kỳ 41 + 42:

……..

Đại Kỳ rót rượu ra các chung, nâng lên mời mọi người uống cạn rồi khà một tiếng để thưởng thức hương vị của rượu. Xong chàng mới đáp:

– Tôi không chắc chắn lắm. Tôi đã cố dò xét nhưng cũng chỉ biết được mơ hồ đó là một người họ Lý tên Văn Quang. Có người còn cho rằng họ Lý này thuộc dòng dõi Sấm Vương Lý Tự Thành sót lại. Hắn ta giàu có thuộc loại phú gia địch quốc đấy.

Văn Hiến hơi chồm người tới trước:

– Như vậy họ là hậu duệ của Lý Tự Thành và Trần Viên Viên à?

– Nghe nói như vậy.

Văn Hiến gục gặc đầu:

– Thảo nào, thảo nào…

– Thảo nào thế nào?

– Chúng tôi có gặp qua một nàng bạch y công chúa. Nàng ta đẹp lắm, như Bạch muội đây vậy. Tôi cho rằng nàng còn đẹp hơn Trần Viên Viên mà mọi người đã ca tụng bấy lâu.

– Thế à? Gặp ở đâu?

Bạch Mai nghe Văn Hiến nói thì thấy mặt chợt nóng bừng. Sau một thoáng, Bạch Mai hồi phục lại vẻ tự nhiên liền nhoẻn miệng cười:

– Trương huynh không cần lịch sự với muội như thế đâu. Bọn muội gặp nàng ta ở quán ăn Cao Lầu ngoài Hội An. Trương huynh đã giao đấu phi tiêu bằng đũa với nàng, còn tặng nàng một chiếc đũa làm trâm cài tóc nữa. Hi hi…

Nói đến đây nàng không nín được cười mà bật ra thành tiếng. Đại Kỳ tỏ vẻ hào hứng hỏi:

– Vậy à? Rồi sao nữa?

Bạch Mai nói tiếp:

– Nàng ta từ Phúc Kiến sang Giản Phố. Hội An chỉ là nơi nàng dừng chân nghỉ mệt thôi. Chuyện ly kỳ hơn nữa là trong chuyến đi vào Giản Phố, thuyền của nàng và thuyền của bọn muội gặp bão phải cùng vào trú chung một nơi, rồi bị bọn cướp người Chiêm Thành bắt. Nếu không có nhị sư huynh và Trương huynh thì bọn muội đã bị chúng hại rồi.

Đại Kỳ khẩn trương hỏi gấp:

– Rồi sao nữa? Sao hôm qua muội không kể chuyện này cho huynh nghe?

– Muội sợ ca ca lo. Giờ thì kể rồi đó. Muội chỉ thấy ghét con người lạnh lùng và kiêu kỳ quá mức kia thôi.

– Nàng bạch y công chúa đó à?

– Chứ còn ai vào đây nữa! Nàng ta như chết đi được cứu sống lại mấy lần mà chẳng có lấy một tiếng cảm ơn nào. Cả một ánh mắt biểu lộ lòng biết ơn cũng không. Rõ là kiểu cách thái quá.

Văn Hiến mỉm cười:

– Bạch muội trách người ta làm gì. Hoạn nạn tương chiếu là việc tự nhiên thôi. Đâu cần nghe tiếng cảm ơn. Trần huynh nói họ Lý đó giàu có lắm phải không?

– Nghe các thương khách Quảng Đông và Phúc Kiến nói vậy.

– Trần huynh có nghe nói đến việc Lý Tự Thành trước khi rời bỏ kinh thành Bắc Kinh đã cho thu vét toàn bộ châu báu của Minh triều rồi giao cho ba bộ tướng chia nhau đem đi cất giấu không?

– Có! Trương huynh cho rằng Lý Văn Quang đã thu thập lại được số châu báu đó à?

– Tôi nghĩ vậy. Và hắn còn nghĩ rằng mình là vương là tướng như cha ông nên con gái hắn mới xưng là công chúa.

Hồng Liệt tán thành:

– Tôi cho điều đó là hợp lý.

Sau đó chàng bèn đem việc bọn Dương Tử Tam Kiếm từ Gia Định ra Quảng Ngãi định cướp Ô Long đao kể cho Đại Kỳ nghe. Cuối cùng chàng nói:

– Hắn lại có cả thanh Ỷ Thiên Trường Kiếm của Tào Tháo ngày xưa trong tay nữa. Điều này khiến hắn tăng thêm ý tưởng ngông cuồng, tự coi mình là vua chúa. Sư huynh có cho rằng tất cả những chuyện này đang ẩn chứa điều gì bên trong không?

Bạch Mai rót rượu vào các chung, Đại Kỳ nâng lên uống cạn rồi trầm ngâm một lúc mới đáp:

– Bành trướng thế lực, mưu đoạt bảo đao. Hắn định chiếm cứ nơi này làm chỗ dung thân khi hữu sự ư? Hắn thuộc nhóm Thiên Địa Hội đang âm mưu phản Thanh phục Minh? Hay hắn đang dự định khôi phục lại vương triều của tiền nhân hắn là Sấm Vương? Mà cũng có thể là hắn định dùng nơi này làm hậu phương để thực hiện một trong những mục đích đó?

Văn Hiến nói:

– Những vấn đề Trần huynh nêu ra đều hữu lý cả. Cá nhân tôi có thêm một ý nghĩ nữa là hắn đang có âm mưu độc chiếm thương cảng sầm uất này trước, sau đó mới bành trướng chiếm cả phần đất miền nam mà Chúa Nguyễn vừa lấy được từ tay người Chân Lạp do nơi đây tổ chức hành chính và binh bị còn chưa vững vàng.

Hồng Liệt nghe Văn Hiến nói thì vỗ tay đánh đét một tiếng tán thành:

– Hợp lý lắm! Giản Phố cách Trung Quốc quá xa. Thanh triều dưới thời Càn Long lại đang rất vững mạnh, Đài Loan đã mất, Trịnh Thành Công chết, tổng đà chủ Trần Vĩnh Hoa cũng đã chết, Thiên Địa hội thất bại hoàn toàn chỉ còn lén lút hoạt động lẻ tẻ trong vòng bí mật. Như vậy, vì chuyện phản Thanh phục Minh mà chiếm nơi này để làm hậu phương thì hơi vô lý, mà muốn tiêu diệt nhà Thanh để thiết lập lại vương triều của Sấm Vương ở Trung Hoa lại càng vô lý hơn. Cho nên với số của cải sẵn có, với dòng máu kiêu dũng của Sấm Vương, nhất định tên Lý Văn Quang này đang có ý đồ làm vương làm tướng ở miền đất béo bở còn trong vùng tranh chấp giữa Việt – Miên và những người Chân Lạp vong quốc này.

Đại Kỳ gật đầu:

– Ý kiến của cả hai người rất hợp lý. Trường hợp như vậy thì chúng ta phải làm gì?

Văn Hiến đáp:

– Trước hết phải tìm hiểu rõ ràng thực lực và ý đồ của chúng thì mới có thể hoạch định kế hoạch đối phó được. Về thực lực của họ, Trần huynh có sự đánh giá nào không?

Đại Kỳ nhỏ giọng:

– Tôi có người tâm phúc làm việc bên đó, là đệ tử hàng thứ ba của Kim Cương Môn. Hắn cho biết Kim Cương Môn đệ tử rất đông, có đến hơn trăm người và chúng luyện tập ráo riết lắm.

– Có biết ai là người sáng lập không?

– Người sáng lập là Phùng Đạo Đức, một trong năm đệ tử của Hồng Mi lão tổ Nam Thiếu Lâm. Khi vua Vĩnh Lịch của Mãn Thanh cho đốt chùa Nam Thiếu Lâm ở Phúc Kiến và tàn sát tăng chúng vào năm 1723, có năm đồ đệ giỏi nhất của ngài trụ trì Hồng Mi lão tổ là Chí Thiện thiền sư, Ngũ Mai lão ni, Bạch Mi đạo nhân, Phùng Đạo Đức và Miêu Hiển trốn thoát. Năm người này tản mác khắp nơi và lập nên nhiều môn phái khác nhau ở miền nam Trung Quốc. Chí Thiện lập ra Hồng Gia quyền, Bạch Mi lập ra Thiếu Lâm Bạch Mi, còn Kim Cương Môn là do Phùng Đạo Đức bí mật sáng lập.

– Sao lại phải bí mật sáng lập?

– Phùng Đạo Đức đã phản lại dân tộc, hùa theo làm chó săn cho Mãn Thanh. Hắn bí mật lập ra Kim Cương Môn là để giúp bọn Mãn Thanh chống lại các nhân sĩ và môn phái phản Thanh phục Minh.

– Như vậy không lẽ Lý Văn Quang cũng thuộc Kim Cương Môn?

– Điều này tôi không rõ. Có thể đúng, mà cũng có thể hắn chỉ chiêu tập đệ tử Kim Cương Môn để trợ lực cho hắn.

– Dù sao thì hắn cũng thân Mãn Thanh. Nếu không, làm gì Phùng Đạo Đức để cho đệ tử của mình theo giúp.

– Khả năng là như vậy. Và nếu đó là sự thật thì âm mưu của hắn đúng là có ý chiếm cứ miền Nam này như hai người đã nghi ngờ.

– Hắn có mặt ở đây không?

– Trước đây hình như hắn có đến Giản Phố vài lần nhưng tôi không lưu ý nên chưa gặp mặt. Hiện giờ thì không biết.

– Kim Cương Môn chính thức hoạt động và thu nhận đệ tử ở đây từ lúc nào?

– Khoảng năm năm trước.

Hồng Liệt hỏi:

– Để đối kháng với một lực lượng lớn như Kim Cương Môn, sư huynh dự tính thế nào? Thần Quyền Môn của chúng ta có đủ sức không?

– Thần Quyền Môn của chúng ta còn non yếu lắm. Do sư phụ ra đi sớm nên người chỉ có đệ tử là ta và Bạch muội thôi. Thần Quyền Môn là do ta mới sáng lập ra vài năm nay để duy trì võ thuật của người, đệ tử vừa ít lại vừa trẻ tuổi nên công phu chưa có là bao.

Hồng Liệt thở ra, tỏ vẻ lo lắng. Đại Kỳ tiếp:

– Nhưng con cháu của các bộ tướng của Thượng Công tổ bá phụ còn ở đây rất đông. Phần lớn họ đều có sở học gia truyền. Nếu ta tập hợp tất cả lại thì lực lượng cũng đáng kể.

– Sư huynh đã liên lạc với bọn họ chưa?

– Kể từ ngày Diệp Sanh Ký ra mặt lấn át các thương hiệu ở đây, chúng tôi cũng đã có vài cuộc họp bàn để liên kết đối phó. Có điều mọi người nghiêng về hướng dĩ hòa vi quí nhiều hơn nên lực lượng không thống nhất được.

– Như vậy thì không được! Sư huynh phải chỉ cho họ thấy rõ âm mưu của bọn Kim Cương Môn và ý đồ sâu xa của Lý Văn Quang. Thuyết phục họ liên kết nhau lại để tạo thành một lực lượng thống nhất mới mong có đủ sức mạnh chống lại sự lấn át của đối phương.

Bạch Mai lẳng lặng ngồi nghe ba người bàn chuyện, nàng châm thêm rượu vào ba chiếc chung. Văn Hiến gật đầu cảm ơn, chàng uống cạn chung rượu rồi nói:

– Đó là về mặt lực lượng đối kháng kiểu giang hồ. Chúng ta cần tìm hiểu thêm về âm mưu đích thực của bọn chúng. Nếu quả tình tên Lý Văn Quang có âm mưu nổi loạn muốn chiếm cứ mảnh đất này thì chúng ta phải nhờ tới chính quyền phủ Chúa. Có nghĩa là phải nhờ tới quan binh ở Trấn Biên này. Mối giao tình của Trần huynh với quan Lưu thủ Trấn Biên thế nào?

– Quan Lưu thủ Cường Oai Hầu Nguyễn Phúc Oai là người rất thân tình với Định bá phụ nên mối giao tình giữa chúng tôi khá tốt. Tuy nhiên, quan Cai đội Cẩn Thành Hầu Nguyễn Cư Cẩn mới là người lo về mặt binh bị. Người này võ nghệ rất cao cường. Tất cả những vấn đề trị an, quan Lưu thủ đều trông cậy vào ông ta.

Bạch Mai bỗng chen vào:

– Như vậy chúng ta cần phải báo cho Cẩn Thành Hầu biết sự việc này để ông ta lo chuẩn bị.

– Đành phải như thế thôi.

Mặt trăng đã khuất dần phía trời tây. Bạch Mai dốc cạn hũ rượu ra ba chung, ba chàng nâng lên uống cạn. Họ đứng dậy ra về. Rượu thật nồng nhưng những làn gió trên sông thổi đến liên tục đã làm dịu hơi men. Nhìn khung cảnh thanh bình, gió mát trăng thanh, Văn Hiến chợt cảm thán:

– Nếu con người biết an phận, vui sống cùng thiên nhiên thì hay biết bao!

……..

(xem tiếp vào ngày mai)