Kỳ 63:

…….

Trừ Hữu Dụng ra, mọi người có mặt ở đó khi nghe cái tin động trời này đều hồn bay phách lạc. Họ ngẩn người ra, mắt trợn tròn, miệng há hốc không thốt nên lời. Mãi một lúc sau Hồng Liệt mới chồm người tới hỏi lớn:

– Anh nói sao? Cả nhà Võ Trụ huynh bị thảm sát không còn một người à? Trời ơi, huynh ấy là một người vừa tốt bụng vừa nghĩa khí ngất trời. Hung thủ là ai mà nhẫn tâm đến vậy? Anh có biết không?

Mọi người bây giờ đã hết cơn bàng hoàng, đồng thanh hỏi:

– Thật vậy ư?

Đại Bằng gật đầu, giọng trĩu nặng:

– Thật vậy! Hung thủ là ai vẫn chưa biết được. Bọn chúng không để lại một dấu vết gì.

Văn Hiến hỏi:

– Chuyện xảy ra lúc nào? Cả hai nhà không còn một ai sống sót à? Ô Long đao đã rơi vào tay bọn chúng rồi phải không?

– Tai họa xảy ra vào đêm hai mươi mốt tháng trước. Theo tin tức lan truyền, đã có người thấy một người trong Trần gia phóng ngựa chạy thoát, rồi có người phóng ngựa rượt theo nhưng sau đó thế nào không ai biết. Bên nhà Võ Trụ, thiên hạ cũng nói có một con bạch mã chở một người phụ nữ và một đứa trẻ chạy thoát được. Nhưng tất cả chỉ là lời đồn đoán, còn thực hư thế nào thì phải điều tra mới biết được. Cái khó là không một ai chịu thừa nhận mình đã chứng kiến thảm cảnh đó. Có lẽ họ quá kinh hoàng và sợ bị liên lụy.

Hồng Liệt nét mặt hầm hầm đập tay xuống bàn lớn giọng:

– Vụ Trần gia chắc chắn là có bàn tay của Trần Đại Chí nhúng vào rồi. Hắn ra tù nên mới lớn mật làm càn. Anh có tìm đến hắn ta không?

Đại Bằng lắc đầu:

– Nghe báo hung tin, tôi và Kim Hùng vội đi tìm Đoàn Phong và Ngô Mãnh. Sau chúng tôi lập tức cùng nhau vào hiện trường xem xét. Cả hai nơi bọn hung thủ đều không để lại dấu vết gì ngoài hai đống tro tàn và những bộ xương bị cháy đen. Ngô Mãnh đòi tìm đến nhà Trần Đại Chí hỏi tội nhưng Đoàn Phong không cho, nói rằng Đại Chí bất quá chỉ là con cờ trong cuộc chơi này. Phải để hắn sống tự do mới có đầu mối tìm ra kẻ chủ mưu được.

Văn Hiến nói:

– Đoàn Phong nói đúng. Vụ Trần gia thì chúng ta đã biết chắc là do bọn Đại Chí và Diệp Sanh Ký làm, chỉ còn tìm đủ chứng cứ minh bạch nữa mà thôi. Còn vụ Võ Trụ, Đoàn Phong nói sao?

Đại Bằng bèn đem suy luận của Đoàn Phong nói lại. Văn Hiến nghe xong vỗ trán than:

– Tai họa là ở chỗ đó! Chuyện động trời này chỉ có Trương Phúc Loan mới có đủ thế lực thực hiện mà thôi.

Đại Kỳ nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng:

– Lối suy luận của Phong huynh thật chính xác. Chỉ những kẻ có thể thâm thủng được một số lượng vàng lớn từ khu mỏ thì họ mới không ngại giết sạch bao nhiêu nhân mạng như vậy. Tóm lại kẻ chủ chốt phải là kẻ có thế lực lớn tại phủ Chúa.

Văn Hiến chợt hỏi:

– Tung tích của Vô Danh thiền sư cũng không có manh mối gì à?

– Nghe Đoàn Phong nói, trước đó Võ Vương có mời ngài ấy ra Phú Xuân để cùng với sư huynh là thiền sư Minh Giác chủ trì lễ Vu Lan ở đại nội nên không có mặt tại Bích Khê đêm xảy ra tai họa. Sau hình như có ghé nhà Trương Phúc Loan.

– Sớm không sớm, muộn không muộn, sao lại ra đi đúng lúc thế? Như vậy ta có thêm dữ liệu để khẳng định Trương Phúc Loan ít nhiều có dính líu đến vụ này. Nếu điều đó là thật, Phong – Mãnh hai người không khéo sẽ lâm nguy, có khi còn kéo luôn cả quan Hình bộ nữa.

– Hai người ấy cũng biết như vậy. Nhưng Đoàn Phong là người rất cơ mưu và thâm trầm, hi vọng bọn họ không gặp nguy hiểm gì. Việc ở đây thế nào mà chú ở lại lâu vậy?

– Đệ gặp lại thầy và ở trên núi suốt một năm nay để tu học thêm võ nghệ. Bọn đệ vừa trở lại đây hôm nay. Đại Kỳ huynh nói nghe tình hình ở đây đi.

Đại Kỳ trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Từ ngày hai người lên núi đến nay, Giản Phố gần như đã thuộc vào tay bọn Diệp Sanh Ký. Họ bỏ tiền mua đứt hầu hết những thương hiệu lớn ở đây, chỉ còn chúng tôi, chú Trần An Hảo và năm thương hiệu khác là họ không mua được mà thôi. Nhưng không dùng tiền được thì họ dùng sức. Tháng trước họ gửi thiệp mời Thần Quyền Môn tham dự võ đài thi tài cùng Kim Cương Môn cũng vào ngày lễ kỷ niệm xây miếu Quan Đế như năm rồi.

Hồng Liệt hỏi:

– Trong thiệp họ nói gì?

– Họ đề nghị năm trận đấu. Bốn nam hạng võ sư và chưởng môn, còn một của nữ.

Hồng Liệt giật mình hỏi:

– Chưởng môn Phùng Đạo Đức của họ cũng đã sang đây rồi à?

Đại Kỳ lắc đầu:

– Việc này ta không rõ lắm. Có thể Tạ Tam thay mặt chưởng môn. Cũng có thể hắn đã sang đây vì lần trước Thiên Ưng lão quỉ bị thảm bại dưới tay sư phụ của Trương huynh nên chúng sợ.

– Nếu quả thật Phùng Đạo Đức có mặt thì phiền toái lắm đấy. Chúng ta sẽ thiếu nhân sự đối địch.

Văn Hiến mỉm cười:

– Có anh Đại Bằng ở đây thì chúng ta không sợ thiếu đâu.

Hồng Liệt hỏi Đại Kỳ:

– Sư huynh nghĩ sao khi hai môn phái thi tài nhau mà lại yêu cầu võ sư và chưởng môn ra đánh thay vì là bọn đệ tử?

Đại Kỳ đáp:

– Ta có hội ý với chú An Hảo và những người khác, tất cả đều cho rằng bọn Kim Cương Môn muốn một cú đánh phủ đầu tất cả những người chủ chốt còn chống lại họ ở Giản Phố này. Họ muốn sau trận thi tài này thì tất cả phải khuất phục họ.

Lúc ấy Bạch Mai nắm tay dẫn Hiền Nhi bước ra. Bạch Mai nói:

– Mọi người xem đây! Có ai nhận ra cô tiểu thư này không?

Nói xong nàng đưa tay chỉ Hiền Nhi. Hiền Nhi đã thay bộ xiêm y mới của Bạch Mai, tóc búi cao bằng trâm cài, mặt điểm chút phấn son, trông nàng giờ đây đẹp lộng lẫy chẳng kém gì Bạch Mai. Nàng vốn không quen ăn mặc như thế nên trong lòng đã thấy thẹn, giờ nghe Bạch Mai giới thiệu là “tiểu thư” lại càng khiến cho mặt nàng đỏ lựng lên như gấc chín. Cái nét thẹn thùng ấy làm nàng thêm phần khả ái. Nàng cúi mặt không dám ngẩng lên nhìn ai. Đại Kỳ cười lớn nói:

– Hay quá! Không ngờ tôi lại có được một cô tiểu sư muội xinh đẹp và hiền thục thế này. Thật là tốt quá!

Hiền Nhi xấu hổ quá nên bỏ chạy nhanh vào trong thay quần áo, chùi hết những phấn son. Mọi người nhìn theo cười vui vẻ.

Hồng Liệt nói:

– Tội nghiệp! Từ bé Hiền Nhi và lũ trẻ đã lam lũ lo từng miếng ăn cái mặc, có bao giờ được chưng diện như thế này đâu.

Bạch Mai tiếp lời:

– Cho nên muội mới đề nghị đưa bọn chúng vào đây.

Văn Hiến xen vào:

– Để sau vụ này đã. Lần này Bạch muội sẽ đấu với ai?

Bạch Mai cười đáp:

– Muội cũng chưa biết. Nghe nói nàng ta là tứ sư muội, thứ tự kế Diệp Hồng Sanh. Thân thủ cũng khá lắm.

– Huynh muốn giúp muội vài chiêu số để thủ thắng, muội bằng lòng không?

Bạch Mai vui vẻ ôm quyền nói:

– Đệ tử xin tạ ơn sư phụ!

Văn Hiến cười lớn:

– Không dám, không dám! Là huynh giúp muội vài ngón mà thôi. Ai dám nhận chức sư phụ của Bạch muội chứ?

Lúc ấy, Hiền Nhi đã thay đổi y phục trở lại. Nàng vẫn còn mắc cỡ vì chuyện lúc nãy. Đại Kỳ khen:

– Hiền Nhi bình dị cũng đẹp mà sang trọng cũng đẹp. Đúng không mọi người?

Hiền Nhi thẹn đỏ cả mặt, bối rối:

– Mọi người chọc Hiền Nhi nữa, Hiền Nhi về lại cửa Hàn liền cho coi.

Bạch Mai vội ôm nàng lại cười nói:

– Thôi thôi, đừng giận. Hiền Nhi bỏ đi chị sẽ đi theo đó.

Rồi cả hai nhìn nhau cười khúc khích. Hồng Liệt hỏi Đại Kỳ:

– Phương thức thi đấu thế nào?

Đại Kỳ tức giận đáp:

– Họ đề nghị với nam thì là hai trận đấu quyền và hai trận đấu binh khí, riêng trận nữ thì sẽ đấu cả hai thứ. Họ nói giao đấu chỉ để trau dồi võ thuật nhưng đao kiếm vô tình, nếu lỡ có sát thương thì hai bên đành phải chịu.

– Họ tự tin có thể thắng chắc nên vừa dọa vừa mở đường trước để có cớ mà giết người bên mình thị uy đó. Sư huynh trả lời họ thế nào rồi?

– Nghe thiền sư nói đệ sắp xuống núi nên ta có ý chờ đệ về bàn bạc rồi mới trả lời. Ý đệ thế nào?

– Họ đã mời thì mình phải nhận lời thôi. Nếu họ thật sự ra sát chiêu thì mình cứ giết bớt vài tên mà trả thù cho Trần gia và Võ gia cũng được lắm chứ.

Đại Bằng hỏi:

– Các bạn cho tôi tham gia một tay với chứ?

Đại Kỳ vui vẻ đáp:

– Rất sẵn sàng, nhưng hãy để xem họ đưa ra đấu thủ như thế nào đã.

Văn Hiến bày kế:

– Chúng ta nên nắm rõ tình hình của bọn họ trước để lần ra quân này thắng cả năm trận một lúc, vừa đập tan nhuệ khí của chúng vừa chọc cho bọn chúng sớm để lộ âm mưu ra.

Đại Kỳ nói:

– Tôi đã căn dặn người của tôi việc đó rồi.

Hồng Liệt hỏi Văn Hiến:

– Ta muốn dọ thám chúng một phen, ngươi nghĩ sao?

– Tốt thôi! Nhưng nên đợi sát ngày đã.

Bạch Mai kéo Hiền Nhi đến ngồi vào chiếc ghế cuối bàn và hỏi Văn Hiến:

– Chừng nào sư phụ mới bắt đầu dạy đệ tử đây? Sắp đến ngày đấu rồi, đệ tử lại ngu muội sợ rằng không học kịp đâu.

Văn Hiến mỉm cười đáp:

– Ngay hôm nay! Coi chừng tối dạ quá là sư phụ cho ăn đòn đấy. Cả Hiền Nhi nữa.

Hai cô gái thè lưỡi làm mặt xấu khiến mọi người đều bật cười. Bầu không khí trong phòng sau hai trận cười đã mất đi sự nặng nề ban nãy. Đại Kỳ nói:

– Gì thì gì, để gia chủ đãi khách một bữa cho trọn tình đã chứ? Mọi người về phòng thay quần áo đi, chúng ta phải uống vài ly mừng ngày gặp mặt.

Văn Hiến nói nhỏ với Hồng Liệt:

– Ta mới sáng chế được ba chiêu kiếm, ta sẽ truyền lại cho Bạch muội cùng với “Viên Viên Miên chưởng” dùng đấu trong trận này. Ngươi cũng nên đem hai bài Long quyền và Phụng kiếm dạy lại cho các đệ tử đi. Sắp tới chưa biết chừng có cuộc đụng độ lớn với Kim Cương Môn, bắt bọn chúng phải tập luyện ráo riết mới được.

Hồng Liệt gật đầu.

Sau đó, một bữa tiệc thịnh soạn được bày biện ra. Trong lúc ăn uống vui vẻ, Trần Đại Bằng nói:

– Nguyên Hào có chỉ tôi cách huấn luyện bồ câu đưa thư, tôi đang huấn luyện chúng và có mang theo một số vào đây để sau này cần thì chúng ta dùng nó liên lạc với nhau cho tiện.

Văn Hiến mừng rỡ nói:

– Anh đã làm được việc này rồi à? Tốt quá! Mai chúng ta thử gửi một bức thư cho anh Kim Hùng xem kết quả thế nào? Cần xác định coi mất bao lâu thì bồ câu mới về đến ngoài ấy. Xa hàng ngàn dặm như thế không biết chúng có thể bay đến nơi không?

– Theo kinh nghiệm của người xưa thì chúng có thể về đến nơi đấy. Anh Đại Kỳ cũng nên nuôi một số, sau này chúng tôi sẽ mang về ngoài ấy để liên lạc vào Nam.

Đại Kỳ vui vẻ nói:

– Được như vậy thì hay quá! Mai tôi sẽ cho người mua bồ câu về nhờ anh huấn luyện hộ nhé?

– Được chứ! Việc huấn luyện cũng không có gì khó lắm.

Đại Kỳ rót đầy các chung rượu nói:

– Chúng ta uống mừng hội ngộ!

Khuya hôm đó Văn Hiến gọi Bạch Mai và Hiền Nhi đến võ đường, chàng nói:

– Hiền Nhi nếu chưa khỏe thì ngồi quan sát cũng được, em cũng nên học bài quyền và kiếm này để phòng thân. Trước hết là bài Viên Viên Miên chưởng, Bạch muội chú ý nhé.

Chàng đem lý thuyết của bài Miên chưởng phân tích cặn kẽ cho hai cô gái nghe. Hiền Nhi lúc trước đã được Văn Hiến truyền thụ Miên quyền cho nên nàng tiếp thu rất nhanh. Phần Bạch Mai, cô vốn thông minh lại có tư chất luyện võ nên nghe phần lý thuyết và khẩu quyết xong cũng lãnh hội được ngay. Văn Hiến vui mừng nói:

– Hai người thông minh vượt quá sự suy nghĩ của tôi rồi. Rất tốt! Bây giờ chú ý đến chiêu thức nhé?

Hai cô gái nghe khen mặt mày rạng rỡ, nháy mắt nhìn nhau mỉm cười. Văn Hiến bắt đầu những chiêu thức của bài quyền, chàng đánh thật chậm cho hai cô gái học theo. Hết bài quyền chàng hỏi:

– Nhớ kịp không?

Bạch Mai đáp:

– Nhớ kịp, nhưng sao muội thấy giống như chỉ có một chiêu thôi vậy?

– Đó là yếu quyết của bài quyền. Tất cả mười hai chiêu, biến chiêu thành ba mươi sáu thức được đánh liên tục không ngưng nghỉ cho nên giống như ta đang đánh ra chỉ có một chiêu. Chiêu thức càng liên tục sẽ càng kín đáo và khiến cho địch thủ không có cơ hội tấn công hoặc phản đòn. Miên quyền chủ yếu là mượn sức người để đánh người. Địch càng mạnh, đòn phản lại càng mạnh. Hai muội nghe kịp không?

Bạch Mai và Hiền Nhi đồng thanh đáp:

– Dạ kịp!

– Tốt lắm! Hai muội bắt đầu tập luyện đi. Ngày mai, chúng ta sẽ học đến ba chiêu kiếm gọi là “Việt nữ tam chiêu”.

Hiền Nhi hỏi:

– Như vậy chắc ba chiêu này vừa hay vừa khó học lắm phải không anh hai?

– Với sự thông minh của hai muội, huynh tin chắc không có cái gì trên đời này lại làm khó hai muội được cả.

Hai cô gái nhìn nhau cười rồi đồng thanh nói lớn:

– Đa tạ huynh đã quá khen!

*****

xem tiếp ngày mai: 

Hồi thứ mười bốn

Trăng vằng vặc soi tấm lòng nhi nữ

Đả lôi đài hào kiệt trả thù sâu.

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn

Nhạc phẩm:  Sanfrancisco – Paul Mauriat