Kỳ 67:

………

Gian phòng khá rộng, có một bộ bàn dài với hơn mười chiếc ghế chung quanh. Đặt giữa phòng, đầu bàn là một chiếc ghế thái sư có chạm hình một con rồng uốn khúc quanh lưng tựa, hai thanh gác tay chạm hai đầu rồng đang ngậm trái châu. Trên hai dãy ghế đã có tám người đàn ông và một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi, nét mặt xinh đẹp đang ngồi ở đó. Khi thấy Lý Văn Quang bước vào, tất cả đều đứng lên cung kính nói:

– Chào đại vương!

Lý Văn Quang ngồi vào chiếc ghế thái sư, sắc mặt vẫn chưa hết tức giận. Ông đảo ánh mắt như hai luồng điện nhìn mọi người hỏi:

– Công việc sắp xếp thế nào rồi?

Hà Huy hé đôi mắt lim dim suốt ngày của hắn lên thưa:

– Trình đại vương, theo chương trình đã có trong thiếp mời, chúng thuộc hạ dự định để hai trận quyền cước cho anh em Tả Hữu Đô đốc là Tạ Tam và Tạ Tứ đối phó, hai trận binh khí thì một giao cho Lãnh Diện huynh đây đảm nhiệm. Vết thương hôm trước của Lãnh Diện huynh nay đã khỏi hẳn rồi. Còn trận thứ hai sẽ do Trung Nguyên Nhất Kiếm Quách Tử Dương ra tay. Trận nữ đã có Hắc Y nữ hiệp Triệu Phi Yến thủ đài.

Lý Văn Quang hỏi:

– Lực lượng bên Thần Quyền Môn và các nhà khác thế nào?

– Bẩm, Trần Đại Kỳ tuy là đại đệ tử của Thần Quyền Vô Ảnh Công Tôn Vũ, một đệ nhất cao thủ của Hoa Sơn phái trước kia nhưng hắn chưa học được bao nhiêu nên không có gì đáng ngại. Chỉ có Trần An Hảo là tay đáng gờm nhưng hắn tuổi đã cao, thuộc hạ tin chắc Tả Đô đốc Tạ Tam của chúng ta sẽ không mấy khó khăn hạ gục hắn. Còn tên Thủ Hiến là kẻ bại tướng của Tạ Tứ năm ngoái và tên trộm vặt họ Đinh chỉ có tài khinh công chứ quyền kiếm không đáng sợ. Riêng tên Trần Đại Bằng vừa từ Phú Xuân vào thì chúng ta chưa biết thực lực của hắn thế nào nhưng thuộc hạ tin hắn cũng không phải là đối thủ của Trung Nguyên Nhất Kiếm Quách đại hiệp đây.

Người được gọi là Trung Nguyên Nhất Kiếm tuổi độ trung niên, khuôn mặt lầm lì không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Nghe Hà Huy khen tặng, hắn vẫn ngồi điềm nhiên trơ trơ không lộ vẻ vui mừng hay tự phụ. Văn Hiến nhìn phong cách ấy tự dưng thấy lạnh người. Chàng thầm nhủ: “Tên này không biểu lộ chút cảm xúc nào ra bên ngoài, hắn đúng là tay kiếm đáng gờm nhất bọn!”.

Lý Văn Quang nói:

– Lần này nhất thiết không được sơ sót. Nếu cần thì cứ giết một vài tên để nhiếp phục tinh thần bọn chúng. Ta phải loại đám Thần Quyền Môn kia ra khỏi Giản Phố này. Còn lão già đánh bại Thiên Ưng lão nhân năm ngoái thì sao?

– Bẩm, thuộc hạ có cho người theo dõi nhưng không hề thấy hắn xuất hiện ở Giản Phố. Theo lời Thiên Ưng lão nhân nói, cánh tay trái của hắn có thể sẽ bị tàn phế suốt đời, điều này chắc là đúng rồi.

Tạ Tứ bỗng lên tiếng:

– Lần này nếu tên Thủ Hiến còn dám ra mặt, thuộc hạ sẽ giết hắn để dằn mặt bọn chúng.

Hắc Y nữ hiệp Triệu Phi Yến mỉm cười nói:

– Chứ không phải nhị ca ăn phải giấm chua rồi muốn trả thù sao?

Tạ Tứ trừng mắt nhìn nàng:

– Tứ muội không nên nói đùa trước mặt đại vương.

Lý Văn Quang hỏi:

– Phần Phi Yến thấy thế nào?

Phi Yến nói bằng một giọng rất tự tin:

– Tiểu nữ tin là sẽ thủ thắng được.

– Hay lắm! Tất cả phải cẩn thận đừng để sơ suất như vừa rồi nữa.

Lãnh Diện Truy Hồn cúi mặt xuống không dám nhìn lên. Lý Văn Quang hỏi:

– Đã có chút tin tức gì về cây Ô Long đao chưa?

Lãnh Diện Truy Hồn đáp:

– Cái vực mà tên Trần Nguyên Hào nhảy xuống đêm đó rất sâu, nước lại rất lạnh. Tuy trên mặt hồ lặng yên nhưng bên dưới dòng nước xoáy mạnh vô cùng. Đại Chí đã cho người lặn xuống mấy lần nhưng tất cả hoặc bị cuốn mất hút, hoặc phải trở lên vì không chịu nổi độ lạnh cùng cực của hồ nước. Đến nay vẫn chưa tìm ra được xác của hắn và cây đao.

Văn Hiến và Hồng Liệt bên ngoài nghe bọn chúng bàn về thanh đao thì mừng thầm: “Thì ra bọn chúng chưa lấy được bảo đao. Không biết cái vực mà chúng nói đó ở đâu nhỉ? Nhất định phải tìm ra tung tích của Trần huynh và bảo đao mới được!”.

Chợt Lý Văn Quang nói:

– Thôi được. Không có cây đao đó cũng không hại gì. Lần này phải hành động thận trọng hơn.

Hà Huy vội thưa:

– Xin đại vương an tâm, mọi việc sẽ tốt thôi.

Lý Văn Quang đứng lên, cả bọn cũng đứng lên cúi đầu tiễn ông ta. Văn Hiến và Hồng Liệt liền vội vàng tung người trở lên mái nhà rồi băng mình trong đêm mưa vượt tường trở về Thần Quyền Môn. Cả hai về đến nơi đã thấy Đại Kỳ, Đại Bằng, Trần An Hảo cùng con trai là Trần An Vinh và ái nữ Trần Mỹ Phụng ở đó. Đại Kỳ nói:

– Hai người vào trong thay y phục ướt trước đã rồi ra đây uống vài chung rượu cho ấm. Mọi việc tính sau.

Hai chàng vào trong thay quần áo xong trở ra. Đại Kỳ giới thiệu mọi người với nhau. Đoạn nói:

– Ngồi xuống uống một chung mừng gặp mặt đi. Việc thế nào? Có biết được gì không?

Mọi người uống cạn chung rượu, Hồng Liệt đáp:

– Nhân sự của chúng rất đông. Lần này chúng quyết đánh bại chúng ta và loại Thần Quyền Môn ra khỏi Giản Phố.

Đại Kỳ tỏ vẻ khẩn trương:

– Lớn chuyện vậy à? Chúng bố trí thế nào?

Hồng Liệt bèn đem cách sắp xếp người tham dự các trận đấu của Kim Cương Môn thuật lại cho mọi người nghe. Cuối cùng chàng nói:

– Bọn chúng chỉ úy kỵ có Trần thúc thúc mà thôi. Còn những người khác, kể cả anh Đại Bằng dù chúng chưa biết thực tài thế nào nhưng cũng chẳng coi ra gì.

Trần An Hảo vuốt chòm râu bạc cười lớn:

– Không ngờ một tên già như ta mà cũng còn có kẻ nể mặt. Ha ha… Như thế cũng an ủi lắm rồi. Có điều bấy lâu nay sống thanh bình, không đụng đến đao kiếm, hơn nữa tuổi tác ta đã lớn nên e rằng ta không kham nổi việc này như bọn chúng những tưởng đâu. Chúng nói rằng úy kỵ ta nhưng chắc là cũng chẳng lo ngại gì cả đúng không?

Hồng Liệt ngần ngừ không biết phải trả lời thế nào. An Hảo cười nói:

– Cháu không cần ngại, cứ nói thẳng xem bọn chúng nói thế nào.

Hồng Liệt đành nói thật:

– Dạ, chúng cũng biết thúc thúc đã có tuổi nên tin rằng tên Tạ Tam có thể thủ thắng được.

– Bọn chúng có vẻ biết người biết ta đấy. Dù sao ta cũng sẽ thử xem gân sức có còn vững chắc như ngày xưa không.

An Vinh rụt rè nói:

– Thưa cha, hay để con thay cha trận này. Cha đâu cần ra mặt làm gì.

– Tạ Tam là đại đệ tử của Phùng Đạo Đức, thay mặt ông ta mở Kim Cương Môn ở đây thì thân thủ của hắn không đơn giản đâu. Con quyết không phải là đối thủ của hắn. Sính cường chỉ làm hư sự mà thôi.

– Dạ, thưa cha.

Hồng Liệt nói:

– Xin phép thúc thúc và đại sư huynh, trong việc này cho cháu được thay mặt mọi người chọn ra nhân sự thích hợp để ứng chiến với bọn chúng được không?

An Hảo vui vẻ nói:

– Được, được! Cháu nói nghe đi.

……..

(xem tiếp vào ngày mai)