Kỳ 73:

taysondao

Hồi thứ mười lăm

Chân hiệp sĩ luận bàn Việt võ đạo

Lý Văn Quang cấu kết Nặc Ông Nguyên

*

Họ về đến Thần Quyền Môn, Bạch Mai và Đại Bằng vì bị thương nên phải vào trong băng bó nghỉ ngơi. Đại Kỳ sai người chuẩn bị một bữa tiệc để ăn mừng chiến thắng. Khi tiệc đang được bày lên thì Cẩn Thành Hầu đến. Mọi người phân ngôi chủ khách ngồi vào bàn. Cẩn Thành Hầu lên tiếng:

– Trận đấu hôm nay đã đáp ứng được sự mong mỏi của tôi. Từ lâu tôi vốn không ưa cái lối bán buôn chèn ép và cách cư xử hống hách của bọn Diệp Sanh Ký cùng Kim Cương Môn, nó làm mất đi vẻ an bình của Giản Phố mà Thượng Công đã bao năm gây dựng. Chỉ vì họ chưa làm gì phi pháp nên tôi chưa thể lên tiếng được. Cho tôi mượn ly rượu này thay mặt chính quyền Trấn Biên cảm ơn và chúc mừng quí vị hiệp sĩ.

Đại Kỳ vui vẻ nói:

– Cảm ơn Cẩn Thành Hầu. Xin mời tất cả!

Mọi người vui vẻ nâng ly chúc mừng. Hương vị của ly rượu chiến thắng thật đậm đà và thú vị. Tiệc giữa chừng Cẩn Thành Hầu hỏi:

– Ở Thuận – Quảng đưa tin hai vụ thảm sát tại Liên Trì và Bích Khê vào, chuyện này chắc quí vị đã nghe qua phải không?

An Hảo đáp:

– Tôi có nghe mấy người khách buôn từ Hội An vào kể lại. Sự tình như thế nào có ai rõ chi tiết không?

Văn Hiến thấy có mặt năm chủ nhân của năm thương hiệu khác, chàng không muốn tiết lộ nhiều về vụ án nên lên tiếng đáp trước:

– Chúng tôi cũng chỉ nghe tin qua những lời kể lại, còn những bí ẩn bên trong thật chưa nắm được điều gì.

Cẩn Thành Hầu mấy hôm trước đã nhận được công văn về vụ án của Hình bộ đưa vào, nhờ ông lưu tâm tra xét. Công văn có nói nên nhận sự giúp đỡ của Thần Quyền Môn, ông định đưa ra bàn thảo nhưng nghe Văn Hiến trả lời như thế thì ông biết chàng không muốn đề cập đến việc này trước mặt đông người. Ông nói:

– Đây là hai vụ án lớn làm chấn động lòng người cả Đàng Trong. Phủ Chúa đặc biệt quan tâm đến việc tìm ra hung thủ, ai có chi tiết gì xin cho bổn quan biết để góp thêm chứng cứ hầu nhanh chóng tìm ra thủ phạm. Bọn sát nhân khát máu này thật không thể tha thứ được.

Đại Kỳ nói:

– Vâng, có chi tiết gì chúng tôi sẽ báo ngay với Cẩn Thành Hầu.

Cư Cẩn cười nói:

– Hôm nay nhìn thấy thân thủ của các vị hiệp sĩ tôi thật cao hứng trong lòng. Ngày mai xin mời ghé lại tư dinh để cùng nhau đàm luận về võ học trong thiên hạ được chăng?

Đại Kỳ vui vẻ đáp:

– Được uống rượu đàm luận võ học cùng Cẩn Thành Hầu thì có ai mà không thích chứ. Chiều mai anh em chúng tôi nhất định sẽ quấy rầy tư dinh ngài một phen.

– Vị hiệp sĩ đấu với Lãnh Diện Truy Hồn bị thương có nguy hiểm lắm không? Tôi có một loại kim san gia truyền tên là Bách thảo tục mệnh cao rất linh nghiệm. Tôi có mang theo bên mình đây, hãy dùng nó mà chữa vết thương cho ông ta.

Nói xong, Cư Cẩn lấy trong người ra một chiếc hộp nhỏ trao cho Đại Kỳ. Đại Kỳ nhận lấy.

– Đa tạ Cẩn Thành Hầu!

Văn Hiến nói:

– Trần huynh giao cho tôi. Tôi cũng có học sơ qua chút y thuật. Xin lỗi tất cả quí vị nhé. Tôi trở lại ngay.

Chàng nhận hộp cao từ tay Đại Kỳ rồi vào trong thay thuốc cho Đại Bằng. Cẩn Thành Hầu đứng lên nói:

– Tôi có chút việc, xin cáo từ!

Mọi người vội đứng lên để tiễn ông ta ra về. An Hảo, Dương Ngạn Siêu và năm người chủ buôn cũng nói lời từ biệt. Mọi người về hết thì Văn Hiến cũng băng bó cho Đại Bằng xong nên từ trong bước ra. Đại Kỳ nói:

– Chiều mai chúng ta ghé sang tư dinh của Cẩn Thành Hầu một chuyến. Bọn Kim Cương Môn bị thảm bại lần này chắc chắn không chịu bỏ qua đâu. Cuộc chạm trán lần sau sẽ hung hiểm hơn nhiều. Để tránh bớt phiền phức, chúng ta nên nhờ vào lực lượng quân đội Trấn Biên của ông ta.

Hồng Liệt nói:

– Chưa biết bọn chúng còn giở trò gì nữa đây. Nghe chúng gọi nhau nào là quân sư, tả hữu đô đốc y như tước phong trong quân đội của một triều đình vậy.

Văn Hiến tiếp lời:

– Tên Lý Văn Quang có ý định chiếm vùng Giản Phố và Trấn Biên này để lập ra vương quốc riêng cho mình. E rằng hắn sẽ mang người từ Trung Quốc sang để thực hiện mưu đồ đó.

Đại Kỳ nói:

– Việc này chiều mai chúng ta sẽ bàn thảo kỹ với Nguyễn Cư Cẩn. Việc lớn như thế thuộc trách nhiệm của ông ta, chúng ta chỉ đóng vai trò trợ giúp mà thôi.

Chiều hôm sau, bọn Đại Kỳ ba người dùng ngựa sang Trấn Biên ghé thăm tư dinh của Cẩn Thành Hầu. Cư Cẩn niềm nở đón họ vào khách sảnh. Gian khách sảnh rất rộng, sát vách có bày giá binh khí đủ loại của thập bát ban võ nghệ, khách bước vào thì nhận ra ngay đây là tư dinh của bậc võ tướng. Cư Cẩn truyền người bày rượu thịt lên. Ông nâng chung nói:

– Tôi từ nhỏ đã đam mê võ nghệ. Gia phụ lại là dòng võ tướng nên nuôi chí nối nghiệp cha. Trong đời thích nhất được uống rượu luận đàm võ học với bậc đại cao thủ. Hôm nay gặp các vị quả thật cao hứng vô cùng.

Hồng Liệt cười nói:

– Tôi từng nghe ba mươi sáu đường Thiên Cương đao pháp của họ Nguyễn lẫy lừng một cõi trời Nam, bọn giặc Cao Miên xưa nay rất nể sợ. Làm người được như vậy há chẳng đáng lắm sao?

– Luận về đao pháp trong thiên hạ Đại Việt ta, trước hết phải kể đến Hàng Long đao pháp của Trần gia phái Đông A. Ngày xưa, các danh tướng nhà Trần đã nhờ nó mà ba lần phá tan quân xâm lược của đế quốc Mông Cổ hùng mạnh. Sau đó là Bạch gia đao pháp của đại tướng Bạch Khai Thành thời thập nhị sứ quân cuối nhà Ngô. Thiên Cương đao của Nguyễn gia chúng tôi chưa đáng kể vào đâu cả.

Văn Hiến hỏi:

– Về kiếm thì sao?

Cư Cẩn đáp:

– Về kiếm thì Đại Việt xưa nay có rất nhiều bài được coi là tuyệt kỹ của kiếm thuật. Tiếc rằng đất nước ta luôn bị nạn ngoại xâm nên kiếm phổ dần dần thất truyền. Nhưng nếu phải kể ra thì lâu đời nhất là bài Việt nữ kiếm thời Xuân Thu, đến nay kiếm pháp này hầu như thất truyền, quả thật vô cùng đáng tiếc. Đến thời thập nhị sứ quân thì có bài Hoa Lư kiếm pháp của danh tướng Trịnh Tú, sau truyền lại cho họ Đoàn. Bài kiếm này với tuyệt kỹ phi kiếm đáng được xưng là đệ nhất sát chiêu trong hoàn vũ. Họ Đoàn cho đến nay vẫn còn lưu truyền kiếm pháp này. Thời kỳ Lam Sơn khởi nghĩa, tướng quân Lê Sát cũng lưu truyền bài kiếm Lôi phong kinh điện, còn gọi là Đằng Vân sát kiếm, cùng với Hàng Long đao pháp của Trần Nguyên Hãn được coi là Thiên kiếm, Tuyệt đao thời bấy giờ. Trước đó, Thượng tướng Trần Quang Khải đã đổi tên bài Hàng Long đao thành Lôi Long đao, về sau Trần Nguyên Hãn có biến chế sáng tạo thêm đôi chút và đổi tên lại thành Ô Long đao pháp để sử dụng với thanh Ô Long đao. Nhưng chiêu kiếm mà Trương huynh đả bại Trung Nguyên Nhất Kiếm hôm qua mới thật là cổ kim hiếm thấy. Có thể nói cho nghe về bí quyết phá kiếm và sát chiêu lúc đó không?

Văn Hiến ôn tồn nói:

– Ngài Cai đội đã quá khen rồi.

Rồi chàng bèn đem cách phá chiêu đã nói với mọi người hôm qua trình bày lại cho Cẩn Thành Hầu nghe. Cư Cẩn nghe xong vỗ tay đánh bốp một tiếng, khen:

– Thật là trầm tĩnh và bén nhạy. Kiếm khách có thể đạt đến chữ “định” và đạo lý “vô trung sinh hữu” là đã đạt tới cảnh giới “đạo” của kiếm rồi. Còn chiêu kiếm mà vị hiệp sĩ Trần Đại Bằng sử dụng hôm qua cũng xứng đáng liệt vào tuyệt chiêu trong thiên hạ. Rất tiếc tôi chưa được hân hạnh đàm đạo cùng Bằng huynh.

– Đó là chiêu Cao sơn quán nhật trong Phong Điền tam tuyệt chiêu của họ Trần Đại miền Phong Điền. Thật ra thì ba chiêu kiếm đó được họ Trần ở Phong Điền rút tỉa ra từ tinh hoa của bài Tru Hồn kiếm thời nhà Lý. Riêng bài Việt nữ kiếm chúng tôi vừa may mắn tìm lại được, tuy không hẳn là bài kiếm nguyên thủy của người Việt nữ xa xưa nhưng nếu là do truyền nhân cuối cùng của vua Vô Chư nước Mân Việt ở núi Vũ Di đã lưu giữ thì chắc có lẽ cũng không mấy biến đổi.

Cư Cẩn mừng rỡ như người bắt được của báu:

– Thật ư? Các vị đã tìm được bài Việt nữ kiếm đó thật à? Tạ ơn tổ tiên phù hộ, nhân dân Đại Việt ta lại có thêm sức mạnh để chống giặc ngoại xâm rồi. Dám phiền Trương huynh cho xem qua những đường kiếm cổ xưa có được không?

– Được chứ! Nếu Cẩn Thành Hầu không câu chấp, tôi xin được truyền lại cho ngài bài kiếm này để nó được phổ biến rộng rãi trong dân gian, nhất là trong quân đội.

– Đa tạ! Tôi tuy quen dùng đao pháp gia truyền nhưng cũng rất ham mê kiếm pháp. Nếu được Trương huynh dạy cho bài Việt nữ kiếm thì còn gì bằng. Tôi sẽ truyền thụ lại cho bộ hạ và binh lính của tôi ở đây.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)