Kỳ 82:

……….

Miệng hét, chân hắn lao theo Đại Thiện. Cư Cẩn vội phóng người sang vung đao chém Hồng Sanh một nhát chặn đường. Hồng Sanh hốt hoảng vội vung kiếm lên đỡ. Cư Cẩn tràn người đứng chặn ngay cửa hậu, tay đao vun vút đánh trả lại hai người. Bọn Tạ Tam vừa đánh vừa khâm phục sự uy dũng của viên tướng vùng Trấn Biên. Lý Văn Quang quan sát tình hình thấy phe mình đã giết gần hết bọn lính, ông ta liền lấy trong người một chiếc pháo thăng thiên ra đốt. Một tia sáng bắn vọt lên không trung rồi nổ một tiếng lớn, khói đỏ tỏa mịt mù như một làn mây giữa bầu trời Trấn Biên. Bắn xong pháo hiệu ông bước vào trong hét lớn:

– Dừng tay!

Ba người đang hăng say chiến đấu nghe tiếng hét vội ngừng lại. Tạ Tam và Hồng Sanh bước dạt sang một bên nhường chỗ cho Lý Văn Quang. Hắn đưa ánh mắt như luồng điện nhìn Cư Cẩn nói:

– Cẩn Thành Hầu, ông đầu hàng đi. Ta tiếc tài của ông sẽ tha cho mạng sống.

Cư Cẩn chống đao ngửa mặt cười ha ha nói:

– Đầu hàng? Họ Nguyễn ta bao đời làm tướng chưa hề biết tới hai chữ đầu hàng. Bọn giặc cỏ các ngươi chưa đủ tư cách để buộc ta đầu hàng đâu. Ha ha…

Tuy đã bị thương rất nặng nhưng tiếng nói của ông vẫn còn sang sảng, uy thế kinh người. Lý Văn Quang cười gằn:

– Khá lắm! Vậy để ta cho ngươi được chết như một võ tướng.

Nói xong, hắn rút kiếm ra. Tiếng ngân trong trẻo, ánh kiếm vàng chói lọi. Cư Cẩn nói:

– Ỷ Thiên trường kiếm! Ha ha… Hôm nay ta cũng muốn thử xem uy lực của thanh kiếm này thế nào.

Dứt lời ông xông lên vung đao chém tới, bóng đao loang loáng phủ trùm cả người Lý Văn Quang. Đây là chiêu cuối cùng trong Thiên Cương đao pháp mang tên Thiên hôn địa ám. Ông xuất chiêu này với tất cả dư lực còn sót lại với thâm ý muốn chết chung cùng địch thủ. Tia mắt Lý Văn Quang phóng ra luồng sát khí, tay vung thanh Ỷ Thiên kiếm một vòng, ánh kiếm tạo thành bảy ngôi sao lóe lên trong vùng đao ảnh. Keng một tiếng, thanh cương đao trên tay của Cư Cẩn đã bị chặt đứt ngọt phần lưỡi, còn trên ngực thì có một lỗ thủng ngay tim, máu từ đó phun ra thành vòi. Chiêu kiếm Thất tinh đoạn ngục của Lý Văn Quang cộng thêm sự sắc bén của Ỷ Thiên kiếm thật quả uy lực vô song. Cư Cẩn chết đứng ngay giữa gian khách sảnh của mình, tay cầm thanh đao cụt lưỡi trong khí thế kiêu hùng của một trang dũng tướng.

Lý Văn Quang chùi máu trên mũi kiếm, tra vào vỏ rồi ra lệnh:

– Tiêu diệt hết bọn lính ở đây rồi sang tiếp viện cho toán quân bên dinh Lưu thủ.

Diệp Hồng Sanh sực nhớ đến tên Đại Thiện, hắn vội băng mình vào trong. Chẳng mất quá nhiều thời gian, toàn bộ quân lính của dinh Cẩn Thành Hầu đã bị bọn Lý Văn Quang giết sạch. Chúng gom hết các xác chết bỏ vào trong nhà rồi nổi lửa đốt. Đó là kiểu dọn dẹp tàn dư nhanh gọn sạch sẽ của chúng. Xong, chúng vội vã kéo nhau theo ngả tắt sang tư dinh quan Lưu thủ. Sau lưng, tiếng kêu la cầu cứu chữa lửa của người dân sống quanh dinh ngài Cai đội mới bắt đầu ồn ã vang lên.

Trong lúc đó, đoàn lân của Thần Quyền Môn cũng vừa rời tư dinh quan Lưu thủ, họ tiếp tục hướng về phía tư dinh của Cẩn Thành Hầu. Chợt thấy tín hiệu pháo bông trên trời, Đoàn Phong nói nhanh:

– Là ám hiệu của bọn Kim Cương Môn đó! Chúng khởi sự rồi, e rằng Cẩn Thành Hầu đã gặp nguy hiểm.

Đại Kỳ nói:

– Chúng ta chạy nhanh đến đó xem sao. Đoàn Phong nói:

– Các anh đi đi, tôi phải trở lại bảo vệ ngài Lưu thủ. Chúng ta chia ra làm hai. Nhanh lên, nếu không sẽ hỏng tất.

Vừa lúc đó có một tên lính từ phía dinh Cẩn Thành Hầu mình mẩy bê bết máu từ xa chạy lại. Hắn chỉ kịp nói:

– Làm ph…a…ản…

Rồi trợn trừng mắt ngã lăn ra chết ngay tại chỗ. Đoàn Phong bỗng thét lớn:

– Chúng ta mau trở lại bảo vệ quan Lưu thủ, không cần đến cứu Cẩn Thành Hầu nữa. Muộn rồi!

Dứt lời chàng tung mình như cơn gió lốc chạy nhanh về dinh Trấn Biên. Cả bọn Đại Kỳ cũng vội rút vũ khí giấu trong đầu lân ra rồi phóng người chạy theo. Còn cách dinh chừng bảy tám trăm thước đã nghe tiếng hò hét vang trời xen lẫn với tiếng khí giới chạm nhau chan chát. Một bọn người lạ mặt sau khi thấy pháo hiệu đỏ trên trời đã từ các đường phố nhanh chóng kéo đến tấn công dinh Trấn Biên. Bình thường, quanh dinh có bốn đội lính gồm hai trăm binh sĩ chia làm hai trại tả hữu bảo vệ dinh trấn, nhưng trong những ngày đầu năm, quan Lưu thủ cho phép lính tráng thay phiên nhau một nửa trực một nửa về nhà ăn Tết. Bọn người lạ mặt thân thủ cao cường, chúng chỉ có độ năm sáu mươi tên nhưng đã đánh cho quân lính tơi tả, giết chết không ít những binh lính đang cố ngăn giữ bọn chúng tràn vào cửa dinh.

Đoàn Phong dẫn đầu đoàn người Thần Quyền Môn vừa đến nơi thì đã xông vào xuất thủ. Chàng tung một cú đấm vào mặt một tên phiến loạn rồi tiện tay đoạt luôn thanh kiếm của hắn. Nhanh như cắt, chàng đâm một nhát kiếm xuyên tâm vào tên đứng cạnh đó. Với thanh kiếm trên tay, Đoàn Phong như con mãnh long lao vào đám người đang loạn đả. Bước chân chàng đi đến đâu thì nơi đó có người của phe địch ngã xuống. Đoàn người của Đại Kỳ cũng họp với đội lính đánh trả. Bọn lạ mặt có rất nhiều cao thủ, đường đao mũi kiếm của chúng rất hung hiểm, bọn lính canh không chống đỡ nổi đã thương vong rất nhiều. Nhưng từ lúc bọn người của Thần Quyền Môn xông vào tiếp chiến, bọn lính lấy lại tinh thần vừa đánh vừa hò hét, khí thế rất hùng dũng. Khi bọn phiến loạn bắt đầu núng thế thì bọn người của Lý Văn Quang đến nơi, chúng lăn xả vào tấn công nhóm người Thần Quyền Môn. Thấy có viện binh, bọn phiến loạn lại lên tinh thần ra sức chém giết. Lý Văn Quang với thanh Ỷ Thiên kiếm trên tay đi tới đâu thì dọn đường sạch sẽ đến đó, tất cả những vũ khí chống trả đều bị thanh báu kiếm chém đứt như chém bùn. Đoàn Phong thấy khí thế thanh bảo kiếm quá lợi hại, chàng vội la lớn:

– Trần huynh mau vào bảo vệ quan Lưu thủ chạy về Mô Xoài, chúng ta tạm thời rút lui. Đi ngay đi, để tôi đoạn hậu!

Đại Kỳ nhìn thấy tình thế quả nhiên bất lợi nên nói lớn:

– Được! Phong huynh cẩn thận! Coi chừng thanh bảo kiếm!

Nói xong, Đại Kỳ cùng An Hảo xông vào bên trong dinh. Mấy tên phiến loạn cố gắng ngăn cản nhưng bọn lính canh liều chết bảo vệ để bọn Đại Kỳ an toàn vào dinh. Đoàn Phong hét lớn:

– Tất cả rút lui vào trong dinh! Nhanh lên!

Hét xong chàng lao người xông tới, tung liền mấy chiêu kiếm đánh dạt bọn phiến loạn để mọi người chạy vào trong dinh, sau đó chàng đứng trấn giữ ngay cửa dinh. Lý Văn Quang giận dữ lướt tới vung kiếm đâm Đoàn Phong một nhát. Biết thanh kiếm rất sắc bén nên Đoàn Phong vội áp dụng nhu kiếm, đưa thanh kiếm của mình nhẹ nhàng lướt theo má thanh Ỷ Thiên kiếm rồi hất nhanh, tiện đà phóng mũi kiếm vào yết hầu của Lý Văn Quang. Hắn thất kinh vội nhảy lùi ra sau la lớn:

– Hảo kiếm pháp! Ngươi là ai?

Đoàn Phong lớn tiếng đáp:

– Đoàn Phong!

Lý Văn Quang giật mình hỏi:

– Có phải là Thủ Phong một chiêu đánh bại Lại Thừa Ân năm ngoái không?

– Chính ta! Các người làm loạn, rồi sẽ vào ngục tất cả.

Lý Văn Quang nổi giận nói:

– Chỉ bằng vào sức của ngươi à?

Dứt lời, hắn liền xuất chiêu Thất điểm hàn tinh, mũi kiếm lóe lên bảy đốm hàn tinh bắn vào bảy bộ vị trên người đối thủ. Đoàn Phong vội vung kiếm lên chống đỡ. Bảy tiếng keng liên tục vang lên, thanh kiếm trên tay chàng đã bị chém đứt thành bảy khúc nhỏ, chỉ còn một đoạn ngắn trên tay. Biết mình không thể thắng nổi thanh báu kiếm trên tay địch thủ, lại thấy mọi người đã rút an toàn nên Đoàn Phong vừa chạy thẳng vào bên trong vừa nói lớn:

– Hôm nay ta tạm thời rút lui, mai này sẽ tranh tài cao thấp.

Một tên phiến loạn liền tung người đuổi theo, thân thủ của hắn nhanh như gió, chứng tỏ cũng là một tay thượng đẳng giang hồ. Hắn hét lớn:

– Chạy đi đâu!

Đoàn Phong quay nhanh người lại, sử dụng tuyệt kỹ phi kiếm phóng vút đoạn kiếm cụt vào tên đuổi theo. Tuyệt kỹ này bình sinh chàng chưa từng sử dụng vì không có dịp. Tên đuổi theo đang đà phóng tới rất nhanh, phi kiếm bay ngược chiều lại với một tốc độ kinh hồn khiến hắn vô phương tránh né và lãnh trọn đoạn kiếm vào ngực. Hắn thét lên một tiếng, người lao thêm tới trước mấy bước nữa rồi ngã vật xuống chết tại chỗ. Đoàn Phong hơi sựng người vì tính sát thương của chiêu phi kiếm mình vừa sử dụng, sau chàng quay người chạy đuổi theo bọn Đại Kỳ. Lý Văn Quang và đồng bọn vào bên trong, nhìn thấy cái chết thảm thương của tên kiếm thủ thì giật mình kinh hãi. Văn Quang nói:

– Chiêu phi kiếm này thật là lợi hại. Lần sau chúng ta phải coi chừng.

Nói xong, hắn sai bọn thủ hạ lục tìm khắp nơi trong dinh nhưng vô ích, tất cả đều trống không. Mọi người đã theo cửa sau bỏ chạy về hướng Mô Xoài. Lý Văn Quang chiếm được dinh Trấn Biên một cách dễ dàng nên đắc ý cười ha hả:

– Bây giờ chỉ còn chờ tin Kim Cương Môn hủy diệt bọn Thần Quyền Môn nữa thì mọi sự đã hoàn tất một nửa. Chúng ta chuẩn bị chào đón binh đội của Tống Phước Đại từ Mô Xoài. Ha ha… Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì hai lộ binh của Cao Miên sẽ tiến xuống đây nội trong ngày mai, chừng đó Tống Phước Đại có mang quân đến đây cũng sẽ bị chúng ta tiêu diệt.

Tạ Tam cười nói:

– Xin chúc mừng đại vương nhất cử thành công. Bây giờ chúng ta phải cho người do thám xem bọn Lưu thủ Cường Oai Hầu và Tống Phước Đại động tịnh ra sao. Mặt khác trở về xem tình hình bên Giản Phố thế nào nữa.

Lý Văn Quang gật đầu nói:

– Đúng thế! Ngươi cắt đặt bọn thủ hạ thực hiện hai việc đó ngay đi. Bắn pháo hoa báo cho Hà Huy biết tình hình bên này.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)