Kỳ 84:

Hồi thứ mười bảy

Lý Văn Quang ôm hận vào ngục tối

Tiệc khải hoàn hiệp sĩ luận Đường thi.

*

Văn Hiến và Đại Bằng dùng ngựa theo đường nhỏ tìm ra quan lộ rồi phóng thẳng lên Bình Dương. Vết thương trên lưng của Đại Bằng và trên tay của Văn Hiến đã được rịt thuốc Bách Thảo Đoạn Tục cao của Cẩn Thành Hầu nên không còn ra máu nữa. Thị trấn Bình Dương hiện có hai vệ quân một ngàn lính thường trực đóng ở đó. Tháng rồi phủ Chúa cho điều động thêm hai vệ quân từ Bình Khang vào giúp để tiến lên vùng Tây Ninh chặn đường đội quân Cao Miên tiến xuống. Văn Hiến và Đại Bằng đến nơi gặp viên Phó Vệ úy nói lại tình hình ở dinh Trấn Biên và Giản Phố thì có tin thắng trận từ Tây Ninh báo về. Đội bộ binh của Cao Miên do tên Hữu Đô đốc Chiêu Chùy Éch thống lãnh đã bị đánh tan phải rút về nước. Văn Hiến nghe báo cả mừng nói với viên Phó Vệ úy:

– Như vậy thì chúng ta đỡ được mặt này. Việc còn lại xin Phó Vệ úy cử một đạo binh xuống tấn công mặt tây Trấn Biên, mặt bắc đã có đạo binh từ Mô Xoài đánh vào. Chỉ mong đạo thủy quân của Cao Miên cũng bị đánh tan thì mặt nam Giản Phố sẽ có quân từ Phiên Trấn kéo lên.

Viên Phó Vệ úy nói:

– Chúng ta cứ chờ tin từ Long Hồ đưa về rồi kết hợp hành động. Người của tôi đang liên lạc với dưới đó, chắc không lâu nữa sẽ có phi vũ truyền thư hồi báo. Hai vị hiệp sĩ đã lao công nhọc sức suốt ngày rồi, xin vào quán dịch nghỉ ngơi trước đã. Mai hãy tính.

Viên Phó Vệ úy vừa định đưa hai người ra quán dịch thì đã thấy một con chim bồ câu đáp xuống trước cửa dinh. Ông ta cười nói:

– Vừa nói đã có tin. Để xem lành dữ thế nào?

Nói xong ông bước ra bắt con bồ câu, mở dây lấy ống trúc nhỏ buộc trong chân nó ra rồi vuốt ve đầu nó:

– Giỏi lắm! Giờ ngươi đi ăn uống đi, ta sẽ có việc cho ngươi làm tiếp đó.

Con bồ câu gụ gụ mấy tiếng, viên Phó Vệ úy buông tay ra, nó đập cánh bay về chuồng. Ông mở nút ống trúc nhỏ lấy ra một mảnh giấy đọc xong đưa cho Văn Hiến. Văn Hiến thấy có dòng chữ: “Đã phá tan hai mươi chiến thuyền địch tại ngã ba Rạch Gầm…”. Chàng đưa cho Đại Bằng coi, nét mặt không giấu được nỗi vui mừng. Viên Phó Vệ úy nói:

– Đợi tôi đưa tin về Gia Định và Mô Xoài, hẹn nhau đồng bộ tấn công. Bọn nghịch đảng có bao nhiêu người?

Văn Hiến đáp:

– Khoảng từ ba đến năm trăm tên nhưng hầu hết võ công đều rất cao cường. Có một số chủ chốt là cao thủ tuyệt đỉnh của võ lâm Trung thổ.

– Giữa thiên binh vạn mã thì cao thủ võ lâm cũng phải bó tay thôi.

Ông lấy giấy bút viết hai bức thư ngắn, hẹn chiều mai tấn công Trấn Biên, bỏ vào hai ống trúc rồi cột vào chân hai con bồ câu và thả chúng bay đi. Xong đâu đó, ông nói:

– Giờ thì hai vị có thể an tâm nghỉ ngơi. Tôi đi điều động số nhân mã còn lại ở đây để chuẩn bị sớm mai lên đường.

Đoạn ông đưa hai người ra quán dịch nghỉ rồi đi kiểm duyệt binh mã. Sáng sớm hôm sau, Phó Vệ úy điểm ba trăm bộ binh và năm mươi kỵ binh cùng Đại Bằng, Văn Hiến kéo xuống Trấn Biên.

Sau khi được thả đi, con bồ câu thứ nhất chỉ mất chưa tới một khắc thì đã đến trung quân của đạo binh Mô Xoài vừa từ Bà Rịa kéo lên đóng ở địa giới Long Thành và Biên Hòa. Tống Phước Đại lúc ấy đang cùng viên Phó Chưởng vệ, quan Lưu thủ Cường Oai Hầu, Đại Kỳ, Đoàn Phong và Hồng Liệt mới tới lúc chiều bàn về việc ra quân lấy lại Trấn Biên. Bỗng có tên lính canh mang một ống trúc nhỏ vào trình lên, Phước Đại cười nói:

– Có tin các nơi rồi đây!

Ông mở tờ giấy ra đọc, thư viết: “Tây Ninh và Long Hồ đại thắng. Hẹn tướng quân giờ Mùi chiều mai tấn công thu hồi dinh Trấn Biên. Phó Vệ úy Trương”. Phước Đại đọc xong đưa cho mọi người xem rồi cười ha hả nói với quan Lưu thủ:

– Vậy là tối mai ông có thể ngồi yên lại trong dinh Trấn Biên rồi.

Cường Oai Hầu mừng rỡ cười theo. Những thớ thịt núng nính trên gương mặt béo phì của ông ta không ngớt rung lên.

– Đa tạ ngài Cai cơ! Phải bắt hết, giết sạch bọn nghịch đảng này mới được!

– Tôi sẽ thành toàn ý nguyện cho ông. Nhưng về sau ông phải coi chừng bọn thương buôn bên Giản Phố kỹ hơn.

– Tất nhiên rồi! Tất nhiên rồi!

Trong khi đó, con bồ câu thứ hai cũng đã đậu trước dinh Phiên Trấn ở Gia Định. Một tên lính canh mang ống trúc nhỏ vào trình lên trong khi quan Lưu thủ Phiên Trấn và viên Thống lãnh đang họp bàn với bọn Ngô Mãnh vừa mang tin từ Giản Phố xuống. Viên Thống lãnh xem xong mảnh giấy thì chuyền cho mọi người cùng xem. Ông nói:

– Ngoại viện của bọn phản nghịch đã bị cắt đứt. Sớm mai, chúng ta đem thủy quân lên Giản Phố để phối hợp với hai cánh quân Bình Dương và Mô Xoài. Cứ để cho hai đạo binh kia đuổi bọn chúng về Giản Phố còn chúng ta sẽ đổ bộ lên đánh một trận bắt trọn ổ.

Ngô Mãnh nói:

– Bọn phản loạn đa phần là cao thủ võ lâm Trung Hoa, võ nghệ rất cao cường, chúng ta không nên xem thường. Tướng quân cần tính kế hoạch đổ bộ và tấn công sao cho chu toàn, tránh tổn thất cho binh sĩ và dân chúng trong thương cảng.

Viên Thống lãnh nói:

– Cảm ơn sự nhắc nhở của ngài Hữu Hộ vệ. Tôi sẽ chu toàn việc này.

***

Nhắc lại bọn Hà Huy, sau khi gặp Lý Văn Quang để cắt đặt việc phòng thủ dinh, hắn đã nở nụ cười rạng rỡ, nụ cười này chưa bao giờ thấy trên gương mặt suốt ngày lầm lì của hắn.

– Xin chúc mừng đại vương nhất cử công thành. Giờ chỉ còn chờ tin hai lộ binh mã của Cao Miên đánh xuống Tây Ninh và Long Hồ nữa thì vùng Thủy Chân Lạp này coi như nằm gọn trong tay đại vương rồi.

Mọi người ai nấy đều hớn hở nói lời chúc tụng. Lý Văn Quang đắc ý cười ha hả:

– Cũng nhờ các ngươi ra sức và quân sư mưu việc như thần. Hơn ba trăm bộ hạ của ta đột nhập vào Giản Phố và Trấn Biên mà thần không hay, quỉ không biết, khiến bọn Nguyễn Cư Cẩn cứ nhởn nhơ ăn tết chẳng chút phòng bị. Hà hà… bây giờ thì bọn chúng có hối cũng muộn rồi.

– Tuy vậy phía đông vẫn còn đạo binh chủ lực ở Mô Xoài của Tống Phước Đại, đó là mối lo lớn nhất của thuộc hạ. Chúng ta cần phải cho người thám thính xem chúng đang mưu tính thế nào để còn có kế hoạch ứng chiến.

– Ta đã cho hai tên thủ hạ đi rồi. Bọn Thần Quyền Môn bên Giản Phố cùng mấy tên giang hồ Đại Việt và trại lính ở cầu ván thế nào rồi?

– Bẩm đại vương, chúng ta đã tiêu diệt sạch đội quân ở cầu ván. Còn bọn Thần Quyền Môn thì với sự chỉ huy của Phùng chưởng môn chắc chắn sẽ làm gọn gàng thôi. Đại vương an tâm mà chờ tin chiến thắng.

Đang bàn tán thì có tên thuộc hạ từ ngoài chạy vào báo cáo:

– Tâu đại vương, thấy có lửa cháy ở Giản Phố bên phía bờ sông Đồng Nai, có lẽ cơ sở Thần Quyền Môn đã bị đốt phá rồi.

Tạ Tam cười đắc ý nói:

– Điều đó hẳn rồi. Có sư phụ đích thân xuất chinh thì bọn cắc ké kia làm sao chịu nổi. Xin chúc mừng đại vương!

Mọi người đều lớn tiếng hô to:

– Chúc mừng Giản Phố đại vương nhất cử công thành!

Lý Văn Quang cười ha hả nói:

– Tốt lắm, tốt lắm! Ha ha… Rồi đây tất cả những người có công trong lần ra quân này đều sẽ được ban thưởng trọng hậu. Các ngươi cố gắng lên, trước mắt hãy còn nhiều việc phải làm nữa đấy.

Tất cả mọi người đồng thanh nói:

– Bọn thuộc hạ sẽ hết lòng! Mong đại vương sớm được lên ngai vàng chính thức ở miền đất Chân Lạp này!

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)