Kỳ 96:

………..

Tên Số Bốn quay trở lại phủ đệ của Phúc Loan để báo tin. Khi hắn được lính canh dẫn vào, vừa thấy hắn, Phúc Loan liền hỏi:

– Ngươi trở lại đây làm gì? Đại Chí đâu?

Tên Số Bốn run rẩy trả lời:

– Bẩm ngài Ngoại tả, hôm qua trên đường trở về Bồng Sơn sư phụ đã bị nạn.

– Hắn gặp nạn à? Kể lại ta nghe.

Số Bốn thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra xong hắn nói:

– Tên giết sư phụ của hạ dân chính là Cai đội Long ở cửa Đại Chiêm. Còn hai tên kia hạ dân không biết là ai.

– Cai đội Long ở cửa Đại à? Thôi được, việc đó để ta lo.

Nói rồi ông quay sang đưa mắt ra hiệu cho tên vệ sĩ đang đứng sau lưng:

– Ngươi đưa hắn ra sau nghỉ ngơi đi. Lo cho hắn thật chu đáo nhé.

Tên vệ sĩ hiểu ý liền bước lại gần Số Bốn buông giọng cộc lốc:

– Theo ta!

Số Bốn cúi đầu chào Phúc Loan xong lẽo đẽo theo sau tên vệ sĩ. Ra đến bên ngoài, tên vệ sĩ đi chậm lại ngang hàng với Số Bốn. Chợt hắn hỏi bằng một giọng lạnh băng:

– Sư phụ ngươi chết trên biển à?

Số Bốn nghe lạnh sống lưng nên đáp nhỏ:

– Đúng vậy.

Bất ngờ tay phải tên vệ sĩ hóa cương đao chém một phát vừa nhanh vừa mạnh vào huyệt ngọc chẩm sau gáy của Số Bốn. Tên Số Bốn chưa kịp la lên tiếng nào, ngã nhào xuống chết ngay tại chỗ. Tên vệ sĩ nhìn xác Số Bốn nói:

– Đại Chí có vẻ tin dùng ngươi lắm, ngươi nên theo hắn xuống long phủ cho trọn tình thầy trò.

Rồi hắn chu miệng huýt sáo, ngay tức thì có hai tên từ trong bóng tối chạy lại, hắn nói:

– Thả xuống sông!

Hai tên kia “dạ” một tiếng rồi kéo xác Số Bốn đi.

Tên vệ sĩ trở vào nội phủ nói với Phúc Loan:

– Xong rồi.

Phúc Loan gật đầu, vẻ mặt thản nhiên như không có gì xảy ra. Đối với ông ta, việc vắt chanh bỏ vỏ là chuyện rất bình thường. Ông ngã người ra chiếc ghế lớn, lim dim đôi mắt cáo, lẩm bẩm một mình:

– Bọn chúng biết khá nhiều việc, sống đến bây giờ cũng đủ lắm rồi. Ta phải cảm ơn cái tên Cai đội Long đó, nhưng hắn cũng đã đến lúc phải về vườn để nhường cái cửa Đại béo bở lại cho người của ta kiểm soát rồi. Các nguồn thuế của các cửa biển phải chảy vào túi của ta tất.

Nụ cười thỏa mãn nở trên môi, ông ta tiếp tục lẩm bẩm:

– Còn vụ Lý Văn Quang mới đúng là miếng mồi ngon trước giờ hiếm có. Ngặt nỗi tên khốn Tôn Thất Dục cứ nhất định làm kỳ đà cản mũi. Phải làm sao nắm chắc Vương thượng trong tay thì thằng con rể vô thiên này có tài trời mới dám chống đối. Hà! Vương thượng là người ham vui, háo sắc, nếu ta cho ngài gặp mặt Ngọc Cầu chắc hẳn là ngài sẽ mê mẩn quên mất trời trăng bởi nhan sắc chim sa cá lặn của nó. Nếu việc này thành sự thì chừng đó ta nói gì ngài lại không nghe? Ta muốn gì lại không được chứ? Chúa đã loạn luân rồi thì còn mặt mũi nào mà kháng cự? Ha ha…

Công nữ Ngọc Cầu là con gái của Dận quốc công Nguyễn Phúc Điền, em ruột của Chúa Nguyễn Phúc Chú. Theo mối quan hệ gia đình thì Võ Vương là anh con bác và Ngọc Cầu là em con chú. Ngọc Cầu từ bé đã rất xinh đẹp, Phúc Loan thương lắm nên nhận làm con nuôi, lớn lên nhan sắc của nàng càng lộng lẫy mê hồn, đúng với bốn chữ “thiên kiều bá mỵ” vì trong nét đẹp mê hồn kia có phảng phất một chút lẳng lơ và khêu gợi. Phúc Loan là con cáo già chính trị, trong ba mươi sáu kế thì “mỹ nhân kế” với ông vẫn là hữu dụng nhất. Trước nay với Võ Vương, ông đã sử dụng loại vũ khí này hết sức thành công.

Hôm đó, Phúc Loan đưa Ngọc Cầu theo vào cung, mượn cớ chúc thọ lần thứ hai mươi tám của Võ Vương. Đúng như ý đồ của Phúc Loan, Võ Vương đã sững sờ kinh ngạc trước nét đẹp của cô em họ mình. Ngọc Cầu ngoài nhan sắc, nàng còn có một giọng nói êm ái pha chút lẳng lơ. Võ Vương nói chuyện với nàng mà thần trí cứ như bay bổng trên mây. Vương âm thầm đem tất cả các bà phi, cung nữ trong cung ra so sánh nhưng quả không một ai có thể sánh bằng cô em gái của mình. Trong lòng Vương bỗng dấy lên một cảm giác rạo rực khó tả. Riêng Ngọc Cầu, khi thấy cảnh cung điện lộng lẫy, còn vua và hoàng hậu thì quyền uy tột đỉnh, lòng nàng chợt nảy sinh sự khát khao quyền lực.

Vài ngày sau đó, Phúc Loan lại viện lý do khác để đưa Ngọc Cầu vào cung thăm Võ Vương. Ngọc Cầu bắt đầu có những động tác khêu gợi hết sức kín đáo để thu hút sự chú ý của anh họ mình. Nguyễn Phúc Khoát vốn háo sắc nên đã rơi ngay vào bẫy của Ngọc Cầu và Phúc Loan. Rồi việc vào cung của Ngọc Cầu trở nên thường xuyên hơn. Phúc Loan thường tạo cơ hội để cho hai người tâm tình riêng với nhau. Lửa gần rơm lâu ngày cũng phải cháy, trai phong tình gặp gái lẳng lơ thì càng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Dưới sự sắp đặt của Phúc Loan, cung Trường Lạc dần dà trở thành nơi hẹn hò vụng trộm của đôi tình nhân anh em chú bác này. Mối tình loạn luân ấy đã khiến cho rất nhiều vị quan trong triều phản đối nhưng chẳng ai can gián được. Họ đem mọi tội lỗi trút lên đầu Trương Phúc Loan nhưng quyền hành của ông ta ngày một lớn, mọi người cũng đành phải cố ý lờ đi cho im chuyện.

Cũng từ đó, nàng Ngọc Cầu vừa kiều diễm, vừa biết cách chiều chuộng đã được Võ Vương phong làm Vương phi và sủng ái hết mực. Võ Vương càng lúc càng tin dùng Phúc Loan hơn, giao hết vương quyền cho ông ta nắm giữ để được rảnh rang mà suốt ngày ôm ấp, đắm chìm trong trụy lạc cùng em gái mình nơi cung Trường Lạc.

***

Khoảng một tháng sau ngày Dung Dung ghé thăm, thuyền của Bạch Mai từ Giản Phố ra cửa Hàn chuẩn bị đón bọn trẻ. Mọi người ai nấy cũng đều vui mừng khi gặp lại Bạch Mai nhưng vì nghĩ đến chuyện sắp phải chia xa, bọn trẻ trở nên ỉu xìu buồn bã. Tối đó, Hồng Liệt đem chuyện Văn Hiến muốn ngỏ lời cầu hôn Hiền Nhi nói cho Bạch Mai biết. Nàng mừng rỡ reo lên:

– Việc này đúng là đại hỉ cho cả nhà đấy. Ý Hiền Nhi thế nào? Muội biết nó cũng thương anh hai lắm.

Hồng Liệt nói:

– Huynh cũng biết vậy, nhưng nó nói anh hai chỉ thương Dung Dung thôi. Nó nhất định không chịu. Bây giờ Dung Dung đã dứt khoát đi tu thì việc ắt sẽ thành thôi. Có điều cũng phải nhờ Bạch muội nói giúp vài lời động viên cho nó khỏi thẹn.

– Được, cứ để muội lo cho. Sẽ tốt đẹp cả thôi.

Sáng hôm sau, bỗng dưng Văn Hiến cưỡi con Ô Truy đến trại. Hơn một năm mới gặp lại, bọn trẻ nhảy cẫng lên vì vui mừng, chỉ có Hiền Nhi là miễn cưỡng chào anh hai rồi đỏ mặt tìm cách lẩn tránh ra sau vườn. Đêm qua sau khi nói chuyện với Hồng Liệt xong, Bạch Mai tìm Hiền Nhi tâm sự đến khuya. Mà chuyện lại toàn đá động đến anh hai nên Hiền Nhi đã có linh cảm gì đó rồi. Giờ anh hai đột ngột xuất hiện sau một thời gian dài vắng mặt, nàng thật không biết phải diễn tả sao cho rõ cảm xúc của mình nữa, chỉ thấy đầu óc lùng bùng trống rỗng, mọi cử chỉ, hành động trở nên vụng về thừa thãi. Nàng đang ngồi một mình bất động thì có tiếng Văn Hiến gọi từ sau lưng:

– Hiền Nhi!

Nàng co rúm người lại lí nhí:

– Dạ, anh hai…

Văn Hiến bước đến ngồi bên cạnh nàng. Lúc này, Hiền Nhi chỉ ước sao mình có thể tan biến đi để khỏi phải nghe những gì anh hai sắp nói. Nhưng Văn Hiến đã lên tiếng:

– Anh có chuyện muốn nói với em.

– Anh hai nói đi.

– Em quay lại đây.

– Anh hai nói đi, em đang nghe mà.

– Không, em quay lại anh mới nói được.

Hiền Nhi không biết phải làm sao nên đành quay lại. Nàng cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào Văn Hiến.

– Em ngẩng lên đi!

Nghe yêu cầu của Văn Hiến, nàng vừa dạ vừa ngẩng đầu lên như một cái máy.

Văn Hiến cầm tay Hiền Nhi. Bàn tay nàng chợt trở nên lạnh ngắt và không ngớt run rẩy trong tay chàng. Văn Hiến nhìn sâu vào mắt nàng, giọng hết sức thành khẩn:

– Anh muốn ngỏ lời cầu hôn với em. Mong em chấp thuận.

Tự dưng Hiền Nhi bật lên khóc nức nở, hai dòng lệ chảy dài trên má. Văn Hiến lấy khăn vừa lau nước mắt cho nàng vừa hỏi:

– Em đồng ý chứ Hiền Nhi?

Nàng cúi đầu xuống tiếp tục khóc. Văn Hiến ngồi yên nhìn nàng. Phải mất một khoảng thời gian rất lâu sau chàng mới nhẹ nhàng nhắc nhỏ:

– Em trả lời đi.

Hiền Nhi lí nhí:

– Dạ.

Rồi nàng đứng lên, giật tay ra khỏi bàn tay đang nắm của Văn Hiến, chạy thật nhanh vào phòng đóng cửa lại. Chàng nhìn theo mỉm cười. Hồng Liệt và Bạch Mai từ trong nhà bước ra vỗ tay nói:

– Chúc mừng, chúc mừng! Ngươi định chừng nào làm đám cưới?

Văn Hiến đáp:

– Bảy ngày nữa được không? Ngày tốt của tháng này đó. Ta muốn bọn nhỏ dự đám cưới xong rồi mới vào Giản Phố theo Bạch muội.

Hồng Liệt cười:

– Được chứ!

– Mai bảo Việt Nhi mang thư mời mấy người bạn thân của chúng ta là được rồi.

Bạch Mai nói:

– Ngày mai muội sẽ đưa Hiền Nhi đi Hội An sắm đồ cưới. Sư huynh chuẩn bị những thứ khác nhé?

Hồng Liệt gật đầu:

– Được. Huynh đã chuẩn bị hết rồi. Cả việc dựng một gian nhà mới cho đôi uyên ương nữa.

– Vậy ra các huynh đã tính trước mọi chuyện rồi phải không?

– Cũng nhờ có sư muội nói giúp vài tiếng mới thành được đấy.

Văn Hiến mỉm cười:

– Cảm ơn bà mai nhé. Sẽ dành cho bà mai một cái đầu heo lớn.

Bạch Mai xua tay:

– Thôi thôi! Cái đầu heo đó để cho các huynh làm món nhắm uống rượu mừng đi. Muội không ham đâu.

………

(xem tiếp vào ngày mai)