Kỳ 107:

………….

Sáng hôm sau thiết triều, Phúc Loan sai Cửu Thống mang toàn bộ tang vật ở nhà Tôn Thất Dục cùng tờ đơn đem trình lên Võ Vương tố cáo tội mưu phản. Võ Vương trước nay vẫn biết Thất Dục là người học rộng có tài, được mọi người nể trọng, lại là vai chú mình nên trong lòng bán tín bán nghi hỏi:

– Việc này trọng đại, phải tìm chứng cứ rõ ràng mới định tội được. Các quan có ý kiến gì không?

Nội hữu Trương Văn Hạnh tâu:

– Tâu Vương thượng, lời nói của Vương thượng thật hết sức anh minh. Thần e rằng có người vì ghen ghét ngài Hình bộ mà lập mưu vu cáo. Xin Vương thượng tra xét kỹ càng nếu không sẽ giết oan một vị trọng thần, công minh chính trực.

Phúc Loan nạt lớn:

– Nội hữu đừng vì tư tình cá nhân mà bênh vực cho tên nghịch tặc. Việc mưu phản chứng cứ đã rành rành, còn tra xét thêm gì nữa? Ông đợi đến lúc hắn tiếm đoạt ngôi Vương rồi mới ra tay hay sao? Hay là ông cũng cùng một phe với hắn?

Văn Hạnh cũng nạt lại:

– Ông đừng ngậm máu phun người…

Hộ bộ Thái Sinh vội đứng lên tâu:

– Muôn tâu Vương thượng, Tôn Thất Dục lâu nay nắm giữ Hình bộ, tự ý xét xử không theo luật lệ triều đình, mua chuộc lòng người, kết nạp phe đảng. Việc mưu phản của hắn ta đã rành rành, xin Vương thượng hạ lệnh xử trảm để diệt trừ hậu hoạn, răn đe những kẻ loạn thần khác.

Ngoại hữu Nguyễn Phúc Văn vội đứng lên tâu:

– Tâu Vương thượng, việc trọng đại xin Vương thượng anh minh xét kỹ, không thể vin vào một số tang vật này mà bắt tội trung thần.

Các quan đại đa số là vây cánh của Phúc Loan nên đều hùa nhau xin Võ Vương hạ lệnh xử tử Tôn Thất Dục. Phe bênh vực dám lên tiếng chỉ có Nội hữu Trương Văn Hạnh, Ngoại hữu Phúc Văn, Thị giảng Lê Cao Kỷ, Đại thần Nguyễn Hoãn, Thạc Đức Hầu Nguyễn Quang Tiền. Còn một số nhỏ các quan khác thì im lặng không dám có ý kiến gì. Võ Vương thấy sự việc khó xử nên ra lệnh bãi triều. Sự tranh cãi kéo dài cả tháng trời mà Võ Vương vẫn chưa thể đưa ra quyết định. Đêm đó, Vương phi Ngọc Cầu thấy Võ Vương tư lự suy nghĩ, nàng thỏ thẻ hỏi:

– Vương thượng hình như có việc gì khó xử phải không?

Võ Vương thở dài nói:

– Ngoại tả và các quan bắt quả tang trong nhà Tôn Thất Dục có nhiều vũ khí nên lập bản cáo trạng nói Hoàng thúc mưu đồ tạo phản, khuyên ta hạ lệnh chém đầu thị chúng. Ta biết Hoàng thúc vốn là người tài trí, lại chính trực nên trong lòng không tin, nhưng các quan ai cũng lên tiếng buộc tội. Vì vậy, ta còn trù trừ chưa quyết định được.

Ngọc Cầu ngồi bên Võ Vương, đưa tay vuốt ve nói:

– Thiếp cũng nghe nói Hoàng thúc là người tài cao, chính trực. Vương thượng nên cân nhắc kỹ trước khi quyết định, nếu không giết lầm kẻ trung lương thì Vương thượng sẽ để tiếng xấu cho đời đó.

Võ Vương cầm tay Ngọc Cầu nói:

– Ái phi thật là người hiểu lòng ta. Nhưng các quan đều lên tiếng buộc tội khiến ta thật khó xử vô cùng.

Ngọc Cầu nũng nịu:

– Đội ơn Vương thượng khen ngợi. Người xưa thường nói thà giết lầm chứ không tha lầm, nhưng đó là hành động của những bạo chúa hay những kẻ phi quân tử. Vương thượng là vì Vương anh minh, không thể làm việc đó được, chi bằng…

Nàng nói đến đó rồi im lặng. Võ Vương hỏi:

– Chi bằng thế nào? Ái phi nói ta nghe thử.

Ngọc Cầu vờ vĩnh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

– Không buộc tội thì các quan bất mãn, buộc tội thì e giết lầm kẻ trung lương. Nếu thế Vương thượng cứ xử ở mức trung dung, sẽ vẹn cả đôi bề.

– Xử ở mức trung dung là thế nào?

Ngọc Cầu nở nụ cười mê hồn nói:

– Là thần thiếp nói theo ý mình thôi, Vương thượng anh minh tất đã có chủ ý rồi, Vương thượng không cần nghe lời của thần thiếp đâu.

Võ Vương càng tò mò muốn biết nên giục:

– Thì nàng cứ nói thử ý nàng cho ta nghe đi.

– Theo ý thần thiếp, Vương thượng bãi chức Hình bộ của Hoàng thúc rồi tha bổng cho người. Một người không có chức quyền trong tay thì còn lo gì chuyện mưu phản, mà tha bổng thì lo gì chuyện giết lầm kẻ trung thần?

Võ Vương gật gù, cho rằng cách giải quyết như thế cũng hợp lý.

– Ái phi thật là người thông mình tài trí. Ta theo ý đó thì sẽ vẹn cả mọi đường.

Ngọc Cầu nũng nịu ngã vào lòng Võ Vương rồi thỏ thẻ:

– Đa tạ lòng ưu ái của Vương thượng.

Ngọc Cầu ngoài nhan sắc khuynh thành, nàng còn có một thân thể và làn da cực kỳ khêu gợi. Đã vậy, nàng còn biết cách gia tăng sự kích thích của đối phương bằng những động tác xoa bóp nhẹ của ngón tay vào những huyệt đạo trên cơ thể. Những động tác chiêu hồn của nàng đã khiến cho Võ Vương không sao kiềm chế được, ông lao vào cuộc mây mưa đến quên cả mọi việc trên đời.

Hôm sau, Võ Vương hạ lệnh cách chức rồi tha bổng cho Tôn Thất Dục vì chứng cứ mưu phản không rõ ràng. Lại phong cho Thạc Đức Hầu Nguyễn Quang Tiền đang giữ chức Hàn Lâm viện Đại học sĩ tạm kiêm giữ chức Hình bộ. Riêng Tôn Thất Dục, khi ông bước ra khỏi nhà ngục thì ngửa cổ than rằng:

– Kẻ giặc ấy lập bè phái bãi chức ta, tôn thất há chẳng còn ai dám lên tiếng răn đe hắn hay sao?

Từ đó, ông chán nản việc triều chính, buông hết sự đời trở về nhà vui cùng tuế nguyệt, làm bạn với thi ca. Ông biết trong đám gia nhân có kẻ phản trắc nên đã cho nghỉ việc hết, chỉ giữ lại người nô bộc già đã theo ông từ lúc ông còn rất trẻ. Nhớ lời dạy trước kia của Vô Danh thiền sư, ông giao nhà cửa lại cho người lão bộc rồi chu du đây đó để tìm cái nguyên lý “một sinh ra vạn vật”, cái tiếng lòng của dân tộc Việt. Sau một thời gian khá dài, ông đã sáng chế ra được cây đàn Nam cầm một dây (còn gọi là Độc Huyền cầm)dựa trên cái nguyên lý “một” ấy. Cây đàn độc nhất vô nhị của ông với những âm thanh vi diệu phát ra từ một sợi dây duy nhất đã trở thành biểu tượng của dân tộc Đại Việt.

Phúc Loan tuy không giết được địch thủ của mình nhưng nhổ được cái gai nhọn ấy khỏi quan trường thì cũng hả hê trong dạ lắm, hắn nói với Cửu Thống:

– Thằng Dục đã bị bãi chức, Nguyễn Quang Tiền tuy không chống ta ra mặt nhưng hắn ta vốn trọng lễ nghĩa nên ắt sẽ gây khó khăn không ít cho ta sau này. Ta sẽ tâu Vương thượng đưa người khác thay hắn giữ Hình bộ. Ngươi cho người liên lạc với bọn Diệp Sanh Ký, bảo bọn chúng chuẩn bị sang đón bọn tù Lý Văn Quang. Nhắc chúng nhớ những gì chúng đã hứa với ta hôm trước.[1]

Cửu Thống cười nịnh:

– Từ nay Ngoại tả cứ ung dung mà mở cửa cho tiền vào nhà, không còn ai dám ngăn cản nữa rồi. Hạ quan xin chúc mừng ngài.

Phúc Loan híp mắt cười đắc ý:

– Ha ha… Các ông cứ làm tốt những việc ta giao cho thì phú quí vinh hoa cũng sẽ chẳng lo gì.

Mùa thu năm Ất Hợi 1755, ba tên Lê Huy Đức, Thẩm Thần Lang và Hồ Đình Phượng đáp tàu từ Đài Loan sang để thực hiện việc nhận tù nhân. Võ Vương sai Hàn Lâm Học sĩ Nguyễn Quang Tiền thảo tờ văn thư và bản án kể tội bọn Lý Văn Quang để gởi cho Thanh triều. Trong văn thư, Võ Vương lệnh Quang Tiền phải xưng là An Nam quốc vương nhưng Quang Tiền nhất định không nghe. Ông nói:

– Đã có Hoàng đế ở kinh đô do Thiên triều sắc phong Vương tước, xứ này vốn là phiên thần và vẫn theo chính sóc, nay xưng quốc vương nếu như Trung Quốc vặn hỏi thì sẽ trả lời ra sao?

Vì thế Võ Vương ghét y lắm, lại bị Phúc Loan nói thêm vào nên vương liền cho bãi chức y. Sau đó, Vương sai người khác thảo, nhưng công văn cũng chỉ dám xưng “Trấn thủ”. Đến cuối năm Bính Tý thì việc chuyển giao bọn Lý Văn Quang đã thực hiện xong, trong số năm mươi bảy tên bị bắt thì đã chết dần trong tù gần hết, chỉ còn lại Lý Văn Quang cùng mười lăm tên thuộc hạ được trả về Trung Quốc.

[1]  Quan Thái bảo Đại Học Sĩ – Trịnh Hoài Đức trong cuốn “Gia Định Thành Thông Chí” có viết về sự việc này như sau: “Mùa đông năm Ất Hợi 1755, nhân có bộ hạ của Tổng đốc Mân Chiết (Trung Quốc) là Thiên tổng Lê Huy Đức, Bá tổng Thẫm Thần Lang, Hồ Đình Phượng đi tuần thú Đài Loan, thuyền bị gió bão bạt đến nước ta, nhân đó phối hợp cùng tàu buôn để đưa họ về nước, tiện thể tháng 7 mùa thu năm Bính Tý 1756 (Lê Hiển Tông, niên hiệu Cảnh Hưng thứ 17, Đại Thanh Càn Long thứ 21) soạn công văn và bản án kể rõ tội trạng của tặc đảng. Bọn tù phạm trừ những kẻ đã thọ thương bị bệnh chết, hiện còn đám Lý Văn Quang, Hà Huy, Tạ Tứ tổng cộng 16 người, giao cả cho đoàn Lê Huy Đức lãnh giải về tỉnh Mân, trình lên quan Tổng đốc xét xử trị tội.”

……….

(xem tiếp vào ngày mai)