Kỳ 128:

………….

Hồ Bân hỏi:

– Tình trạng tồi tệ lắm à?

– Nếu có danh y và thuốc hay thì có thể chữa được.

Cha Hồ nói:

– Danh y thì thì không biết, nhưng ở Lại Khánh có lão thầy thuốc nam cũng khá lắm. Thử rước lão lên xem.

– Vậy thì đi nhanh lên. Đưa tam nương vào trong trước đã.

Hồ Bân bèn dẫn theo một thủ hạ lên ngựa phóng nhanh xuống Lại Khánh đón thầy thuốc. Cha Hồ sai người khiêng tam nương vào trại. Lía đến bên Chu Muội Nương nói:

– Tình trạng của tam nương theo tôi thấy thì tệ lắm. Chu cô nương nếu đã khỏe thì nên trở về nhà đi, đừng ở đây sẽ thêm điều rắc rối.

Muội Nương nói:

– Muội xin lỗi. Nếu không lâm vào tuyệt địa thì muội không ra tay đâu. Tuyệt chiêu Khô lâu cách sơn quyền này cha cấm không cho sử dụng bừa bãi. Lía đại ca đừng trách muội nhé.

Lía nghe tên chiêu quyền thật lạ nhưng không muốn tò mò chỉ mỉm cười nói:

– Tính tình tam nương ở đây ai cũng biết. Quí hồ không nguy hiểm đến tính mạng thì đây cũng là một bài học đáng có để giúp cô ta thay đổi tính nết. Có cách nào chữa thương thế do môn quyền này gây ra không?

Muội Nương buồn bã lắc đầu:

– Không. Nghe cha nói vậy. Trừ phi người đánh không đủ lực, hoặc khi ra đòn không dùng nhiều sức thì may ra có hi vọng.

– Hi vọng Chu cô nương đã không dùng nhiều sức.

Muội Nương nhìn Lía bằng ánh mắt dịu dàng nói:

– Cảm ơn Lía đại ca đã cứu mạng hôm trước. Muội cáo từ.

– Chu cô nương không cần bận tâm đến việc đó. Tôi đưa cô sang sông. Luôn thể trả lại con Huyết Câu mà hôm trước cô còn để lại đây.

Muội Nương nở nụ cười thật tươi:

– Cảm ơn Lía đại ca. Con Huyết Câu này muội thương lắm. Kỳ rồi bỏ lại muội cứ tiếc ngẩn ngơ.

Chàng sai tên thuộc hạ chạy ra sau trại dắt con Huyết Câu đến, sau đó đưa Muội Nương và con ngựa sang sông. Muội Nương lên bờ quyến luyến vẫy tay:

– Tạm biệt Lía đại ca. Mong ngày gặp lại.

Lía đứng dưới thuyền cũng vẫy tay:

– Mong ngày gặp lại.

Muội Nương vẫy tay tạm biệt lần nữa rồi thúc mạnh vào hông ngựa, con Huyết Câu cất tung bốn vó, vọt đi như mũi tên bắn cuộn theo một đám bụi mịt mù. Lía lắc đầu vì cách cưỡi ngựa của Muội Nương và buột miệng khen:

– Thần mã! Đúng là con ngựa hiếm thấy trên đời.

***

Tam nương nằm im, máu tươi ở miệng không ngớt rỉ ra. Ông thầy thuốc bắt mạch xong lắc đầu và vạch áo bệnh nhân lên xem xét. Ở vùng dưới ngực có một dấu bầm hình Khô lâu chỉ hiện lên rất rõ. Ông ngẩng lên nói với mọi người:

– Cú đấm này đã làm cho ngũ tạng bị thương tổn quá nặng. May là người đánh nội lực còn chưa đủ nên hình Khô lâu chỉ chưa chuyển màu thâm tím, nếu không đã chết ngay tức khắc rồi.

Lía ghé nhìn vết bầm, mắt chàng như bị thôi miên, mồ hôi rịn ra lòng bàn tay. Chàng kinh ngạc đến độ không thốt nên lời. Ngày xưa chàng đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần một vết bầm y như vậy trên lưng mẹ khi hàng ngày phải xoa thuốc cho bà. Tuy hình Khô lâu chỉ trên lưng mẹ có lớn hơn nhưng lại nhạt màu hơn vết bầm trên ngực tam nương. Hồ Bân thấy Lía sững sờ nhìn vết bầm, ngạc nhiên hỏi:

– Đại ca phát hiện được điều gì sao?

Lía giật mình đáp:

– Ơ… không có gì. Có cách gì chữa không thầy?

Ông thầy thuốc đáp:

– Có một loại cây tên là Lục diệp hoàng long đằng, chỉ mọc ở vùng núi cao Vĩnh Thạnh. Loại Hoàng long đằng quí hiếm này đặc biệt mỗi nhánh chỉ có sáu lá. Dùng loại lá này làm thuốc vừa uống vừa thoa vào vết bầm, kèm theo phương thuốc Tuấn bổ ngũ tạng vinh vệ cao của tôi thì hi vọng có thể chữa được.

Lía nghe nói mừng thầm. Chàng nghĩ ngày xưa chắc chú Y Mon đã dùng loại lá này để chữa cho mẹ mình. Chàng nói:

– Thầy cho toa thuốc đi, phần loại lá kia tôi hi vọng sẽ tìm được.

Ông thầy thuốc nam nói:

– Tiếc là ở nhà còn thiếu các vị viễn chỉ, ngưu tất, mạch môn, ngũ vị chưa kịp mua về. Tôi phải đến tiệm thuốc bắc Diệp Minh Đường bên Bồng Sơn mua, sau đó bào chế thành viên nên mất chút thời gian.

– Không sao, chúng tôi sẽ đi theo thầy và chờ khi nào thuốc xong mang về. Phần tôi sẽ đi tìm lá Lục diệp hoàng long đằng.

Mọi người gấp rút ra đi. Lía phóng ngựa đến Vĩnh Thạnh tìm chú Y Mon. Hơn mười năm không gặp, Y Mon không thể nhận ra được Lía, thằng bé mà ngày xưa ông thương yêu như đứa con ruột của mình. Hồi đó trong một buổi sáng lên rẫy, ông tình cờ phát hiện một con bạch mã chở trên lưng một người đàn bà đã ngất xỉu, nằm đè lên người một đứa bé chừng năm sáu tuổi. Y Mon bèn đem họ về nhà chữa trị. Y Mon vốn là thầy thuốc của bản làng Bana, nhờ vậy ông đã chữa được vết thương của Khô lâu chỉ trên lưng Nguyễn thị. Do còn độc thân, để tránh miệng đời, Y Mon đã cất cho mẹ con Lía một gian nhà nhỏ trong vườn để tiện chăm sóc bệnh tình cho Nguyễn thị. Sau vài năm gần gũi, ông đem lòng yêu mến Nguyễn thị và muốn hỏi cưới bà làm vợ. Nguyễn thị vì thủ tiết với chồng, lại không muốn làm vị ân nhân thất vọng nên lặng lẽ đem con ra đi.

Sau khi nhận ra chàng thanh niên oai vệ đứng trước mặt là đứa bé ngày xưa, Y Mon mừng rỡ ôm chầm lấy Lía.

– Là cháu đây ư? Trời ơi, chú thật không ngờ còn gặp được cháu. Mẹ cháu thế nào rồi?

Lía buồn bã đáp:

– Mẹ cháu mất đã gần mười năm nay rồi. Chú vẫn khỏe chứ? Mà chú đã lấy vợ chưa?

Y Mon thở dài:

– Mất gần mười năm nay rồi à? Giờ chú vẫn một thân một mình như xưa.

– Sao vậy? Chú cũng khá lớn tuổi rồi, sống một mình mãi không buồn sao?

– Buồn thì cũng có buồn nhưng cái số nó vậy rồi. Thôi, đừng nói đến chuyện đó nữa. Nghe danh tiếng chú Lía Bá Bích thành rồi Truông Mây lẫy lừng mấy năm nay, không biết người đó có phải là cháu không?

– Là cháu đó, nhưng làm gì mà lẫy lừng với danh tiếng chứ? Thiên hạ họ chỉ giỏi thổi phồng chuyện lên thôi.

Y Mon cười ha hả nói:

– Vậy mới được chứ! Lúc cháu còn nhỏ, chú đã tin chắc là sau này cháu sẽ trở thành một vị anh hùng được cả thiên hạ biết đến. Giờ thì mọi việc đã đúng như dự đoán của chú rồi. Hay lắm!

– Cảm ơn chú đã khen.

– Hôm nay cháu trở lại thăm chú hay là có việc gì khác?

– Dạ, trước là cháu thăm chú, sau cháu muốn nhờ chú chỉ giúp cách chữa trị vết bầm trên lưng mẹ cháu ngày xưa. Ở Truông Mây đang có một người bị trúng Khô lâu chỉ ngay dưới vùng ngực. Thầy thuốc bảo phải có lá Lục diệp hoàng long đằng ở Vĩnh Thạnh mình thì mới có hi vọng chữa khỏi.

Y Mon ngạc nhiên hỏi:

– Lại bị trúng Khô lâu chỉ à? Hung thủ là ai vậy? Có phải là người đã đánh mẹ cháu lúc trước không?

– Cháu sẽ điều tra ra kẻ đánh mẹ cháu. Còn người ra tay lần này không phải là kẻ đó đâu. Chú chỉ cháu nơi hái loại lá đó đi. Cháu phải trở về gấp vì thương thế của người này nặng hơn mẹ cháu năm xưa rất nhiều.

– Chú còn một ít lá đã được bào chế thành thuốc, cháu có thể mang về mà dùng. Nhớ là trong uống, ngoài thoa như ngày xưa cháu thoa cho mẹ cháu vậy đó.

Nhắc đến mẹ Lía, Y Mon lại buông nhẹ tiếng thở dài rồi vào trong mang ra bình thuốc ngâm lá Lục diệp hoàng long đằng. Hơn mười năm nay, ông vẫn sống độc thân chỉ vì sự ra đi lặng lẽ của người đàn bà hiền hậu và đoan chính ấy đã để lại một lỗ hổng lớn trong tâm hồn ông. Nhưng Lía không hề biết điều đó, chàng nhận bình thuốc xong vội vã nói:

– Cảm ơn chú. Cháu sẽ trở lại thăm chú sau. Giờ cháu phải đi.

– Có gì cần đến chú và bản làng này thì cháu cứ đến nhé.

Lía phóng người lên lưng ngựa, nói lớn:

– Dạ, cảm ơn chú!

Chàng thúc ngựa phóng nhanh trở về Truông Mây. Ông thầy thuốc cứ hai ngày lại ghé lên Truông Mây để thăm bệnh cho tam nương nhưng mặc dù ông đã cố gắng hết sức, bệnh tình của bà ta vẫn ngày càng trầm trọng hơn. Bảy ngày trôi qua, sau khi bắt mạch, ông buồn bã nói:

– Tôi đã cố gắng hết sức nhưng đành chịu. Các hiệp sĩ hãy lo chuẩn bị hậu sự cho bà ta đi.

Cha Hồ nói:

– Cảm ơn thầy. Sống chết có số, đành vậy.

Tối hôm đó, tam nương qua đời. Mặc dù lúc sống, tính nết tam nương ngang tàng nóng nảy nhưng tất cả anh em Truông Mây đều thấy xót thương cho người chiến hữu đã sát cánh bên nhau mấy năm qua. Hôm sau, họ làm đám tang và đem chôn bà ta phía sau núi. Chôn cất xong, Hồ Bân hỏi:

– Cái chết của tam nương, hai chú và đại ca tính sao?

……..

(xem tiếp vào ngày mai)