Kỳ 131:

……….

Tiếng hú của Lía nghe thật thê lương, thê lương như rất nhiều, rất nhiều những mảnh đời rách nát, đau khổ trong xã hội đen tối hiện thời. Một xã hội tối đen trong loạn lạc thì sự đau khổ ập xuống tất cả mọi người, mọi giới, bất kể nam phụ lão ấu, vì bất cứ trường hợp nào, bóng tối luôn là đồng lõa của tội lỗi. Mang một tâm trạng buồn chán, Lía giục ngựa vượt đèo Lại Khánh, đến huyện lỵ thì mặt trời cũng vừa khuất núi. Chàng ghé lại tửu quán Qua Đèo, lên lầu và ngồi vào chiếc bàn trong góc gọi rượu uống.

Chứng kiến cảnh Châu Doãn Thành tự sát để trả món nợ cũ, lòng chàng ngổn ngang bao cảm xúc buồn vui lẫn lộn, thật khó phân biệt. Thù xưa đã trả nhưng sao lòng chàng vẫn cảm thấy không thoải mái. Thà rằng kẻ thù là một tên đại gian, đại ác thì chắc cái chết của hắn sẽ khiến chàng hả hê lắm. Đằng này ông ta lại đường hoàng tự thú rồi tự sát như một anh hùng, điều ấy làm chàng thấy có chút gì đó bất nhẫn. Chàng uống liền một lúc mấy bát rượu đầy như muốn xua đi những mâu thuẫn trong lòng.

Bỗng chàng nhìn thấy bên kia đường, từ trên lầu của kỹ viện Nghênh Xuân có một thiếu nữ tay cầm song đao tung mình nhảy xuống và bỏ chạy. Tiếp liền theo đó là năm người đàn ông tay cầm đao kiếm đuổi theo. Thiếu nữ chạy đến trước tửu quán thì năm người đàn ông đã đuổi kịp và bao vây tấn công nàng. Thiếu nữ tay múa song đao tả xung hữu đột nhưng vẫn bị năm người đàn ông đả thương. Chân phải của nàng bị một đường kiếm chém khá sâu nơi đùi khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Một tên trong bọn nói lớn:

– Con nha đầu này còn chưa chịu buông đao đầu hàng thì đừng trách lão gia không nương tay.

Nói xong hắn tung một đường đao chém xuống đầu thiếu nữ. Thiếu nữ múa song đao đỡ. Ngay lúc đó, một tên khác từ sau lưng nàng lia ngang mũi kiếm, nàng xoay người né nhưng không kịp, mũi kiếm đã quét trúng một đường ngang hông. Nàng la lớn một tiếng rồi té nhào xuống đất. Lía ngồi bên cửa sổ vội hét lớn:

– Dừng tay!

Chàng tung người như một con đại bàng đáp xuống nơi ẩu đả, tay lia thanh đao gạt đường đao đang chém xuống định kết liễu mạng cô gái. Choang! Thanh đao bị đánh bật khỏi tay gã đàn ông, bay đập vào mặt tên đồng bọn đứng cạnh. Bị thanh đao đập một cú trời giáng vào mặt, tên nọ bật ngửa người ra sau, la lên đau đớn. Bốn tên còn lại nghe tiếng hét đã giật nảy mình, giờ thấy đường đao chớp nhoáng của người lạ mặt thì thộn mặt đứng im. Sau lấy lại được bình tĩnh, một tên cất tiếng hỏi:

– Ngươi là ai? Sao lại can thiệp vào việc riêng của bọn ta?

Lía lạnh lùng:

– Thấy việc bất bình ra tay tương trợ, cần gì phải là ai mới can thiệp được.

– Muốn làm anh hùng à? Nhưng trêu vào Bồng Sơn Ngũ Hổ bọn ta thì cái mộng làm hiệp sĩ của ngươi không thành đâu. Biết điều nên tránh ra đi.

Lía nhìn bọn Bồng Sơn Ngũ Hổ bằng tia mắt băng giá. Năm tên đàn ông bỗng cảm thấy lạnh xương sống. Lía nói giọng hết sức mỉa mai:

– Ra các ngươi là bọn Bồng Sơn Ngũ Hổ chuyên đi đâm thuê chém mướn cho bọn có tiền và mấy kỹ viện à? Ác danh của các ngươi ta đã nghe qua và cũng có ý muốn tìm đến thăm từ lâu. Hôm nay gặp ở đây thật là hay lắm.

– Ngươi là ai? Tìm bọn ta làm gì?

– Không cần biết ta là ai. Ta tìm bọn ngươi là để bẻ gãy mấy cái tay đâm thuê chém mướn, hà hiếp kẻ yếu của các ngươi. Nghe rõ chưa?

Thiếu nữ đang ngồi bệt dưới đất bỗng cất tiếng rên nhẹ. Lía hỏi nhanh:

– Cô nương có sao không?

Thiếu nữ đáp nhỏ:

– Cảm ơn hiệp sĩ. Tôi chịu được.

Bọn Ngũ Hổ nghe giọng nói đanh thép của tên lạ mặt thì biết ngay là chuyện chẳng lành nên chúng ra hiệu cho nhau đồng loạt xuất chiêu tấn công. Thấy tình trạng đau đớn của cô gái, Lía sợ nàng không chịu nổi nên muốn dẹp nhanh bọn hung đồ này. Khi thấy chúng tấn công, chàng hét lớn một tiếng, tay đao lia nhanh một chiêu sấm sét. Năm tiếng choang liên tiếp vang lên, vũ khí trong tay bọn Ngũ Hổ đã bị vuột khỏi tay bắn vút lên trời. Lía lướt người như một cơn lốc, vỗ mạnh vào ngực cả năm tên, sau đó chàng bế xốc thiếu nữ và tung người lên con bạch mã. Chàng nói lớn:

– Tha mạng cho các ngươi đó! Từ nay các ngươi đã không còn hiếp đáp dân lành được nữa.

Rồi chàng thúc ngựa lao xuống chân đồi, mất dạng trong bóng hoàng hôn. Bọn Bồng Sơn Ngũ Hổ khi bị trúng chưởng thì hự lên một tiếng và bủn rủn ngã nhào ra đất nằm rên ư ử. Chúng đã bị Lía phế bỏ võ công. Người dân hai bên đường chứng kiến cảnh ấy, ai cũng thấy hả hê trong dạ. Vậy là từ nay bọn hung đồ này không còn tác oai tác quái được nữa rồi.

Thiếu nữ nằm trong lòng Lía cất tiếng rên nhẹ. Lía vội cho ngựa phóng nhanh đến nhà ông thầy thuốc nam. Cửa hiệu còn mở, chàng bế cô gái nhảy xuống rồi chạy nhanh vào. Thầy thuốc từ trong quầy chạy ra hỏi:

– Lại bị thương nữa à? Chà, máu chảy nhiều quá. Hiệp sĩ bế cô ta vào đây.

Ông xem qua các vết thương rồi vừa nhanh tay băng bó vừa nói:

– Vết chém ngang hông và đùi khá sâu nhưng không sao. Băng bó lại, uống thêm vài liều thuốc là tạm ổn. Cô ta mất máu khá nhiều, cần nghỉ ngơi an dưỡng một thời gian. Hiệp sĩ định đưa cô ta lên Truông Mây hay về đâu?

Lía hỏi thiếu nữ:

– Nhà cô nương ở đâu, tôi đưa về?

Thiếu nữ buồn bã đáp:

– Tôi không có nhà. Tôi lại vừa gây án, dự định cắt tai mụ tú bà ở Nghênh Xuân Lầu xong sẽ chạy lên tá túc nơi Truông Mây. Hiệp sĩ đây có phải là…

– Tôi là Lía Truông Mây. Cô muốn lên Truông Mây à? Vì sao?

Cô gái nghe danh Lía, nét vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt tuy tiều tụy nhưng rất khả ái, nàng nói:

– Hiệp sĩ là chú Lía Truông Mây à? Thật hay quá! Tôi đang định lên Truông Mây lánh nạn đấy. Hiệp sĩ không nỡ từ chối chứ?

– Truông Mây là nơi cưu mang những người khốn cùng bị xã hội này ruồng bỏ. Tất nhiên bọn tôi rất vui vẻ đón tiếp cô nương rồi. Xin hỏi quí danh để tiện xưng hô.

– Tôi là Lam Tiểu Muội. Cảm ơn sự bảo bọc của hiệp sĩ. Đã vậy chúng ta nên rời khỏi đây ngay, nếu không bọn quan binh lùng bắt tôi đến đây thì liên lụy cho vị ân nhân này.

Ông thầy thuốc nói:

– Không sao đâu. Tôi làm thầy thuốc thấy bệnh thì cứu, bất quá chỉ phiền hà chút đỉnh thôi. Cô nương thấy trong người thế nào, có thể đi được không?

– Cháu cám ơn bác nhiều lắm. Sẽ có ngày cháu trở lại xin báo đáp. Cháu có thể đi được.

Lía nói:

– Đã vậy thì chúng ta đi ngay. Cô ngồi chung ngựa với tôi nhé?

Rồi chàng lấy một đỉnh bạc nhỏ đặt lên quầy. Ông thầy thuốc vội trả lại cho Lía.

– Không cần đâu. Chút công sức nhỏ mọn này có đáng gì so với những điều các hiệp sĩ Truông Mây đã làm cho chúng tôi. Hiệp sĩ cứ đưa cô ta đi đi. Đây, mang theo ít thuốc này để thay nơi băng bó vết thương.

Lía cảm ơn rồi nói:

– Cô tha lỗi cho tôi nhé. Tôi phải bế cô lên ngựa đây.

Tiểu Muội bẽn lẽn:

– Không sao. Cảm ơn hiệp sĩ còn chưa hết sao tôi dám bắt lỗi.

Chợt nghe trên đỉnh dốc nơi huyện lỵ có tiếng vó ngựa dồn dập. Lía vội bế cô gái nhảy lên lưng ngựa rồi phóng nhanh về phía Truông Mây. Sau một đêm nghỉ ngơi, sức khỏe Tiểu Muội đã khá hơn. Lía và Hồ Bân đến thăm nàng. Lía hỏi:

– Tiểu Muội thấy thế nào?

Tiểu Muội mỉm cười đáp:

– Cảm ơn hai vị đại ca. Cho Tiểu Muội gọi thế nhé, vì ở đây ai cũng gọi vậy mà. Muội khỏe nhiều rồi.

– Vậy thì hay lắm. Có việc gì cần tôi giúp đỡ ngoài kia không?

Nét mặt Tiểu Muội trở nên buồn bã.

– Ngoài kia đối với Tiểu Muội không còn gì nữa cả, có chăng là lệnh truy nã về tội giết người mà thôi.

Lía và Hồ Bân nhìn nàng với ánh mắt cảm thông. Hồ Bân ngập ngừng một chút rồi hỏi:

– Sự tình ra sao?

…………….

(xem tiếp vào ngày mai)