Kỳ 141:

…………

Từ hàng ghế dành cho các đấu thủ ở bên phải, một bóng người tung mình lên cao rồi đáp xuống võ đài, tay phe phẩy chiếc quạt phất một loại vải rất đặc biệt có nan bằng thép dài chừng thước rưỡi (6 tấc). Phong thái và tướng mạo chàng ta quả đúng là một phong lưu mỹ công tử với vẻ ngạo mạn khinh đời. Tiếp sau đó là một bóng người khác từ hàng ghế bên trái tung mình đáp xuống sàn đấu, thân pháp và phong thái của người này trông thanh nhã và lễ độ đúng tác phong của một võ học danh gia. Trương Bàng Châu khoảng chừng ba mươi tuổi, tạng người vừa phải, tay cầm một chiếc tề mi côn (loại côn dài vừa đúng tầm mi mắt của người sử dụng) khoan thai cúi chào quan khách và khán giả rồi ôm quyền chào Vân Long. Thiết Phiến Công Tử cũng cúi chào quan khách, nháy mắt với Đại Hồng rồi quay chào khán giả. Hắn dừng lại nơi khuôn mặt của Bàng Châu, lạnh lùng lên tiếng:

– Đao kiếm vô tình, nếu chẳng may xâm phạm xin thứ lỗi.

Bàng Châu mỉm cười đáp:

– Không sao. Xin công tử nương tay.

Lý Vân Long từ nhỏ đã được Cao Đường mướn võ sư về dạy. Năm mười bốn tuổi hắn theo học một vị võ sư người Minh Hương mới sang định cư ở Nước Mặn. Chiếc thiết phiến của hắn là vũ khí độc môn mà sư phụ Thiết Phiến Tử truyền lại. Thiết Phiến Tử vốn là đệ tử của Thanh Thành phái bên Tàu, bị sư môn đuổi giết vì hành động rất tà ác nên phải chạy sang Đại Việt lánh thân. Lý Vân Long từ ngày học hết tuyệt nghệ của Thiết Phiến Tử thì trở nên vô cùng tự phụ, hắn nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt. Bàng Châu vừa dứt tiếng, hắn liền thét lớn một tiếng, cây quạt trong tay nhoáng lên công thẳng vào địch thủ. Bàng Châu hoành côn lên gạt rồi đâm thẳng đầu côn vào mặt đối phương. Thân ảnh của họ như gió lốc, chiêu thế phóng ra vun vút, bóng côn, bóng quạt mờ trời.

Bên dưới Nguyễn Văn Tuyết hỏi nhỏ Kim Hùng:

– Thầy dạy con là một tấc ngắn, một tấc hiểm, nhưng con thấy cây tề mi côn dài gấp đôi cây quạt nên lợi thế hơn nhau rất rõ ràng.

Kim Hùng nói:

– Điều đó không sai đâu. Ở đây chỉ vì đường Thái Sơn côn của Bàng Châu quá thần diệu nên cây quạt sắt trong tay của Thiết Phiến Công Tử mới tỏ ra yếu kém hơn. Vị Tào Sơn hiệp này võ công hết sức cao siêu, chỉ với đường quyền Lão mai thôi cũng đủ giúp anh ta thành danh trên giang hồ rồi. Coi bộ chỉ vài hiệp nữa thì chàng trai mặt trắng ngạo mạn kia sẽ trúng đòn bỏ cuộc.

Kim Hùng vừa nói dứt thì trên võ đài Thiết Phiến Công Tử đã trúng liên tiếp mấy đòn côn. Hắn lảo đảo người lui ra tận mép võ đài. Bàng Châu thét lớn một tiếng, người lướt tới, đầu côn như con rắn lượn lao nhanh vào bụng địch thủ. Chợt nghe Lý Vân Long cũng thét lên, hắn xòe chiếc quạt trong tay ra một nửa, quạt mạnh vào mặt Bàng Châu, đồng thời cả người hắn lướt nhanh về phía địch thủ. Khán giả thấy Bàng Châu đang lao tới chợt khựng người lại giữa chừng, nhanh như cắt Lý Vân Long dùng chiếc quạt gạt nhẹ cây roi rồi tung một cú đá sấm sét vào ngực đối phương. Cả thân người của Bàng Châu tung lên cao rơi xuống hàng ghế ngay chỗ Trần Lâm đang ngồi. Mọi người ồ lên một tiếng kinh ngạc.

Trần Lâm vội tung người đỡ lấy thân hình Bàng Châu rồi đặt ngồi xuống ghế của mình. Bàng Châu đã bị mê man, Trần Lâm đưa tay sờ mũi anh ta rồi lấy viên Tỵ độc châu trong túi ra. Chàng lau máu đang trào ra nơi miệng của Bàng Châu xong bỏ viên Tỵ độc châu vào. Trong phút chốc, Bàng Châu đã hồi tỉnh. Anh ta hé mắt thấy chàng thanh niên đứng trước mặt nhìn mình thì liền nhả viên ngọc ra trả lại và thì thào nói:

– Trong chiếc quạt của hắn có thuốc mê. Cảm ơn hiệp sĩ đã tương trợ và giải độc. Hiệp sĩ là Tiểu Bạch Long phải không? Nếu có gặp hắn thì phải đề phòng. Đồ bại hoại!

Trần Lâm nói:

– Tôi biết. Cú đá đã gây nội thương, anh hãy uống viên thuốc này trước đã.

Chàng cất viên ngọc châu và lấy ra một viên thuốc đưa cho Bàng Châu:

– Thoạt nhìn thì tôi đã biết có chuyện mờ ám rồi. Anh uống thuốc rồi dưỡng thương đi. Có ai đi chung với anh không?

Bàng Châu bỏ viên thuốc vào miệng uống rồi lắc đầu:

– Tôi độc lai độc vãng nên chẳng có ai đi chung cả. Sau chuyến này tôi học thêm được một bài học nữa về lòng người gian trá khi đi lại giang hồ. Cả tên Quỷ Kiếm Ma Đao nữa, anh phải đề phòng cây quỷ kiếm giấu trong cán đao của hắn.

– Cảm ơn anh. Tôi sắp đấu với hắn, tôi sẽ lưu tâm.

Trong khi Trần Lâm đang chữa thương cho Bàng Châu, vị trọng tài đã chậm rãi bước đến nắm tay phải của Lý Vân Long nhưng chưa tuyên bố mà lại đưa mắt nhìn về phía ba vị giám khảo để hỏi ý. Hành động của Lý Vân Long quá nhanh, hắn phất quạt mạnh rồi lướt người tới tung cú đá sấm sét thật nhịp nhàng ăn khớp nên tuy có chút khó hiểu nhưng ba vị giám khảo cũng đành gật đầu chấp thuận. Trọng tài lúc đó mới giơ tay Vân Long lên tuyên bố:

– Trận thứ nhì, Thiết Phiến Công Tử Lý Vân Long thắng.

Trong lòng mọi người ai cũng cảm thấy kỳ lạ về việc Bàng Châu đang từ thế thắng bỗng chuyển sang thảm bại nên khi nghe lời tuyên bố của trọng tài, họ không lấy gì làm hào hứng lắm. Chỉ có một vài tiếng vỗ tay rải rác. Lý Vân Long nét mặt lạnh lùng, giương ánh mắt trắng dã nhìn quanh đấu trường rồi bước xuống. Nguyễn Văn Tuyết hỏi Kim Hùng:

– Hình như có chuyện mờ ám phải không, thưa thầy? Bỗng dưng sao Tào Sơn hiệp khựng lại giữa chừng để lãnh trọn cú đá của Lý Vân Long vậy?

– Có lẽ vậy. Đường roi Mãnh xà xuất động vừa rồi đánh ra thật hợp lúc, tên Lý Vân Long đang đà thất thế không thể nào có cơ hội phản đòn nhanh chóng như vậy được. Chắc là trong cây quạt của hắn có bí mật gì đây. Không biết Tiểu Phi có nhận ra điều này không?

Nguyễn Nhạc nói:

– Vòng sau đến ngày mai mới bắt đầu, ông nội không phải lo cho anh ấy. Phải thu chiếc quạt trên tay tên lưu manh kia mới được.

Người xướng ngôn lại lớn tiếng giới thiệu:

– Trận tiếp theo, mời Trần Tiểu Phi ở Phong Điền và Đại Lực Điền Cung ở Diên Khánh.

Điền Cung nghe xướng tên mình liền tung người lên cao như con đại bàng rồi đáp xuống võ đài. Điền Cung tuổi khoảng hai mươi lăm, thân hình to lớn, mặc một chiếc áo sát nách phanh ngực để lộ ra những bắp thịt cuồn cuộn. Thoạt nhìn thì ai cũng nhận ra đây là một tay dũng sĩ, sức mạnh kinh người. Anh ta đứng giữa võ đài, tay cầm đao, trông sừng sững như một hòn núi lớn. Tiếng vỗ tay vang dội khắp nơi. Tiểu Phi nhẹ nhàng như một chiếc lá đáp xuống sàn đấu. Hai đấu thủ một hùng vĩ, một mảnh mai, một dụng đao, một dụng kiếm đứng đối diện nhau trông thật tương phản. Khán giả thích thú trước sự nghịch lý này nên vỗ tay hoan hô vang trời. Có tiếng nói lớn:

– Đại Lực hãy coi chừng chuyện châu chấu đá xe đó nghen!

Cả hai thực hiện nghi thức chào hỏi xong liền hoành bộ thủ thế. Tiểu Phi đưa mũi kiếm tà đầu lấy ở giá binh khí của ban tổ chức hướng chênh chếch vào tim đối phương. Điền Cung hoành đao ngang bụng, trừng mắt nhìn địch thủ rồi thét lớn một tiếng, đao ảnh chớp lên chụp xuống đầu đối phương. Chỉ thấy kiếm trong tay Tiểu Phi chớp lên. Nhanh cấp kỳ, đao ảnh kiếm quang tắt phụt. Mũi kiếm của Tiểu Phi gí đúng vào trái tim của Điền Cung, thanh đao của Điền Cung nằm cách đỉnh đầu của Tiểu Phi chừng nửa tấc. Cuộc đấu diễn ra chỉ trong chớp mắt nhưng đã khiến cho cả đấu trường lạnh toát. Trương Đức Thuận vội bước tới tách hai đấu thủ ra. Điền Cung ôm quyền cúi chào Tiểu Phi nói:

– Bái phục! Không ngờ thế gian lại có chiêu kiếm nhanh thế này.

Rồi anh ta nhảy xuống đài lẩn vào đám đông. Đức Thuận cầm tay Tiểu Phi đưa cao tuyên bố:

– Trận này Phong Điền Trần Tiểu Phi thắng.

Tiếng vỗ tay vang dội khắp nơi. Trần Thị Lan vỗ tay rất khí thế, nàng nói:

– Tay kiếm của Tiểu Phi đại ca nhanh tuyệt. Tuyết nhị ca, anh ra tay nhanh được như vậy không?

Văn Tuyết cười nói:

– Anh sẽ cố gắng. Chà, đường kiếm đó thật tuyệt vời. Sư phụ thấy không, con nói đại sư huynh sẽ đoạt danh hiệu vô địch mà.

Kim Hùng chậm rãi bảo:

– Đừng vội mừng. Anh hào còn lắm tay tài giỏi, hãy đợi đến khi kết thúc rồi mới nói.

Người xướng ngôn lại oang oang:

– Trận kế tiếp xin mời Quỷ Kiếm Ma Đao Lương Bát Vạn ở Quảng Ngãi và Tiểu Bạch Long Trần Lâm ở Quy Nhơn thượng đài.

…………..

(xem tiếp vào nhày mai)