Kỳ 143:

………..

Hôm nay cả Đại Hồng và Tiểu Hồng đều mặc áo dài, điểm trang lộng lẫy, mỗi người mỗi vẻ, diễm lệ vô song. Bốn người kéo nhau đến quán, mọi người trông thấy đều chú mắt nhìn rồi thầm thán phục hai đôi trai tài, gái sắc này.

Trong khi đó ở tửu quán của Tụ Nghĩa Đường, đám đông đang râm ran bàn tán về các trận đấu vừa qua, trung tâm vẫn là Con Mọt Sách. Có tiếng hỏi:

– Anh nói đường roi của Tiểu Bạch Long là Cái thế thần côn của Kỳ Sơn phải không?

Con Mọt Sách đáp:

– Theo tôi biết là như vậy. Anh có công nhận mấy chiêu thức Tiểu Bạch Long sử dụng lúc nãy là thần diệu vô song không?

– Công nhận! Nhưng anh nói nó có thể sánh với đường roi đánh khắp thiên hạ vô địch thủ của chú Lía thì tôi còn chưa dám tin lắm.

– Anh đã chứng kiến đường roi của chú Lía chưa?

– Chưa, nhưng Tổng binh Phan Ngọc Chánh, người có biệt hiệu Thiết côn vô địch mà còn không chịu nổi mười chiêu của chú Lía thì cũng có thể tưởng tượng là nó thần diệu đến bậc nào rồi.

– Quỷ Kiếm Ma Đao Lương Bát Vạn là một đại đạo khét tiếng ở hai phủ Quảng Ngãi và Quảng Nam, đã có không biết bao nhiêu người thảm bại dưới lưỡi quỷ kiếm xuất kỳ bất ý như ma quỷ của hắn. Ấy vậy mà chỉ với vài chiêu thôi, Tiểu Bạch Long đã đánh rơi cả hai cây ma đao, quỷ kiếm của hắn như lấy đồ trong túi. Vậy thì có thể so sánh hai đường roi này bên tám lạng bên nửa cân chăng?

– Mong sao hai đại đấu thủ này gặp nhau trong một trận thư hùng để chúng ta coi cho mãn nhãn.

– Đừng lo. Một đại cao thủ bao giờ cũng mong gặp được đối thủ xứng tay để phân cao thấp. Đó là sự kích thích của võ đạo mà cũng là sức hút giữa những anh hùng. Sau đại hội anh hùng này, tôi tin rằng Tây Hắc Hổ sẽ tìm đến Đông Bạch Long. Chúng ta hãy chờ xem.

Một người khác chen vào:

– Con Mọt Sách này, giữa Đông Bạch Long và Tây Hắc Hổ, nếu xảy ra trận tranh tài thì anh theo bên nào?

– Chú Lía là một vị hiệp sĩ chân chính, là cứu tinh của hàng vạn bá tánh, tính tình vừa hào hiệp vừa nhân đức, về mặt tình cảm từ lâu tôi đã rất mến phục con người này. Thêm vào tài năng nữa, cá nhân tôi nghiêng về chú Lía.

Có người lên tiếng:

– Nhưng chàng trai trẻ Tiểu Bạch Long trông phong thái như rồng, như phượng, tài cao mà hiền lành đức độ. Hãy xem cách chàng ta đối xử với kẻ định giết chết mình ban nãy thì biết. Những tính cách này cũng biểu hiện là một chân hiệp sĩ, có thua gì chú Lía đâu.

Con Mọt Sách nói:

– Anh nhận xét đúng. Họ là một đôi “thanh long, bạch hổ” thời nay, nếu họ kết hợp với nhau thì thiên hạ sẽ được hưởng phước lớn đấy.

Vừa lúc đó, bốn người bọn Trần Lâm bước vào quán, mọi người ngưng ngay cuộc nói chuyện. Đỗ Trọng từ trong chạy ra đón:

– Hai cô vào đây. Muốn gọi gì để đãi bạn? Chú sẽ bảo họ mang ra ngay.

Ông quay sang Trần Lâm:

– Chào Lâm Nhi, mừng cháu trở về bình an và học được một thân võ công cái thế.

Trần Lâm ôn tồn nói:

– Cảm ơn chú, còn phải nhờ chú chỉ dạy thêm.

Đỗ Trọng cười nói:

– Không dám nữa rồi. Đường roi của cháu được mệnh danh là Cái thế thần côn, chú còn phải học lại của cháu nữa đó.

Tiểu Hồng chen vào:

– Khoan đã, chú cho tụi cháu bốn đĩa yến sào, hai con cá lóc hấp, bốn con cua rang muối, rau thơm, cơm trắng, một bình Bàu Đá hạng nhất, một tiềm rượu nếp trắng Phú Đa. Chết chưa, nhiều quá chú nhớ hết không, để cháu nói lại nhé?

Đỗ Trọng cười vang:

– Nhớ hết, nhớ hết! Bộ tiểu cô nương cho rằng tôi đã già và đãng trí lắm rồi hay sao?

– Dạ, cháu đâu dám nghĩ vậy. Chú nói họ làm nhanh lên nghen, anh Lâm đánh nhau xong chắc đói lắm rồi đấy.

– Được, được! Chú bảo họ mang ra ngay.

Phan Sinh mỉm cười nói:

– Tiểu Hồng rành về các món ăn quá há?

Tiểu Hồng nhoẻn miệng cười.

– Ở nhà Tiểu Hồng vẫn thường tự tay mình làm món ăn cho cha và cậu Trung uống rượu. Nấu ăn cũng có nghệ thuật và cái thú của nó, anh đừng chê.

– Tôi đâu dám chê. Với bàn tay khéo léo của Tiểu Hồng thì những món ăn kia sẽ là cao lương, mỹ vị trên thế gian này.

Đại Hồng nguýt dài:

– Nó chỉ giỏi được vài ba món, có đáng gì mà khen quá, làm nó vênh mặt lên rồi kìa.

Thực khách đã ngồi chật ních trong quán. Trần Lâm chợt nhìn thấy Bàng Châu bước vào đưa mắt tìm bàn ngồi. Thấy không còn chỗ trống, anh ta định trở ra thì Trần Lâm liền hỏi nhanh ba người bạn. Tuy vậy, mắt chàng hướng về Đại Hồng vì chàng biết cô gái này hay trái tính:

– Vị Tào Sơn hiệp kia rất đáng mặt hiệp sĩ, mình mời anh ta đến ngồi chung cho vui nhé?

Đại Hồng cười vui vẻ nói:

– Anh sợ tôi khó chịu hả? Anh lại mời anh ta đi. Hôm nay là ngày của anh mà, ưu tiên cho anh quyết định đó.

Trần Lâm ôm quyền đùa:

– Đa tạ đại tiểu thư.

Chàng bước vội ra cửa chào Bàng Châu:

– Gặp nhau ban sáng là đã có duyên, cho phép tôi mời anh đến ngồi với mấy người bạn của tôi được không? Chúng ta cùng nhau uống một cuộc bèo mây gặp gỡ.

Bàng Châu cười ha hả nói:

– Còn hân hạnh nào bằng. Bỏ qua cơ hội này chẳng phải là điều ân hận suốt đời sao?

Họ trở lại bàn, Phan Sinh và hai cô gái đứng lên chào. Trần Lâm giới thiệu mọi người với nhau. Bàng Châu chào đáp lễ rồi nói:

– Trương Bàng Châu này hôm nay thật diễm phúc ba sinh mới được làm quen với những người bạn nam siêu quần, nữ tuyệt đại mỹ nhân thế này.

Phan Sinh nói:

– Ba người bạn này của tôi mới xứng với lời nói của anh, riêng tôi là một tên quê mùa nơi xó núi, làm sao gánh nổi hai chữ siêu quần kia?

– Phan huynh phong tư tuyệt thế, nếu chán nghề đao kiếm thô bạo như chúng tôi thì hẳn phải là bậc văn chương quán thế, có tài nhả ngọc phun châu, sao lại không xứng chứ?

Tiểu Hồng nói:

– Thôi thôi, chúng ta đừng nên khách sáo với nhau. Tiểu Hồng thật khâm phục cách nhìn người của Trương huynh, mới gặp nhau đã biết Phan huynh là tay văn chương quán thế rồi. Mời ngồi! Tiểu Hồng xin được làm người rót rượu để các anh uống ly sơ ngộ với nhau.

Bàng Châu ôm quyền trang trọng nói:

– Tiểu Hồng cô nương thật là người khoáng đạt. Tôi vốn là kẻ thô lỗ, nếu có điều mạo phạm xin hai vị tiểu thư bỏ qua cho.

Rượu và thức ăn đã được mang ra. Trần Lâm rót rượu ra chung, múc hai chén rượu nếp cho hai cô gái rồi nói:

– Mời tất cả! Chúng ta uống mừng cho sự quen biết này.

Họ cạn ly. Phan Sinh chợt hỏi:

– Trong trận đấu lúc nãy tôi thật không hiểu vì sao anh đang thắng thế, sắp kết thúc trận đấu mà lại để thất bại.

Bàng Châu mỉm cười đáp:

– Võ học bao la, mỗi người có một tuyệt nghệ riêng. Vị bằng hữu Thiết Phiến Công Tử có tuyệt chiêu bí truyền của anh ta, tôi thất bại là vì tuyệt chiêu đó.

Bàng Châu biết Lý Vân Long là người thân của nhà họ Cao nên chàng không tiện nói ra thủ đoạn của hắn. Trần Lâm cảm thấy khâm phục sự tế nhị và tính cách trượng phu của Bàng Châu vô cùng. Chàng hỏi:

– Anh mang một thân võ công tuyệt thế, hoài bão của anh thế nào?

Bàng Châu nói:

– Xin đừng quá khen. Tôi tham gia đại hội lần này không phải vì muốn cái danh hiệu vô địch mà là nhắm vào một nghìn lạng vàng giải thưởng. Tôi muốn dùng số tiền đó để giúp cho số người nghèo khó ở Quảng Nam. Đáng tiếc là tài nghệ kém cỏi nên chẳng được gì.

– Anh là người thứ hai mà tôi biết mục đích tham gia đại hội chỉ vì muốn dùng số vàng kia để cứu giúp người nghèo. Nếu may mắn đoạt giải, tôi muốn noi gương các anh, trao số giải thưởng ấy cho anh và người kia được chăng?

– Người kia là ai?

– Phong Điền Trần Tiểu Phi, đệ tử của Bang chủ bang Hành Khất Trần Đại Bằng.

– Là anh ta à? Đã có bang Hành Khất ở đây thì tôi đâu cần phải đa sự nữa. Cứ giao hết cho họ là được.

– Cũng hay. Anh ở lại đây đến khi kết thúc đại hội chứ?

– Tôi muốn vỗ tay chúc mừng khi anh đoạt giải.

– Cao thủ lớp lớp, tôi đâu có hi vọng.

– Tôi là người chuyên sử dụng roi nhưng khi nhìn thấy đường roi của anh thì ngộ ra rằng núi cao còn có núi cao hơn. Người bạn nào đó đã la lớn bốn tiếng “Cái thế thần côn”, quả thật là người có nhãn quan.

Bên kia Con Mọt Sách lên tiếng:

– Là tôi đã nói. Nếu có sai phạm xin Tào Sơn hiệp bỏ qua cho.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)