Kỳ 146:

………..

Tiểu Hồng vẻ mặt lo lắng quay sang hỏi Đại Hồng:

– Chị nghĩ ai sẽ thắng trận này?

Đại Hồng đáp:

– Tiểu Lâm Nhi chắc chắn sẽ thắng.

– Sao chị biết chắc chắn?

– Em nhìn đi, Tiểu Lâm Nhi oai phong lẫm liệt, trông ung dung như người vô sự mà khí thế toát ra khiếp phục lòng người. Còn Vân Long, anh ấy hôm nay giống như đang đứng trước kẻ thù truyền kiếp, nhìn dữ tợn nhưng thiếu hẳn uy phong. Hai người đó phong độ thật khác nhau.

Đại Hồng phân tích cho em gái nghe mà ánh mắt long lanh sáng, trong đó còn chứa đựng cả niềm vui và sự ái mộ vô biên nữa. Phan Sinh ngồi bên cạnh Tiểu Hồng nói:

– Chị Đại Hồng thật tinh mắt và nhận xét vô cùng chuẩn xác. Tôi cũng có cùng cảm nghĩ như vậy.

Tiểu Hồng thở dài nói:

– Chỉ mong hai người đừng có ai đả thương ai.

– Việc ấy thì không lo. Tiểu Hồng nhìn xem, Lâm huynh cầm trong tay thanh kiếm cùn là có ý không làm thương tổn anh Vân Long khi giao đấu.

Trên đài, sau khi hai đấu thủ chào quan khách và khán giả xong thì quay lại đứng đối diện nhau. Lý Vân Long nói qua kẽ răng:

– Để xem sáu năm nay anh học được những gì.

Trần Lâm nói:

– Tôi cũng muốn biết tuyệt nghệ của anh thế nào.

Chàng nói câu này hàm ý là sẽ khám phá ra độc chiêu trong cây quạt của Vân Long. Vân Long nói:

– Hay lắm! Ra tay đi!

Nói chưa dứt lời hắn đã lướt tới, cây quạt xỉa vào mặt Trần Lâm nhanh như điện chớp với ý đồ tiên phát chế nhân. Trần Lâm chân bước theo Cửu cung di ảnh bộ pháp né đòn, chàng chưa ra tay phản công vội. Vân Long ra chiêu đắc thế, cây quạt trên tay như con rắn liên tục lao vào những tử huyệt của đối phương bằng những chiêu thức hết sức quái dị và tàn độc. Trần Lâm vẫn né tránh, thân ảnh mờ ảo len lỏi trong vùng phiến ảnh của Vân Long, trong lòng không khỏi ngạc nhiên vì nhận ra ngay từ đầu Vân Long đã muốn giở sát chiêu cố giết mình. Vân Long giở toàn bộ tuyệt học Ma phong tam thập thức của Thiết Phiến Tử mà vẫn chưa đụng được vào chéo áo của địch thủ thì tức giận lắm, đôi mắt trắng dã trên khuôn mặt tái nhợt của hắn bắn ra những tia sát khí trông thật ghê rợn. Hắn gầm lên như sài lang, cây thiết phiến như ma ảnh trùng trùng bao phủ khắp người đối phương, quyết tâm giết chết địch thủ.

Đến lúc này Trần Lâm biết không thể nhân nhượng được nữa, chàng thét to một tiếng, thanh kiếm trong tay nhoáng lên chém trúng cây quạt, kình lực quá lớn đã đẩy Vân Long bắn lui về phía sau ba bốn bước. Hắn vô cùng kinh khiếp trước sức mạnh của Trần Lâm, cây quạt trên tay vội xòe ra một nửa chuẩn bị xuất độc chiêu. Trần Lâm bức lui được đối thủ, không bỏ lỡ cơ hội, lướt nhanh người tới. Thanh kiếm trên tay chàng như một mũi tên lao nhanh vào yết hầu địch thủ. Vân Long đưa cây quạt lên quạt mạnh vào mặt Trần Lâm. Đây là tuyệt chiêu của hắn, trăm lần đắc thắng cả trăm vậy mà lần này thật ngoài dự tính. Mũi kiếm của Trần Lâm vẫn lao tới nhưng thay vì đâm thủng yết hầu của Vân Long thì mũi kiếm đã đổi hướng, gạt cây quạt sang một bên rồi thích nhẹ vào huyệt trung phủ ở vai phải khiến cánh tay cầm quạt của hắn tê dại ngay tức khắc, cây quạt bị buông rơi. Trần Lâm nhanh chóng quay ngược mũi kiếm hất cây quạt đang rơi về phía mình rồi đưa tay bắt lấy. Chàng đưa mắt quan sát thì thấy trên cán quạt có một cái nút nhỏ. Chàng hướng cây quạt về phía Vân Long vờ bấm vào chiếc nút đó. Vân Long kinh khiếp la lớn:

– Đừng, xin đừng!

Trần Lâm chậm rãi nói:

– Anh dùng nó để thủ thắng bao nhiêu người, giờ cũng nên nếm mùi cho biết hương vị của loại mê hương này thế nào chứ?

Vân Long sắc mặt tái mét vội nói:

– Không, tôi xin anh!

– Tôi đùa với anh thôi. Vật này hại người rồi cũng có ngày nó hại anh, tôi phải hủy nó đi.

Trần Lâm vận Cửu dương công, hai bàn tay từ từ ép mạnh hai đầu cây quạt vào. Cây quạt bằng thép đao kiếm chém không đứt phút chốc đã bị ép lại thành một khối chữ nhật. Cả võ trường đều ồ lên kinh ngạc trước sức mạnh ghê hồn của chàng Tiểu Bạch Long có dáng dấp thư sinh kia. Lý Vân Long vội vận khí phong bế hô hấp. Hắn mừng thầm trong bụng vì nghĩ rằng Trần Lâm thế nào cũng bị thuốc mê trong chiếc quạt thoát ra làm cho ngất đi. Nhưng hắn vô cùng thất vọng khi thấy Trần Lâm vẫn đứng an nhiên trước mặt mình, loại mê hương tối lợi hại của hắn đã không có tác dụng gì. Trần Lâm ném cây quạt giờ đã trở thành một khối sắt nhỏ xuống đất rồi đưa mũi kiếm giải huyệt cho Vân Long. Hắn hổ thẹn đến mức muốn độn thổ nên vội vàng nhảy xuống đất và lẩn nhanh vào đám đông. Trần Lâm lúc này mới nhả viên Tỵ độc châu ra cất vào túi áo. Trọng tài bước đến tuyên bố:

– Trận thứ nhì Tiểu Bạch Long thắng.

Hàng ngàn tiếng vỗ tay reo hò vang lên. Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao về chiếc quạt của Thiết Phiến Công Tử. Có người lớn tiếng nói với theo sau lưng của Lý Vân Long khi hắn lủi qua mặt mình:

– Thì ra hắn thắng địch thủ dễ dàng trong những lúc nguy cấp là nhờ vào thứ mê hương giấu trong cây quạt. Thật là đồ bất lương! Vật ghê tởm đó Tiểu Bạch Long hủy đi là phải lắm.

Người xướng ngôn bước lên võ đài nói lớn:

– Như vậy tối nay, dưới ánh trăng rằm Trung Thu, chúng ta sẽ được chứng kiến trận tranh tài chọn ra người anh hùng vô địch của đại hội giữa hai đấu thủ trẻ tuổi, tài cao là Phong Điền Trần Tiểu Phi và Tiểu Bạch Long Trần Lâm. Mời quí quan khách và bà con tạm nghỉ ngơi. Chúng ta sẽ trở lại vào đầu giờ Tuất.

Bên khán đài, Tiểu Hồng vui mừng đứng lên vỗ tay và gọi lớn:

– Anh Tiểu Bạch Long, anh sang đây đi!

Trần Lâm bước sang, Bàng Châu và Lưu Phương Tích cũng ngồi ở đó. Tiểu Hồng nét mặt rạng rỡ nói:

– Chúc mừng anh. Tiểu Hồng sẽ khao anh một chén yến sào và một tô vi cá để anh có sức mà đoạt chức vô địch đêm nay.

Đại Hồng nhoẻn miệng cười:

– Ừ, phải ăn cho khỏe nếu không Tiểu Bạch Long trở thành Tiểu Tử Long thì phiền lắm.

Nàng nói thế nhưng ánh mắt lại chan chứa một niềm tin yêu. Trần Lâm mỉm cười nói:

– Mấy người có nhìn thấy đường kiếm của Tiểu Phi không? Chuyện Bạch Long có trở thành Tử Long hay không còn chưa thể biết được đâu.

Đại Hồng nguýt dài, giọng trở nên lo lắng:

– Đừng có nói gỡ. Anh phải thắng, không được bại.

Trần Lâm ôm quyền đùa:

– Tuân lệnh đại tiểu thư.

Đại Hồng bỗng hỏi:

– Sao anh lại hủy cây quạt bửu bối của anh Vân Long đi vậy? Anh ấy quí nó còn hơn cả tính mạng của mình. Hai người đã nói gì với nhau trên đó?

Không biết vô tình hay cố ý mà nàng đã gọi Trần Lâm bằng anh, cách xưng hô đó xưa nay nàng chưa bao giờ dùng. Tiểu Hồng tròn xoe mắt nhìn Đại Hồng thắc mắc. Trần Lâm cũng hơi ngạc nhiên nhưng chàng không để ý nhiều nên đáp:

– Ờ, cây quạt đó để lại không có lợi cho anh ấy nên tôi hủy đi. Chúng tôi cũng chẳng nói gì quan trọng đâu, đừng bận tâm.

– Anh không gạt tôi được đâu. Trong cây quạt có cơ quan và ám khí mờ ám phải không?

Tiểu Hồng reo lên:

– Chị nói em mới nhớ. Ở trận vòng ngoài, Bàng Châu huynh đây võ nghệ thật cao siêu và đang thắng thế thấy rõ, vậy mà bỗng dưng lại bị anh Vân Long đá văng xuống đài. Lúc đó em thắc mắc lắm nhưng bây giờ thì hiểu rồi. Anh Vân Long cũng định hại anh như vậy nhưng bị anh phá được phải không anh Lâm?

Trần Lâm ậm ừ:

– Ừ, đại khái là như thế. Mà thôi chuyện qua rồi, quên nó đi.

Chàng đưa mắt ý nhị nhìn Bàng Châu. Tào Hiệp mỉm cười gật đầu. Đại Hồng nói:

– Anh Vân Long mà giở thủ đoạn hại anh thì tôi sẽ không tha đâu. Giao đấu phải bằng tài sức của mình chứ, giở thủ đoạn thì còn hay hớm gì nữa.

Tiểu Hồng nghe chị nói càng ngạc nhiên hơn, kéo tay Đại Hồng quay đi chỗ khác hỏi nhỏ:

– Sao hôm nay chị bênh anh Lâm dữ vậy?

Đại Hồng thoáng đỏ mặt mỉm cười:

– Thắc mắc làm gì?

Tiểu Hồng che miệng cười khúc khích xong quay lại nói:

– Đi, chúng ta vào chỗ chú Đỗ Trọng đi. Tiểu Hồng phải tẩm bổ cho con rồng trắng nhỏ này.

Trần Lâm cười, nháy mắt với Phan Sinh:

– Tiểu Hồng thật chu đáo. Mai này ai mà cưới được Tiểu Hồng thì kẻ đó đúng là người diễm phúc nhất trần đời.

Tiểu Hồng hai má ửng hồng, cất tiếng cười trong như tiếng khánh ngọc. Dưới ánh nắng chiều trông nàng chẳng khác gì một cô tiên nhỏ hồn nhiên, thánh thiện. Nàng nói:

– Anh chỉ nói vớ vẩn. Tiểu Hồng chẳng lấy ai. Sẽ chẳng có ai trên đời này là người diễm phúc hết.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)