Kỳ 150:

………….

Chiều xuống, có khoảng mười tên cướp kéo nhau lên hai chiếc thuyền nhỏ trương buồm ra khơi, có lẽ bọn chúng đi tuần vì các trạm canh ban đêm không thể nhìn xa được. Bọn cướp còn lại trong trại bắt đầu uống rượu, ca hát tưng bừng cho đến lúc trăng lên cao thì tiếng ồn ào mới lắng dần. Nửa đêm, cả hòn đảo trở lại im lặng như tờ, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ rì rào. Trong khi Trần Lâm và Bàng Châu băng mình đi triệt hạ hai chòi canh thì Tiểu Phi lặn sâu dưới nước đến nơi năm chiếc thuyền đang neo. Chàng dùng thanh trủy thủ khoét một lỗ thật lớn dưới đáy cả bốn chiếc thuyền lớn. Trong phút chốc, chúng đã chìm dần xuống biển. Mấy chiếc thuyền nhỏ cũng chịu chung số phận như thế. Rồi chàng leo lên chiếc soái thuyền, cắt bỏ những dây buồm và phá hết mái chèo. Xong xuôi đâu đó chàng mới nhẹ nhàng thả người xuống nước bơi vào bãi cát, băng mình vào dãy nhà gần nhất.

Bọn cướp có lẽ đã uống rượu quá nhiều nên tên nào tên nấy lăn ra ngủ say như chết. Lúc Trần Lâm lọt vào gian nhà dài thứ nhất, dưới ánh nến leo lét chàng thấy có gần ba mươi tên cướp đang nằm lăn lóc dưới sàn nhà bằng gỗ, xung quanh bừa bãi những bình rượu rỗng. Trong một góc phòng, có năm cô gái thân thể trần truồng đang ngồi khóc thút thít. Khi trông thấy Trần Lâm tay cầm kiếm xông vào, các cô hoảng hốt định la lên thì chàng đã vội đưa tay lên miệng ra dấu bảo im lặng. Sau đó chàng di chuyển thân hình nhanh như chớp điểm vào tử huyệt của bọn cướp. Tất cả gần ba mươi tên đã chết một cách êm thắm trong cơn say. Kể như vậy cũng đã là quá phúc đức so với tội ác mà chúng đã gây ra lắm rồi. Diệt xong bọn cướp, Trần Lâm đến gần mấy cô gái nói nhỏ:

– Các cô cứ im lặng ở đây, đợi tôi diệt sạch bọn cướp rồi sẽ đưa các cô về đất liền. Tuyệt đối đừng gây tiếng động. Tìm quần áo mặc vào đi. Tôi sẽ trở lại.

Chàng bèn phóng nhanh đến gian nhà thứ ba. Bên gian nhà thứ hai, khi Bàng Châu xông vào thì bọn cướp đa phần đã ngủ say, nhưng cũng vẫn có nhiều tên còn thức, chúng đang hành hạ những cô gái. Bàng Châu phóng nhanh người tới, ngọn roi như con giao long vun vút vừa quất, vừa đâm những tên cướp, chỉ trong chớp mắt đã có bốn năm tên trúng đòn gào rú thảm khốc rồi nhào ra chết tươi. Các cô gái sợ quá hoảng hốt la lên. Mấy tên cướp khác vừa la lên báo động, vừa vớ lấy vũ khí xông vào tấn công kẻ lạ mặt. Bàng Châu điên tiết, ngọn roi phóng nhanh hơn, lại có thêm bốn năm tên cướp nữa trúng đòn ngã xuống. Lúc bấy giờ, những tên cướp đang ngủ nghe động thức giấc, chúng vội vàng chụp lấy vũ khí xông vào bao vây Bàng Châu, miệng không ngớt la to để báo động cho cả trại biết. Một cuộc chiến diễn ra ác liệt bên trong gian nhà.

Khi Trần Lâm chạy đến gian nhà thứ ba thì cũng vừa lúc Tiểu Phi từ bãi cát phóng mình chạy lên. Bọn cướp ở đây nghe tiếng la bên gian nhà thứ hai đã thức dậy cả, chúng liền cầm vũ khí xông ra. Trần Lâm và Tiểu Phi quyết giết cho kỳ sạch bọn cướp nên không hẹn mà cả hai thanh kiếm trên tay họ cùng vung lên như những tia chớp bắn vào bọn chúng. Hàng loạt tiếng rú vang lên, những tên cướp còn đang ngái ngủ rạp mình ngã xuống như rạ. Có mấy tên tháo chạy được đến ba căn nhà lớn để báo cho chủ tướng. Đương lúc những tên cướp cuối cùng sắp bị triệt hạ thì bỗng có tiếng hét lớn:

– Dừng tay! Các ngươi là ai?

Trần Lâm và Tiểu Phi dừng tay quay người lại. Thì ra là ba tên tướng cướp cùng mấy thủ hạ. Trần Lâm nhận ra tên cướp to lớn với bộ râu quai nón dẫn đầu chính là Ngưu Ma Vương Lỗ Đại. Lúc đó, Bàng Châu cũng vừa chạy đến nơi, máu nhuộm đỏ khắp thân chàng. Trần Lâm vội hỏi:

– Anh có sao không?

Bàng Châu đáp:

– Không sao, chỉ là mấy vết chém ngoài da. Gian nhà thứ hai gọn gàng cả rồi.

Lỗ Đại gầm lên:

– Các ngươi là ai lại dám to gan vào tận sào huyệt của ta làm loạn?

Trần Lâm nhìn Lỗ Đại hỏi:

– Ngưu Ma Vương, người còn nhớ ta không?

Ngưu Ma Vương nhìn chàng trai trẻ ngạc nhiên hỏi:

– Ngươi là thứ oắt con gì sao ta phải nhớ chứ?

– Ngươi cứ nhìn ta cho kỹ đi.

Dù ánh trăng rọi sáng tỏ cả vùng hoang đảo nhưng Lỗ Đại vẫn quay sang bảo mấy tên thủ hạ:

– Mang đuốc lại đây!

Bốn tên thủ hạ vội chạy vào nhà thắp mấy cây đuốc mang lại. Lỗ Đại trừng cặp mắt chăm chăm nhìn chàng thanh niên. Một lúc sau hắn hỏi, giọng giễu cợt:

– Ngươi có phải là thằng nhóc Trần Lâm bỏ trốn lúc trước không?

Trần Lâm cười đáp:

– Trí nhớ của ngươi tốt đấy.

Ma Vương gằn giọng:

– Ngươi to gan lắm, dám vào tận nơi đây tàn sát đệ tử của ta. Hôm nay ngươi không được may mắn như lần trước nữa đâu. Ta sẽ moi tim ngươi ra.

Trần Lâm nghe hắn nhắc đến chuyện moi tim thì hình ảnh cái chết khủng khiếp của Lưu Phương lại hiện ra trong đầu. Giọng chàng lạnh băng:

– Ngươi là tên ác thú đội lốt người. Hôm nay ta sẽ phanh thây ngươi ra để trả mối thù cũ mà ta đã hứa với anh Lưu Phương.

– Thù cũ là thù gì? Lưu Phương là ai?

– Ngươi giết người quá nhiều nên làm sao nhớ hết được. Lưu Phương chính là đứa nhỏ mà ngươi móc tim ra ăn trước mặt ta để ép ta phải nhận ngươi làm sư phụ năm đó. Ngươi nhớ chưa?

Ngưu Ma Vương mặt thoáng biến sắc nhưng hắn vẫn cười nói:

– Ngươi nghĩ ngươi có thể trả được mối thù đó cho bạn ngươi à? Khá lắm, ta vẫn rất thích cá tính cứng cỏi của ngươi. Mấy năm nay trốn đi chắc là đã học được ít nhiều công phu nên mới dám đến đây phải không?

– Cũng không nhiều lắm, đủ để giết ngươi trả thù cho bạn, trừ hại cho dân mà thôi.

– Ha ha… Lớn gan thật! Bằng vào tài cán của ngươi mà dám ăn nói ngông cuồng đến thế ư?

– Nghĩ tình ngươi coi trọng ta năm xưa, ta cho ngươi được chết êm thắm hơn. Ngươi chuẩn bị đi.

Ngưu Ma Vương nhìn phong thái ung dung và lời nói đầy tự tin của tên nhóc ngày xưa, trong lòng bỗng dậy lên bao nghi vấn: “Tên tiểu tử này làm sao vào đến đây được nhỉ? Coi bộ tịch của hắn rất tự tin. Hà hà… ngươi có tài thánh đi nữa thì trong vài năm học nghệ lại có thể thắng nổi cây đao trên tay Ngưu Ma Vương này được ư?” Hắn khoát tay ra hiệu cho bọn thuộc hạ lui lại rồi cất tiếng hỏi:

– Cả ba tên các ngươi cùng vào hay một mình ngươi?

Trần Lâm mỉm cười đáp:

– Một mình ta và chỉ một chiêu kiếm thôi cũng đủ giết ngươi rồi.

Ngưu Ma Vương bỗng ngửa mặt lên cười ha hả:

– Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng. Ta ngang dọc cả đời chưa hề nghe ai dám nói một kiếm mà có thể giết được ta. Ha ha… Ta thích cá tính của ngươi lắm. Ngày xưa cũng vậy mà bây giờ cũng vậy. Ha ha…

Trần Lâm qúat lớn:

– Ngươi cười đủ chưa? Vì sự coi trọng đó, ta muốn ngươi chết được nhắm mắt. Chuẩn bị đi.

Ma Vương nghe tiếng quát đầy uy lực của Trần Lâm thì giật mình. Hắn không dám khinh địch nữa, thanh cương đao sáng chói trong tay đã sẵn sàng, thần sắc ngưng trọng thủ thế chờ đợi. Trần Lâm cầm thanh nhuyễn kiếm hướng chênh chếch xuống đất im lặng, bất động. Dưới ánh trăng trông chàng như một thiên thần. Ngưu Ma Vương nhìn thấy phong thái đó thì lòng bàn tay bỗng rịn mồ hôi. Khí thế toát ra từ tên thanh niên trẻ tuổi này như có một sức ép vô hình đè nặng lên ngực hắn. Không chờ Trần Lâm động thủ mà hắn tự mình ra tay trước. Hắn hét lớn một tiếng, cây đao bạc trong tay nhoáng lên dưới ánh trăng. Thanh nhuyễn kiếm của Trần Lâm cũng đồng thời nhoáng lên nhưng tất cả tắt phụt ngay lập tức. Ngưu Ma Vương chỉ kịp thều thào một tiếng đứt quãng:

– Nha… a… a… anh…

Rồi cả thân hình đồ sộ của hắn đổ xuống. Mũi kiếm của Trần Lâm đã chọc thủng yết hầu của hắn. Bàng Châu và Tiểu Phi đứng ngoài chứng kiến chiêu kiếm tuyệt luân đó liền vỗ tay tán thưởng. Bàng Châu nói:

– Nhất điểm hồng, chiêu kiếm tuyệt nhất thiên hạ.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)