Kỳ 156:

Hồi thứ hai mươi sáu

Hồng y nữ đả bại Phù Tang kiếm khách

Tiểu Bạch Long cả phá kiếm trận Thất tinh

*

Cù lao Phố mười mấy năm sau cuộc nổi loạn của Lý Văn Quang đã lấy lại được bộ mặt khang trang và phồn thịnh cũ. Dấu tích duy nhất còn sót lại của cuộc nổi loạn là chiếc cầu ván bắt qua nhánh bắc Sa Hà để sang Trấn Biên bị sập vẫn không được sửa chữa. Thay vào đó là một bến đò đông đúc thuyền bè đưa người qua lại. Trần Lâm lúc nhỏ đã theo đoàn thuyền của Lê Trung vào đây vài bận nên cũng chẳng lạ gì với sự phồn vinh của bến cảng cùng đủ mọi loại thuyền lớn nhỏ đến từ nhiều nước. Thuyền cập bến, chàng theo Lê Trung vào Thần Quyền Môn gặp môn chủ Trần Đại Kỳ để giao hàng.

Đại Kỳ nay tóc đã điểm hoa tiêu, gặp lại Trần Lâm ông mừng rỡ nói:

– Mừng cháu thoát được nạn lớn lại trở thành một chàng hiệp sĩ lẫy lừng trời Nam. Hay lắm, hay lắm! Khi cháu và Lưu Phương ngộ nạn, ai cũng thương tiếc vô cùng. Con bé Hồng Liên mà nghe tin cháu vào chắc nó mừng lắm.

Trần Lâm mỉm cười:

– Cảm ơn tấm lòng của bác và mọi người. Bác nghe ở đâu mà bảo cháu lẫy lừng cả trời Nam?

– Tin cháu đoạt chức vô địch anh hùng đại hội và tiêu diệt được bọn cướp biển Ngưu Ma Vương bay đi khắp cả nước, ai mà chẳng biết.

– Thiên hạ bao giờ cũng giỏi thêu dệt. Hồng Liên vẫn khỏe chứ bác? Cô ấy có nhà không?

– Nó đưa Quán Nhật sang chùa Đại Giác thăm sư phụ, chắc cũng sắp về rồi. Cháu còn nhớ Dương Quán Nhật ở Mỹ Tho không?

– Dạ nhớ. Anh ấy cũng có mặt ở đây à? Thế thì hay quá!

– Nó lên để chuẩn bị dự trận võ đài do bọn Nhật thách đấu.

– Thách đấu à? Có chuyện xích mích với nhau hay chỉ là trau dồi võ thuật? Mà khi nào đấu vậy bác?

– Năm hôm nữa. Cũng chỉ là chuyện bất bình ngoài phố, Quán Nhật thấy bọn Nhật hống hách nên can thiệp, vì vậy mà nên chuyện. Chúng lập võ đài thách đấu với Quán Nhật và quần hùng. Cháu vào thật đúng lúc. Cũng nên cho bọn Nhật biết rõ võ học của Đại Việt ta lợi hại thế nào.

– Dạ thôi, cháu đi xem để mở rộng tầm mắt được rồi. Ở đây đã có Thần Quyền Môn của bác, rồi Kim Cương Môn và Dương gia thương của anh Quán Nhật nữa. Bấy nhiêu anh tài đó cũng đủ để bọn Samurai Nhật khiếp đảm rồi. Mà hai võ đường Cù lao Phố có tham dự không, thưa bác?

– Bên Kim Cương Môn họ chỉ đưa ra một đệ tử, bên này thì có Quán Nhật và Hồng Liên.

Trần Lâm thích thú nói:

– Hồng Liên cũng tham dự à? Thật là một tin vui. Còn bọn Nhật?

– Chúng đưa ra ba kiếm sĩ thủ đài để thách đấu cùng quần hùng, nghe nói tên đại sư huynh của chúng là Cung Bản Vũ Tùng vừa đoạt giải quán quân Samurai toàn nước Nhật. Ba tên này đều thuộc môn phái Hyoho Niten Ichi Ryu (phái Nhị Thiên Nhất Lưu hay còn gọi là Nhị Đao Nhất), một trong những kiếm phái hàng đầu của giới kiếm đạo Nhật Bản hiện nay. Bọn chúng tự cao tự đại lắm.

– Cháu nghe nói kiếm thuật Nhật Bản rất độc đáo và cương mãnh. Bác để Hồng Liên tham dự có ổn không?

– Bác đâu có muốn, định là để cho Gia Huy và Quán Nhật tham dự nhưng hôm nọ nó bị bọn Nhật nói lời khinh bạc nên nhất định đòi thay đại sư huynh để dạy cho bọn Nhật một bài học. Bác không cản được nên cũng lo lắm. Mẹ và cô nó mất sớm, bác cưng chiều nó quá mức đến hư rồi.

– Chắc là Hồng Liên có đủ tự tin thủ thắng. Bác an tâm.

Lê Trung chợt hỏi:

– Bọn Kim Cương Môn lúc này sao có vẻ an phận quá vậy?

Đại Kỳ mỉm cười:

– Từ ngày Diệp Hồng Sanh được phép trở lại tiếp nhận cơ sở cũ của Kim Cương Môn, hắn trở nên an phận thủ kỹ, không hống hách như ngày xưa nữa.

Lê Trung hỏi:

– Là do tính cách của hắn hay là do phủ Chúa răn đe?

– Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng gần đây tôi phát hiện ra có điều bí mật bên trong nên mới biết chúng an phận là có lý do riêng.

– Có phải liên quan đến chuyện người Minh Hương?

Đại Kỳ gật đầu. Trần Lâm tò mò:

– Đằng sau bộ mặt an phận là một tổ chức sát thủ phải không bác?

Đại Kỳ đáp:

– Hình như vậy. Cháu cũng biết việc này à?

– Dạ, cháu nghe chú Trung nói nên đoán vậy.

– Việc này cần phải điều tra kỹ mới xác định được. Bác và nhóm thân hữu Minh Hương vẫn chưa tìm ra được gì.

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Cháu sẽ giúp bác một tay, nếu bác cần đến cháu.

Đại Kỳ mừng rỡ nói:

– Được vậy thì hay quá! Đợi sau kỳ tỉ võ, ta sẽ bàn đến việc này.

Lê Trung chợt hỏi:

– Lâu quá tôi không gặp lại Đinh Hồng Liệt, anh ấy giờ thế nào?

Đại Kỳ thở dài đáp:

– Từ ngày Bạch Mai hiền muội tạ thế vì bạo bệnh, Đinh sư đệ đau buồn âm thầm lang thang vô định. Hơn mười năm nay tôi cũng không có tin tức gì.

Lê Trung cảm khái nói:

– Con người coi cả vũ trụ không bằng hai ngón tay ấy không ngờ lại là một kẻ si tình đến vậy. Thảo nào trên giang hồ hình bóng của Vô Ảnh Thần Thâu bỗng dưng biệt tích.

Họ đang nói chuyện thì một đôi thanh niên nam nữ bước vào. Cô gái mặc y phục ngắn toàn một màu hồng, trông xinh đẹp và tươi tắn như búp sen, chàng thanh niên trong bộ y phục màu xanh, tuấn nhã phi phàm. Cô gái vội cúi chào:

– Con chào cha, chào chú Lê Trung. Thuyền chú mới vừa vào đến nơi à? Xin chào huynh…

Cô gái tròn xoe mắt nhìn Trần Lâm ngập ngừng:

– Huynh đây là… Tiểu Lâm Nhi phải không?

Trần Lâm mỉm cười đáp:

– Xin chào cô Hồng Liên, cô khỏe chứ? Chào anh Quán Nhật. Anh còn nhớ tôi không?

Quán Nhật nói:

– Cháu chào chú Trung. Nhớ chứ sao không. Bạn Tiểu Lâm Nhi phải không?

Hồng Liên mừng rỡ reo lên:

– Trời ơi, đúng là anh Tiểu Lâm Nhi còn sống trở về thật rồi! Đi đi, chúng ta ra ngoài kia nói chuyện đi. Con xin phép cha và chú Trung nhé.

Nói xong nàng ra dấu cho Trần Lâm và Quán Nhật đi theo mình. Đại Kỳ nhìn theo con gái lắc đầu nói:

– Lê huynh thấy không, nó y như một đứa con trai vậy, không có một chút gì thùy mị nữ tính cả.

Lê Trung mỉm cười:

– Chỉ là sự hoạt bát, năng động của tuổi trẻ mà thôi. Mai này trưởng thành tí nữa, tiểu thư sẽ trở thành cô gái nhu mì, Trần huynh lo gì.

– Tôi chỉ mong được như lời Lê huynh nói.

Ra đến ngôi nhà bát giác ngoài vườn, Hồng Liên liến thoắng như con chim non:

– Anh Lâm biết không, lúc thiên hạ từ Quy Nhơn vào đây kể về chàng Tiểu Bạch Long Trần Lâm vừa đoạt chức quán quân anh hùng đại hội, lại còn tiêu diệt cả bọn cướp Ngưu Ma Vương, cha cứ khẳng định người đó chính là Tiểu Lâm Nhi ngày trước. Thú thật em không tin, cứ mong nếu là anh thì hãy mau mau theo thuyền vào trong này. Hôm nay gặp được anh, thật sự em vui không biết nói sao cho hết. Kể nghe đi. Kể hết từ lúc anh bị bắt rồi làm sao thoát nạn trở về? Trời ơi, chắc là nguy hiểm lắm phải không? Rồi những trận tranh tài vô địch nữa.

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Cảm ơn Hồng Liên. Cũng không có gì ly kỳ lắm đâu.

Chàng bèn kể sơ chuyện của mình cho hai người nghe. Hồng Liên không ngớt xuýt xoa:

– Chuyện của anh giống như cổ tích vậy. Hồng Liên chúc mừng anh từ đại họa đã biến thành đại phúc.

Quán Nhật nói:

– Nghe thiên hạ đồn chiêu kiếm Nhất điểm hồng của anh là thiên hạ đệ nhất kiếm chiêu, tôi thật hâm mộ và chỉ mong sao có dịp được trông thấy qua.

Hồng Liên reo lên:

– Có dịp rồi đấy! Anh Lâm đăng ký tham dự võ đài kỳ này đi. Bọn Nhật kiêu ngạo vô cùng, anh nên cho chúng một bài học để chúng biết thế nào là võ lâm Đại Việt.

Trần Lâm nói:

– Thôi cho tôi xin. Tôi đi xem hai người đả bại bọn Nhật cũng đủ vui mắt và hãnh diện rồi. Hai người chuẩn bị kỹ rồi phải không?

Hồng Liên lắc đầu đáp:

– Sư phụ nói em chỉ được cái thân pháp nhanh nhẹn mà thôi, còn nội lực và kiếm chiêu e chưa đủ để thắng các tay kiếm của Nhật trước lối đánh vừa nhanh vừa cương mãnh của họ. Anh Lâm giúp Hồng Liên đi. Sư phụ nói bài kiếm ngày xưa anh dạy cho Hồng Liên là bài kiếm thượng đẳng của võ lâm Đại Việt, nhưng em đâu có nhớ hết.

– Sư phụ Hồng Liên là ai?

– Người là sư Phật Ý Linh Nhạc ở chùa Đại Giác. Nhưng người không chịu nhận em làm đệ tử, chỉ nói là giúp cho em thôi. Em được người truyền cho môn nội công chưa được một năm nay nên vẫn còn chưa luyện thành. Các môn khác em còn chưa kịp học được gì ở người cả.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)