Kỳ 159:

…………

Hồng Liên mừng thầm trong bụng, nói lớn:

– Là tại ngươi quá tự phụ thôi. Ta ra chiêu đây!

Dứt tiếng, bóng hồng của nàng lướt tới, thanh kiếm trong tay nhoáng lên xuất ngay chiêu đầu tiên trong Bạch Long tam thức, nhắm vào tim của đối phương đâm tới, mũi kiếm như con hỏa long lao vút đến. Bửu Châu thấy đường kiếm mau lẹ tuyệt luân thì giật mình, thanh kiếm trong tay vung lên chặt xuống thanh kiếm của Hồng Liên. Nhưng chiêu kiếm đánh ra vừa rồi của nàng chỉ là hư chiêu, khi mũi kiếm đi đến giữa chừng, nàng bỗng chuyển thế, lưỡi kiếm di chuyển theo thân pháp của nàng biến thành thế quét ngang một đường thần tốc vào hông đối phương. Bửu Châu ra chiêu bị hớ liền xoay người sang bên, tay kiếm quét ngược trở lại, nhắm vào thanh kiếm đối phương quất mạnh lên, chủ đích của hắn là dùng nội lực cương mãnh của mình để đánh bay thanh kiếm trong tay cô gái như đã hứa. Nhưng thân pháp Hồng Liên nhanh lẹ, bóng hồng thấp thoáng khắp nơi và thanh kiếm của nàng như con mãnh long uốn lượn vừa tránh va chạm với thanh kiếm của Bửu Châu vừa công liên tục không dứt vào khắp các bộ vị trên người hắn. Trước lối công liên tu bất tận và biến ảo không ngừng của đối phương, Bửu Châu không thể tìm ra chỗ khởi đầu cũng như nơi chấm dứt của chiêu kiếm, hắn vừa kinh hãi vừa tức giận, tay trái rút thêm thanh kiếm thứ hai rồi cả hai tay múa vun vút chém vào vùng kiếm quang của đối phương. Hồng Liên kết hợp thân pháp mau lẹ với ba chiêu kiếm liên hoàn một cách rất tài tình nên nàng đã công hết đủ ba mươi sáu thế kiếm mà Bửu Châu vẫn chưa thể nào đụng được vào lưỡi kiếm của nàng. Tuy nàng không đả thương được hắn nhưng theo lời giao ước ban đầu thì Bửu Châu đã thua cuộc. Hồng Liên xuất chiêu cuối cùng rồi uốn người tung ngược ra phía sau lớn tiếng nói:

– Ta đã xuất hết ba chiêu, ba mươi sáu thế mà ngươi còn chưa đụng được thanh kiếm của ta thì còn đấu làm gì nữa!

Bửu Châu hai tay kiếm buông xuôi, sắc mặt biến từ đỏ sang xanh mét. Hắn chán nản nói:

– Ta thua!

Lời vừa dứt, thanh kiếm trong tay phải của hắn đưa lên cao đâm mạnh vào bụng mình. Nhưng cũng như lúc Toàn Bình tự sát, một viên đá nhỏ lao vút như viên đạn, bắn trúng thanh kiếm của hắn làm thanh kiếm bị bật ra. Có lẽ đã lường trước trường hợp này, thanh kiếm trong tay trái của hắn lại vung lên gần như đồng thời với tay phải. Hắn tính toán nếu có kẻ nào đó muốn ngăn chặn thanh kiếm ở tay phải thì cũng không thể nào ngăn kịp thanh kiếm trên tay trái của hắn. Nhưng một tiếng “coong” nữa đã vang lên, thanh kiếm thứ hai cũng bị bắn dạt ra, sự tình thật ngoài sức tưởng tượng. Hắn không chết, lòng vừa hổ thẹn vừa kinh sợ bởi tài sử dụng Đạn chỉ thần công của một cao thủ nào đó. Hắn đành ôm kiếm hướng về phía viên đạn bắn tới, cúi đầu nói:

– Đa tạ! Bái phục!

Xong hắn cúi chào Hồng Liên rồi tra kiếm vào vỏ, thất thểu bước xuống võ đài lầm lũi đi theo hướng Toàn Bình lúc nãy. Hồng Liên tung người trở xuống chỗ ngồi. Mọi người đang xôn xao bàn tán thì từ chỗ ngồi của bọn người Nhật, một kiếm sĩ khác đã đứng dậy chậm rãi bước lên đài. Bước chân của hắn rất nhẹ nhàng nhưng thật trầm ổn, cả thân người của hắn cũng thật trầm ổn, các động tác di chuyển không thiếu, cũng không thừa. Hắn đứng im lặng giữa võ đài, nét mặt lạnh băng vô cảm. Người hắn toát ra một luồng khí lạnh đến rùng mình. Hắn trạc tuổi hai mươi, gương mặt tuấn tú, vừa mỹ mạo vừa oai phong. Hắn đưa ánh mắt sắc như dao nhìn về phía Thần Quyền Môn lạnh lùng nói:

– Cung Bản Vũ Tùng xin được lãnh giáo với anh bạn trẻ đã ba lần ra tay ngăn cản hai tên sư đệ của ta tự sát.

Khán giả không biết ai là người đã ra tay ngăn cản bọn kiếm khách Nhật tự sát, giờ nghe Vũ Tùng nói thì mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thần Quyền Môn chờ đợi. Trần Lâm từ từ đứng dậy rồi bước lên võ đài. Mọi người “Ồ!” lên kinh ngạc. Có kẻ nói:

– Là anh chàng thư sinh áo trắng mặt đẹp như ngọc này à?

Trần Lâm đứng đối diện với Vũ Tùng ôm quyền nói:

– Xin lỗi, Trần Lâm tôi biết rằng ngăn cản Samurai của người Nhật các bạn tự sát là một điều cấm kỵ, nhưng tôi nghĩ đây không phải là những trận đấu sanh tử mà chỉ là những cuộc ấn chứng võ học để trao đổi kinh nghiệm. Ông trời có đức hiếu sinh, các bạn không nên chết vì những chuyện không đáng như thế này. Mong các bạn hiểu cho.

Vũ Tùng lạnh lùng:

– Văn hóa các bạn khác với tinh thần võ sĩ đạo của đất Phù Tang chúng tôi. Bạn đã phạm điều cấm kỵ, trừ phi bạn thắng cả tôi, nếu không bạn phải bị trừng phạt nặng.

– Anh thuộc họ Cung Bản, vậy có phải là hậu duệ của Kiếm Thánh Cung Bản Vũ Tàng không?

Vũ Tùng kiêu hãnh gật đầu. Trần Lâm nói tiếp:

– Kiếm Thánh trước kia là một đại kiếm khách, sau người tìm đến đạo rồi nâng kiếm thuật lên thành kiếm đạo. Tôi tin rằng vào lúc cuối đời, khi ngồi viết ra hai cuốn binh pháp và binh thư, người đã ngộ ra rằng dụng kiếm không chỉ để giết người khi mình thắng, giết mình khi mình bại mà thanh kiếm còn mang một ý nghĩa cao cả hơn. Vì vậy, về sau người chỉ dùng kiếm gỗ chứ không dùng kiếm sắt nữa đúng không?

Vũ Tùng rất kinh ngạc trước sự hiểu biết của con người trẻ tuổi này. Hắn hỏi:

– Bạn biết khá nhiều về môn phái của tôi. Là ai đã nói?

– Tên tuổi của Kiếm Thánh Musashi và kiếm phái Nhị Thiên Nhất Lưu bay xa khỏi biên giới của nước bạn. Tôi là người say mê kiếm đạo nên phải tìm hiểu để học hỏi và đã may mắn đọc được hai cuốn binh pháp và binh thư của ngài Kiếm Thánh.

Giọng nói của Vũ Tùng đã bớt lạnh lùng hơn trước, hắn nói:

– Đa tạ cảm tình của bạn đối với môn phái chúng tôi. Bạn rút kiếm ra đi.

Trần Lâm miễn cưỡng nói:

– Đã vậy sao chúng ta không sử dụng kiếm gỗ như vị Kiếm Thánh của bạn? Tôi từng nghe nói đến phép “Hợp kiếm” tối thượng của quí phái nên cũng rất mong được chiêm ngưỡng. Chúng ta lấy sự mau lẹ và chuẩn xác của một chiêu kiếm để phân định hơn kém. Bạn đồng ý chứ?

– Đề nghị của bạn dành nhiều ưu thế hơn cho tôi rồi đó.

– Không sao. Với tôi hơn kém nhau một chiêu kiếm không phải là vấn đề, vì như Kiếm Thánh đã nói: “Không có kiếm pháp vô địch, chỉ có con người vô địch”. Điều này chắc bạn phải rõ hơn tôi.

Trần Lâm muốn đem đạo lý mà vị tổ sư của Vũ Tùng đã nói để làm giảm bớt lãnh khí trong lòng hắn vì chàng không muốn gây nên hận thù với những người Nhật Bản xa lạ này. Quả nhiên, Vũ Tùng đã phần nào có cảm tình với đối thủ của mình nên đồng ý:

– Bạn thấu hiểu binh pháp của tổ sư chúng tôi còn thâm sâu hơn tôi. Bái phục! Bạn chính là đối thủ mà tôi đang tìm. Chúng ta bắt đầu đi.

Vũ Tùng quay xuống bảo mấy người Nhật mang lên ba thanh kiếm gỗ, hắn giữ hai, đưa cho Trần Lâm một. Hai người lùi lại thủ thế.

Vũ Tùng tay phải cầm kiếm, mũi chĩa thẳng lên trời, thanh kiếm trong tay trái hướng thẳng vào tim đối phương. Tuy chỉ bằng hai thanh kiếm gỗ nhưng sát khí từ người Vũ Tùng tỏa ra rất mạnh. Đám khán giả cảm thấy một hơi lạnh vô hình từ trên đầu len vào cột sống của mình. Tất cả im phăng phắc. Trần Lâm tay phải cầm kiếm chĩa xuống đất, mũi kiếm chênh chếch hướng ra ngoài, tư thế thật thong dong, bình thản. Cả hai nhìn nhau, giao đấu bằng ánh mắt. Cuộc giao đấu diễn ra trong im lặng, nhưng đối với cả hai đấu thủ thì nó là cuộc đấu sanh tử vì cao thủ thượng đẳng khi đấu với nhau, sự hơn kém được quyết định bằng tinh thần chứ không phải chiêu thức. Tinh thần chính là đôi mắt của họ.

Bỗng hai tiếng hét vang lên cùng một lúc, hai bóng người nhích động, ba thanh kiếm đồng thời phóng ra như ánh chớp rồi dừng lại. Hai mũi kiếm của Vũ Tùng theo phép “Hợp kiếm” của Musashi đã cùng dừng lại cách trái tim của Trần Lâm độ một phân, trong khi đó mũi kiếm của Trần Lâm đã chạm sát vào làn da nơi yết hầu của Vũ Tùng. Cả hai đứng lặng một giây rồi cùng thu kiếm về, sắc mặt Vũ Tùng tái xanh, hắn chán nản nói:

– Trước mặt bạn tôi không nói đến hai chữ tự sát. Hẹn hai năm sau tôi sẽ tìm đến bạn để xin tái đấu.

Trần Lâm nói:

– Tôi nhớ Kiếm Thánh có viết một câu: “Thần đạo và kiếm đạo vốn dĩ chỉ là một. Vì cả hai đều đưa con người đến chỗ diệt ngã”. Tự sát chỉ là vì tự ái bị xúc phạm, tức là vì thương cái ngã của mình mà giết chết cái thân chứ không giết được cái ngã trong bạn. Theo lời Kiếm Thánh, khi chưa diệt ngã thì kiếm của bạn vẫn chưa đạt đến đạo.

Vũ Tùng cúi đầu nói:

– Đa tạ đã chỉ điểm. Tôi sẽ nghiền ngẫm. Hai năm sau sẽ trở lại.

Hắn nói xong quay người bỏ xuống. Trần Lâm hỏi nhanh:

– Tôi bỗng thấy thèm rượu Sakê của xứ sở bạn và muốn được uống cùng có được chăng?

Vũ Tùng quay lại:

– Được chứ! Ngay bây giờ?

Trần Lâm gật đầu. Vũ Tùng nói:

– Mời bạn!

– Cùng với người bạn tôi nữa chứ?

– Tất nhiên!

Trần Lâm đưa mắt ra hiệu cho Quán Nhật rồi ba người họ sánh vai nhau đi về hướng Vọng Nguyệt Đình. Đối với ba tay cao thủ trẻ này, qua ánh mắt và chiêu kiếm, đường thương, họ đã nhìn thấy nhau, cảm thông nhau. Họ thấy được bản lãnh cũng như bản tánh của nhau bởi chỉ có những con người thật sự đam mê võ đạo thì mới có được sự đồng cảm ấy. Và đó cũng chính là ý nghĩa của câu nói: “Tri kỷ của ta cũng chính là đối thủ mạnh nhất của ta vậy”.

***

…………

(xem tiếp vào ngày mai)