Kỳ 166:

Hồi thứ hai mươi bảy

Thân hồng nhan Lệ Chi khóc đời bạc hạnh

Trận ngũ hành đại phá Bắc Đẩu Thất tinh

*

Dưới cơn mưa tầm tã, trong bóng tối dày đặc thỉnh thoảng sáng nhòa lên vì những tia chớp, Trần Lâm băng mình ngược hướng Thần Quyền Môn với ý định đánh một vòng lớn để đánh lạc hướng theo dõi của bọn Kim Cương Môn rồi mới tìm cách trở về. Những vết thương ở sau lưng và trước ngực vẫn không ngừng chảy máu, chàng cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ hồ không bước thêm được nữa nên bèn dừng lại, thò tay vào bọc lấy ra hộp thuốc, cúi gập mình che nước mưa rồi trút ra hai viên Tục mệnh đan bỏ vào miệng. Chợt một tia chớp nhoáng lên, chàng thấy trước mặt mình là bức tường của một tòa nhà nên bèn chống cây roi mượn đà phóng lên nhảy vào bên trong. Một tia chớp nữa lại nhoáng lên, Trần Lâm nhận ra nơi góc tường ngôi trang viện có một cái tiểu đình, chàng cố lê bước đến đó dự định ngồi vận công điều trị vết thương nhưng vừa đặt thân mình xuống đất thì đã ngã ra thiếp vào cơn hôn mê.

Trần Lâm hôn mê không biết bao lâu, khi mơ màng tỉnh dậy thì nghe thấy tiếng nói trong trẻo của một bé gái đập vào tai:

– Mẹ ơi, anh ấy tỉnh lại rồi!

Có tiếng người đàn bà vang lên từ phía bên kia phòng:

– Vậy à? Mẹ sang ngay.

Trần Lâm hé mắt ra, hình ảnh một cô bé có khuôn mặt tròn trĩnh từ từ hiện rõ trong mắt chàng. Giọng cô bé lộ vẻ vui mừng:

– Anh tỉnh rồi hả? Thật hay quá!

Trần Lâm hỏi:

– Tôi đang ở đâu vậy? Cô bé đã cứu tôi phải không?

– Là em nhìn thấy anh nằm mê man ngoài tiểu đình, nhưng mẹ và chị Tiểu Hương đã mang anh vào và băng bó vết thương cho anh. Chao ơi, anh làm gì mà bị thương nhiều dữ vậy. Đánh nhau à?

Có tiếng người đàn bà ở ngưỡng cửa phòng:

– Hoài Quân, anh ấy mới tỉnh lại, con không nên hỏi nhiều như vậy. Hãy để anh ấy nghỉ ngơi.

Trần Lâm đưa mắt nhìn lên thì thấy một thiếu phụ tuổi ngoài ba mươi, khuôn mặt rất đẹp đang bước vào phòng. Chàng cố gật đầu chào:

– Đa tạ phu nhân đã cứu mạng.

Thiếu phụ vội xua tay nói:

– Hiệp sĩ vừa mới tỉnh lại sau một ngày đêm mê man, xin an tâm tiếp tục nghỉ ngơi dưỡng sức, chuyện ơn nghĩa không nên đề cập đến.

– Tôi thấy trong người đã khá lắm rồi, phu nhân an tâm.

Thiếu phụ tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Năm vết thương đã làm hiệp sĩ mất rất nhiều máu, tôi cứ tưởng phải mất ít nhất cả tháng trời mới có thể hồi phục lại sức khỏe, không ngờ lại mau như thế. Thật là kỳ diệu!

– Trước khi ngất xỉu tôi đã uống hai viên thuốc, có lẽ nhờ vậy mà vượt qua được.

Cô bé Hoài Quân liền nói:

– Anh khỏe rồi phải không? Anh nói đi, ai đã đánh anh tàn nhẫn vậy? Bộ họ định giết chết anh hay sao chứ?

Thiếu phụ quay lại gắt nhẹ con gái:

– Đã bảo để anh ấy nghỉ ngơi đã mà, khi anh ấy khỏe hẳn con hỏi cũng đâu có muộn. Để tôi bảo Tiểu Hương mang bát sâm thang vào cho hiệp sĩ uống nhé. Dù sao cũng phải bồi bổ lại số máu đã mất.

Trần Lâm nói:

– Cảm ơn phu nhân. Đành phải làm phiền phu nhân rồi.

Thiếu phụ quay sang Hoài Quân:

– Con xuống bảo chị Tiểu Hương mang bát sâm lên phòng ngay nhé.

Cô bé “dạ” một tiếng rồi chạy đi. Trần Lâm hỏi:

– Chẳng hay tôn ông có nhà không, thưa phu nhân? Tôi thật ái ngại.

Thiếu phụ nghe hỏi đến chồng mình thì nét mặt thoáng u buồn, nhưng bà lấy lại sự bình thản ngay. Bà đáp:

– Không sao, hiệp sĩ không cần ái ngại. Chồng tôi vừa đi khỏi hôm qua, lúc này đang có việc, có lẽ phải ít hôm nữa mới về.

Hoài Quân và cô gái tên Tiểu Hương đã đem thuốc lên:

– Thưa phu nhân, thuốc đã hâm nóng rồi đây.

Thiếu phụ nói:

– Hiệp sĩ uống đi kẻo nguội.

Trần Lâm ngồi dậy đón bát thuốc trên tay Tiểu Hương uống cạn một hơi. Chàng nói:

– Cảm ơn phu nhân và cô Tiểu Hương, cả Hoài Quân nữa.

Tiểu Hương đón chiếc bát, mỉm cười cúi đầu ra khỏi phòng. Hoài Quân cười hóm hỉnh:

– Không có chi, không có chi. Mẹ thường dạy Hoài Quân là phải luôn luôn giúp đỡ mọi người. À, anh tên là gì nhỉ?

Trần Lâm hơi đỏ mặt đáp:

– Xin lỗi phu nhân và Hoài Quân, tôi là Trần Lâm. Xin phép được biết quí danh của phu nhân để tiện xưng hô, được chăng?

Thiếu phụ nói:

– Tôi tên Lệ Chi, họ Võ. Nghe giọng nói của Trần hiệp sĩ thì dường như hiệp sĩ không phải là người ở đây?

– Dạ vâng, tôi là người Quy Nhơn, theo thuyền buôn vào đây.

– Ra là vậy. Thôi hiệp sĩ nghỉ ngơi đi, khỏe lại đã rồi hẵng nói chuyện tiếp.

Nói xong, bà kéo tay con gái ra khỏi phòng đóng cửa lại. Trần Lâm nhận ra mình đang nằm trên chiếc phản gỗ trải vải hoa rất đẹp nhưng đã bị bẩn vì những vết máu. Chiếc áo trên người chàng đã được thay bằng một chiếc áo khác, riêng chiếc quần bị ướt mưa giờ đã khô ráo. Những vết thương do kiếm gây ra trên ngực và sau lưng đều đã được rịt thuốc, băng bó cẩn thận. Chàng đưa mắt quan sát căn phòng. Đây là phòng đọc sách và lòng chàng không khỏi thán phục vị chủ nhân vì đã bài trí gian phòng hết sức thanh nhã, đầy tính nghệ thuật. Chợt chàng thấy trên vách tường cạnh giá sách có treo một bức họa chân dung một vị tướng quân mặc bộ quân phục của triều Nguyễn, tay chống thanh đại đao, nét mặt uy nghiêm, chính khí tỏa đầy. Bức họa trông thật sống động bởi nét bút tuyệt vời của người họa sĩ. Bên dưới có dòng chữ nhỏ: Tiên phu Cẩn Thành Hầu Nguyễn Cư Cẩn. Chàng lại đưa mắt quan sát một bức họa khác họa hình một đứa trẻ sơ sinh còn nằm trong nôi, thân hình bụ bẫm, nét mặt dễ thương. Bên dưới có hàng chữ: Vong nhi Nguyễn Chính Tâm. Chàng nghĩ thầm: “Thì ra đây là bức họa vị Cẩn Thành Hầu mà năm xưa đã bị bọn Lý Văn Quang mưu hại. Đứa bé kia là đứa con đã bị chết. Như vậy là vợ của vị Cẩn Thành Hầu vẫn còn sống sót trong cuộc tao loạn nên mới vẽ lại hai bức tranh này. Nhưng tại sao nó lại được treo ở đây? Không lẽ vị phu nhân kia là chị em gì đó với Nguyễn phu nhân?” Vết thương trước ngực chàng tự dưng nhói lên, chàng bèn ngồi dậy lấy một viên linh đan bỏ vào miệng nuốt xuống, dẹp hết mọi tạp niệm, nhắm mắt vận công để phục hồi khí lực và điều trị các vết thương.

Không biết sau bao lâu, chàng mở mắt khi nghe tiếng nói của cô bé Hoài Quân:

– Anh Lâm tỉnh lại chưa? Đến giờ uống thuốc buổi tối rồi đó.

Hoài Quân mở cửa bước vào, trên tay cầm một cây nến lớn. Đặt cây nến lên bàn, cô bé tiếp tục liến thoắng:

– Mẹ bảo vào coi anh tỉnh dậy chưa để mang thuốc lên. Trông mặt anh hồng hào, không còn tái mét dễ sợ như lúc sáng nữa rồi. Để Hoài Quân xuống nói mẹ mang thuốc lên nhé?

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Cảm ơn Hoài Quân, em thật là một cô gái ngoan.

– Nhưng mà mẹ lúc nào cũng bảo em nghịch và hư cả.

Tiếng Lệ Chi vang lên ở cửa:

– Con mà không nghịch thì còn ai nghịch hơn nữa chứ?

Bà bước vào, một tay bưng bát thuốc, tay kia cầm chiếc áo của Trần Lâm. Bà đưa bát thuốc cho chàng, cử chỉ và ánh mắt trìu mến như một người mẹ đang chăm sóc con mình bị bệnh. Giọng bà thật nhẹ nhàng:

– Hiệp sĩ uống thuốc đi. Thang thuốc này rất tốt cho việc hồi phục sức khỏe. Uống thuốc xong, nếu cần, hiệp sĩ có thể thay lại chiếc áo này, tôi đã giặt sạch và khâu lại những chỗ thủng vì kiếm đâm rồi.

Trần Lâm nhìn cung cách và lời nói của bà chợt động tâm nhớ đến mẹ mình, chàng cảm động đổi cách xưng hô:

– Phu nhân thật nhân hậu và tốt bụng, cháu cứ tưởng đang được chính mẹ cháu chăm sóc.

Lệ Chi âu yếm nhìn chàng hỏi:

– Mẹ hiệp sĩ chắc vẫn còn khang kiện chứ?

Trần Lâm nghẹn ngào đáp:

– Dạ không, mẹ cháu mất lúc cháu mới bảy tuổi.

– Tội nghiệp. Hiệp sĩ uống thuốc đi kẻo nguội. Tôi đã dùng thứ cao trong bọc của hiệp sĩ để băng các vết thương lại. Có cần phải thay thuốc hôm nay không?

Trần Lâm đỡ bát thuốc trên tay bà:

– À, không cần thay vội đâu. Loại cao này có thể dùng trong vòng hai ba hôm. Xin phu nhân đừng gọi cháu là hiệp sĩ nữa. Cứ gọi cháu là Lâm Nhi.

Lệ Chi nghe chàng nói chợt buông tiếng thở dài, bà đưa ánh mắt u buồn nhìn bức họa đứa bé trên tường, miệng lẩm bẩm:

– Lâm Nhi, Tâm Nhi. Hà! Nếu nó còn sống thì chắc cũng đã lớn thế này rồi.

Hoài Quân đứng bên cạnh lên tiếng:

– Mẹ lại nhớ đến anh Chính Tâm nữa rồi phải không?

Trần Lâm uống xong bát thuốc, chàng nhìn Hoài Quân hỏi:

– Anh Chính Tâm là anh của Hoài Quân à?

Hoài Quân mỉm cười, đưa mắt nhìn bức họa đứa bé treo trên tường nói:

– Anh ấy đấy! Hoài Quân chưa gặp mặt anh ấy bao giờ cả.

Trần Lâm ngạc nhiên nhìn về phía Lệ Chi:

– Phu nhân là người đã họa ra hai bức họa kia à?

………..

(xem tiếp vào ngày mai)