Kỳ 167:

…………..

Lệ Chi im lặng gật đầu, đôi mắt bà long lanh ngấn lệ. Trần Lâm chợt hiểu ra. Thảo nào trên khuôn mặt diễm lệ của bà lúc nào cũng phảng phất một vẻ u buồn, nhất là đôi mắt. Chàng ngần ngại nói:

– Cháu xin lỗi đã khơi lại nỗi buồn cho phu nhân. Anh Chính Tâm giờ đang ở đâu?

Lệ Chi lắc đầu buồn bã, hai giọt lệ chảy dài trên đôi má:

– Tôi không biết. Tôi đã bỏ nó trên đường lúc nó mới bốn tháng. Không biết nó còn sống ở trên đời này hay không? Tôi thật có lỗi với nó.

Có lẽ bà đã tự hỏi và tự trách mình không biết bao nhiêu lần về điều này rồi cho nên tuy trông bà thẩn thờ như người mất hồn nhưng lời nói vẫn suôn sẻ, thê lương. Trần Lâm hỏi:

– Anh Chính Tâm là hậu duệ của Cẩn Thành Hầu phải không?

Lệ Chi lại im lặng gật đầu. Có lẽ nỗi đau làm cho bà đứng không vững nên bà ghé chân ngồi xuống chiếc ghế nơi bàn sách. Trong khoảnh khắc, trông bà như đã già đi mười tuổi. Bà nhìn Trần Lâm hỏi:

– Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?

Trần Lâm đáp:

– Dạ mười chín. Cháu sinh đầu năm Bính Dần.

– Chính Tâm cũng sanh vào cuối năm đó. Nếu nó còn sống, có lẽ cũng cỡ cháu đây. Cái tên Chính Tâm của nó là do tiên phu tôi đặt dựa theo một dấu son trước ngực, ngay vị trí trái tim. Như trong hình vẽ kia kìa.

Trần Lâm đưa mắt nhìn kỹ bức họa đứa bé, thấy đúng là có một vết son nhỏ ngay vị trí trái tim. Chàng nói:

– Vết son này là dấu tích rất quan trọng để phu nhân có thể tìm lại được con mình, nếu anh ấy còn sống.

– Cũng vì hi vọng như vậy nên tôi đã cố sống vất vưởng trong suốt mười bảy năm trường.

– Cháu nghe kể lại, năm đó cả nhà Cẩn Thành Hầu bị bọn nghịch đảng Lý Văn Quang bất ngờ thảm sát rồi phóng hỏa thiêu rụi, không ngờ phu nhân lại may mắn còn tại thế. Thật là trời cao có mắt.

– Thà trời cao nhắm mắt lại để tôi được chết theo chồng, còn hơn sống mà phụ nghĩa phu thê, không giữ tròn tình mẫu tử. Thật tủi hổ biết bao.

Hoài Quân bước đến tựa vào lòng bà, nhỏ nhẹ nói:

– Mẹ, mẹ đã hứa với Hoài Quân là sẽ không buồn nhớ cha lớn và anh Chính Tâm nữa mà. Mẹ buồn làm Hoài Quân cũng muốn khóc theo đây này.

Lệ Chi ôm con gái vào lòng, âu yếm vuốt tóc cô bé nói:

– Mẹ xin lỗi con. Mẹ giữ chặt niềm đau lâu ngày, nay gặp Lâm Nhi, mẹ cứ tưởng là Tâm Nhi nên quên mất lời hứa. Xin lỗi cháu nhé Lâm Nhi.

Trần Lâm nói:

– Nếu phu nhân không ngại thì có thể nói ra để cõi lòng thanh thản bớt, giữ mãi sự u uất trong lòng lâu ngày sẽ thành tâm bệnh. Hoài Quân đừng trách mẹ.

Hoài Quân cãi:

– Hoài Quân đâu có trách mẹ. Hoài Quân chỉ muốn mẹ quên đi chuyện cũ để vui sống với Hoài Quân thôi. Mẹ cứ buồn mãi sẽ bệnh mất.

Lệ Chi nói:

– Cảm ơn cháu. Năm đó bọn Lý Văn Quang đến nhà chúc tết rồi bất ngờ tạo phản nên phu quân tôi không kịp trở tay. Tôi và Chính Tâm được người nô bộc tên Đại Thiện hộ vệ mở cửa sau bỏ chạy, nhưng chưa được bao xa thì Diệp Hồng Sanh và một đám bộ hạ của Kim Cương Môn đuổi tới. Đại Thiện biết là không thể thoát được nên khuyên tôi giấu Chính Tâm vào một bụi rậm rồi hai người chia nhau hai ngã để đánh lạc hướng bọn chúng. Làm như vậy may ra có thể bảo toàn được giọt máu của Cẩn Thành Hầu. Nghe lời khuyên hợp lý nên tôi đành đứt ruột giấu con vào bụi rồi tiếp tục bỏ chạy. Sau đó, tôi bị Hồng Sanh bắt được. Hắn liền giao tôi cho một tên thuộc hạ mang đi nhốt ở nhà riêng của hắn. Sau tôi mới biết phu quân đã bị hại và bị thiêu cùng với đám binh lính hộ vệ, cả Đại Thiện cũng đã chết trong chiến loạn.

Bà ngưng lại một chút rồi kể tiếp:

– Đến khi bè lũ Lý Văn Quang bị quân triều đình bắt gọn, Hồng Sanh nhanh chân trốn thoát, ông ta trở lại bắt tôi đưa xuống thuyền trốn về Phúc Kiến. Trong gần mười năm trời tôi đã tìm cách tự vận không biết bao nhiêu lần nhưng Hồng Sanh cho người canh phòng rất nghiêm ngặt nên lần nào tôi cũng thất bại, đành kéo lê tấm thân sống mỏi mòn trong nỗi hổ thẹn ê chề với chồng và thương nhớ đứa con nhỏ bị bỏ rơi. Trong suốt thời gian đó, Hồng Sanh nuông chiều tôi hết mực, có lần ông ta đã quì xuống mong tôi đừng tự sát và xin được cưới tôi làm vợ.

Kể đến đây bà chợt buông tiếng thở dài:

– Đàn bà chúng tôi bao giờ cũng yếu đuối. Sự yêu thương chân thành của Hồng Sanh lâu ngày đã đánh đổ lòng chung thủy của tôi, kết quả là cô bé kháu khỉnh này ra đời. Và từ lúc chào đời, nó đã trở thành lẽ sống mới của tôi. Tuy nhiên, trước khi ưng thuận lời cầu hôn của Hồng Sanh, tôi có đưa ra một số yêu cầu, là phải dành cho tôi một không gian riêng để tôi lưu giữ những di vật của tiên phu. Ngay cả cái tên Hoài Quân tôi đặt cho con gái cũng buộc Hồng Sanh phải chấp thuận.

Bà đưa tay âu yếm vuốt mái tóc đen nhánh của Hoài Quân. Cô bé gục mặt vào lòng mẹ khóc thút thít. Trần Lâm nghe đến đây không khỏi bùi ngùi thương cảm cho người phụ nữ truân chuyên này. Chàng cũng không ngờ là mình lại vào ẩn thân ngay trong nhà của bọn nghịch đảng. Sự tấu xảo ở đời nhiều khi không ai có thể lường trước được. Chàng cảm thán:

– Không ngờ con người của Diệp Hồng Sanh lại si tình đến mức độ đó. Cháu xin chúc mừng phu nhân.

Lệ Chi nở nụ cười héo hắt:

– Đó cũng chính là sự trừng phạt mà trời cao đã bắt tôi phải gánh chịu. Mười bảy năm dài tôi chỉ biết có bốn bức tường, phần vì buồn, phần vì hổ thẹn với thiên hạ chung quanh.

– Khi Hồng Sanh sang tiếp quản lại cơ ngơi của Diệp Sanh Ký thì đã đưa phu nhân trở lại đây?

– Diệp Sanh Ký thật ra thuộc quyền sở hữu của Lý Văn Quang. Sau khi được Chúa Nguyễn giải giao về Phúc Kiến, ông ta đã giao lại toàn bộ sản nghiệp cho người con trai là Lý Thiếu Thu vừa hạ sơn sau mười hai năm theo học võ ở núi Võ Đang. Hồng Sanh chỉ đóng vai trò quản lý thôi.

Trần Lâm đã đoán ra phần nào sự việc, chàng hỏi:

– Lý Thiếu Thu là nhân vật thế nào?

– Hắn là một thanh niên cao ngạo nhất trên đời mà tôi từng biết. Sau cuộc đọ kiếm và thắng được ngay chính sư phụ mình, một vị đệ nhất kiếm thủ thì hắn đã coi anh hùng trong thiên hạ không bằng một bó rơm. Hắn tự cho mình là ngôi sao Bắc Đẩu trên nền trời võ học. Hồng Sanh không bao giờ nói ra nhưng hình như nửa năm nay Thiếu Thu đã có mặt ở Giản Phố này. Không biết hắn có nối chí cha mình âm mưu tạo phản nữa hay không?

Trần Lâm đưa mắt nhìn Hoài Quân rồi nhìn sang Lệ Chi, bà hiểu ý liền nói:

– Hoài Quân, con trở về phòng đọc sách rồi ngủ trước đi.

Cô bé ngoan ngoãn nghe lời.

– Dạ, thưa mẹ. Hoài Quân chào anh Lâm Nhi.

– Chào Hoài Quân, chúc ngủ ngon.

Hoài Quân đi rồi, Trần Lâm nhìn Lệ Chi nói:

– Tạo phản hay không thì chưa biết nhưng đuổi giết những anh hùng phản Thanh phục Minh chạy sang đây thì họ đã và đang tiến hành cả năm nay rồi. Tính ra đã có hơn mười lăm nghĩa sĩ Minh Hương bị ám sát một cách bí mật.

Lệ Chi giật mình hỏi:

– Thật vậy ư? Làm sao cháu biết được?

– Đêm rồi cháu đã nghe lén được họ bàn bạc, sau đó đã giao đấu với họ cùng một tên công tử, có lẽ là Lý Thiếu Thu.

Lệ Chi kinh hãi nói:

– Cháu đã giao đấu với hắn ta à? Thảo nào mình cháu bị đến bốn vết kiếm đâm.

– Thật ra nếu cháu không bị thương trước trong lúc phá Thất tinh kiếm trận thì có lẽ cũng không đến nỗi nào.

Lệ Chi đi từ sự kinh ngạc này sang kinh ngạc khác. Bà hỏi:

– Cháu đã phá được cả Thất tinh kiếm trận à? Nghe Hồng Sanh nói đó trận pháp kỳ bí và uy lực nhất của Võ Đang. Thiếu Thu luôn tự tin rằng với bản lĩnh của hắn và uy lực của trận Thất tinh thì hắn có thể hùng bá thiên hạ. Vậy mà cháu lại thoát được, thật là thần kỳ! Mừng cháu có một thân võ công cái thế.

Trần Lâm nhổm người đứng lên nói:

– Cảm ơn phu nhân. Giờ đã biết ra, cháu không nên nấn ná lâu ở đây. Cháu xin cáo từ để tránh phiền lụy đến phu nhân, mong còn cơ hội gặp lại phu nhân và Hoài Quân.

– Thương thế của cháu chưa bình phục làm sao mà đi được? Hồng Sanh chắc chưa trở về nhà đâu, với lại căn phòng này từ khi được xây lên, chưa bao giờ Hồng Sanh đặt chân vào. Cháu cứ an tâm ở lại một vài hôm nữa đã.

– Dạ không sao. Cháu đã khỏe lại rồi. Giờ xin cáo từ. Chúc phu nhân có những ngày vui vẻ. Người hiền sẽ gặp lành, cháu tin anh Chính Tâm vẫn còn sống và sớm muộn cũng gặp lại phu nhân. Bảo trọng!

Lệ Chi âu yếm nói:

– Cháu cũng phải bảo trọng. Bọn Lý Thiếu Thu rất nguy hiểm, phải giữ lấy mình. Hi vọng còn gặp lại cháu.

Bà đứng lên đưa cho chàng chiếc áo, Trần Lâm nhận lấy, cúi chào lần nữa rồi ra khỏi phòng, lẩn vào trong đêm tối mất dạng. Lệ Chi tựa cửa nhìn theo, hai dòng lệ từ từ lăn dài xuống má. Bà lẩm bẩm:

– Ước gì Tâm Nhi còn sống để mình được ôm nó vào lòng một lần.

…….

(xem tiếp vào ngày mai)