Kỳ 168:

……….

Trần Lâm về tới Thần Quyền Môn thì trời đã quá nửa khuya. Đại Kỳ và Gia Huy vẫn còn ngồi trong phòng sách. Thấy chàng về, cả hai đứng lên mừng rỡ. Đại Kỳ hỏi ngay:

– Ngồi xuống đây đi. Cháu bị thương à? Nguy hiểm quá! Hai hôm nay cháu ở đâu? Đã hồi phục hẳn chưa?

Trần Lâm ngồi xuống ghế mỉm cười đáp:

– Cháu đã không sao. Tuy phải trải qua một trận kinh hiểm nhưng bù lại cháu đã thu hoạch được nhiều điều khá quan trọng.

Gia Huy nói:

– Lâm đệ chắc đói rồi phải không, để tôi kêu họ mang canh yến lên lót dạ nhé?

– Dạ, cảm ơn anh.

Gia Huy vội vàng đi nhanh xuống bếp bảo người nhà làm một bát yến mang lên. Đại Kỳ nói:

– Con nhỏ Hồng Liên hại cháu lần này thật quá quắt lắm. Tội của nó không thể tha thứ được.

Trần Lâm nói:

– Cháu đã trở về, bác không cần trách phạt cô ấy làm gì. Cô ấy ra sao rồi?

– Đêm đó nó hớt hải chạy về, khóc bù lu bù loa, nói là đã hại cháu, làm cháu phải lộ diện và đang bị bọn Kim Cương Môn bao vây rất nguy. Nó cứ nằng nặc đòi bác phải sang tiếp ứng. Bác tin cháu nếu không đánh lại cũng có thể thoát thân. Hơn nữa việc mình ra mặt đối đầu với họ khi chưa có bằng chứng cụ thể sẽ gây hại rất lớn nên bác đành trấn an nó rồi kiên nhẫn chờ tin cháu. Thật tình hai hôm nay bác rất lo, Hồng Liên thì khóc lóc suốt ngày đêm, hiện nó đang bị sốt cao, có lẽ vì quá lo lắng.

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Bài học lần này cũng nên có đối với cô ấy để mai sau hành sự dè dặt hơn.

– Chuyện xảy ra thế nào, cháu kể lại nghe thử.

Gia Huy bưng bát canh yến vào đặt trước mặt Trần Lâm nói:

– Lâm đệ ăn đi đã, kẻo nguội.

Trần Lâm nghe trong bụng đói cồn cào, chàng nói:

– Cảm ơn anh, cháu xin phép bác.

Rồi chàng húp một hơi cạn sạch, sau đó thuật lại mọi việc cho hai người nghe. Đại Kỳ nói:

– Không ngờ Nguyễn phu nhân vẫn còn tại thế. Tội nghiệp, ngày xưa bà ta nổi tiếng là vị phu nhân xinh đẹp nhất miền Nam này. Hồng nhan đa truân, câu nói này thật đúng.

Trần Lâm nói:

– Qua lần này chúng ta đã nắm được sơ bộ lực lượng của đối phương. Điều cháu lo ngại nhất là Thất tinh kiếm trận của chúng. Để phá trận này, chúng ta cần phải có năm cao thủ thượng thặng và phải cùng nhau luyện tập cho thật ăn ý. Số còn lại của đối phương, trừ tên Lý Thiếu Thu ra thì không đáng ngại lắm. Việc này phải nhờ đến bác chuẩn bị. Phải đủ lực phá trận này thì chúng ta mới có thể sắp đặt kế hoạch tiêu diệt trọn ổ bọn chúng một lần được.

– Cháu sẽ đối phó với Thiếu Thu phải không?

– Cháu và hắn đã có lời hẹn tái ngộ.

– Nếu vậy bác sẽ mời năm người được coi là cao thủ bậc nhất của anh em Minh Hương ở đây đến để cháu luyện tập cho họ. Gia Huy và Quán Nhật thì sao?

– Dạ rất tốt. Bác tìm thêm ba người nữa thôi. Cần nhất là phải có một người vượt trội hơn mọi thành viên khác để điều khiển trận.

– Nếu có nhị sư đệ ở đây thì hay biết mấy, giờ chắc phải nhờ đến Hùng Nhi rồi. Các cao thủ trong hội, bác thật sự không thể đánh giá trình độ của họ được vì chưa có dịp chứng kiến. Chừng nào cháu muốn họ tập hợp lại?

– Cháu cần một thời gian dưỡng thương để phục hồi toàn bộ công lực. Hơn nữa việc cũng không cần gấp lắm, bác cứ thong thả. Chà, nếu có được hai người bạn của cháu là Tiểu Phi và Tào Sơn nhất hiệp Trương Bàng Châu phối hợp thì hay biết mấy.

Gia Huy hỏi:

– Có phải là hai người đã cùng với đệ đại phá Ngưu Ma Vương trại ở Cù lao Xanh không?

Trần Lâm mỉm cười đáp:

– Dạ, chính là hai người này.

Đại Kỳ hỏi:

– Hiện họ ở đâu cháu có biết không?

– Tiểu Phi chính là đệ tử của Phong Điền Đệ nhất hữu Trần Đại Bằng, chắc giờ đã trở về Phong Điền rồi. Còn Bàng Châu hiện đang ở Tào Sơn, Duy Xuyên, Quảng Nam, Tiểu Phi biết chỗ ở của anh ấy.

– Nếu cháu không vội thì bác có thể dùng bồ câu liên lạc với anh Đại Bằng kêu họ vào. Bác vẫn thường xuyên liên lạc với bang Hành Khất ngoài đó. Lần trước bác có nghe Đại Bằng định gởi Tiểu Phi vào đây để phụ trách việc tổ chức bang Hành Khất trong này. “Nhân sự tùng sự”, chắc là họ sẽ vui vẻ vào ngay để giúp mình.

Trần Lâm cả mừng nói:

– Được vậy thì hay quá. Nhưng phải mất bao lâu mới liên lạc được về tới ngoài ấy?

– Một ngày đêm.

– Nhanh đến vậy sao? Nếu vậy bác thử nhắn tin ngay xem họ trả lời thế nào.

– Để bác viết thư ngay bây giờ.

Ông lấy giấy mực viết ngắn gọn nội dung sự việc, xong cuộn thư bỏ vào một chiếc ống trúc nhỏ đưa cho Gia Huy bảo:

– Con cho con Phi Vân mang thư đi ngay bây giờ. Hi vọng hai hôm sau chúng ta nhận được hồi báo tốt. Bây giờ Lâm Nhi về phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi. Có cần Gia Huy giúp thay thuốc các vết thương thì cứ bảo nó.

Sáng hôm sau, Trần Lâm đến thăm Hồng Liên trong khi nàng đang lên cơn sốt dữ dội. Nàng mê sảng và liên tục thì thào: Muội xin lỗi, muội đã hại Lâm huynh… Muội xin lỗi… Lâm huynh mau trở về đi…” Trần Lâm vội lấy ra một viên Tỵ nhiệt đơn cho nàng uống. Loại thuốc này giúp cơ thể hạ nhiệt rất nhanh. Chàng kê thêm một toa thuốc điều hòa thân nhiệt rồi cho người đi bốc về sắc cho uống. Sau đó chàng dùng khăn ướt đắp lên trán Hồng Liên rồi điểm nhẹ vào thụy huyệt để nàng có thể ngủ một giấc. Đại Kỳ thấy cô con gái cưng nóng sốt đến độ mê sảng nên lo lắng hỏi:

– Nó sốt cao quá, có bị ảnh hưởng đến thần kinh không cháu?

Trần Lâm đáp:

– Dạ không sao, cháu vừa cho cô ấy uống một viên thuốc hạ nhiệt. Chỉ vì tinh thần hoảng hốt và lo sợ quá độ mà sinh ra sốt, ngủ sâu một giấc, khi tỉnh dậy sẽ đỡ ngay thôi. Nhớ đóng tất cả các cửa lại, đừng để gió vào. Trong lúc thân nhiệt giảm xuống, nếu gặp gió thì rất dễ bị hàn khí xâm nhập.

Trên đường trở lại phòng khách, Đại Kỳ nói:

– Không ngờ cháu lại là một thầy thuốc giỏi như thế. Thương thế của cháu sao rồi?

– Các vết thương đã bắt đầu khép miệng, có lẽ năm bảy hôm nữa thôi sẽ lành hẳn.

– Cháu cứ thong thả dưỡng bệnh, dù sao chúng ta cũng phải chờ tin ngoài kia.

Sau một ngày đêm uống thuốc, Hồng Liên đã khỏe lại. Lúc nhìn thấy Trần Lâm bước vào phòng thăm mình, nàng đã bật lên khóc nức nở. Trần Lâm vội bước đến nắm tay nàng an ủi:

– Việc qua rồi, Hồng Liên hãy quên đi cho chóng khỏe.

Hồng Liên nghẹn ngào nói:

– Em thật có lỗi. Lúc anh bị bao vây rồi biệt tăm mấy ngày, em cứ nghĩ mình đã hại chết anh. Cha lại tin chắc là anh đã thoát thân được, chỉ kiên nhẫn chờ đợi chứ không chịu ra mặt đi cứu. Nghe nói anh bị thương nặng lắm hả?

Trần Lâm mỉm cười:

– Có bị thương vài nơi nhưng đã sắp lành lại rồi. Hôm đó vì muốn Hồng Liên chạy thoát nên tôi đã nặng lời, đừng buồn nhé.

Hồng Liên nở nụ cười trong nước mắt:

– Em chỉ sợ anh trách em thôi chứ lòng dạ nào lại đi trách anh.

– Hồng Liên thấy trong người thế nào rồi?

– Khi nghe cha nói anh đã trở về, còn cho em uống thuốc nữa, em thấy khỏe lại ngay tức khắc.

Trần Lâm đưa cho nàng thêm một viên thuốc khác, mỉm cười đùa:

– Uống thêm viên Hồi nguyên đơn này nữa, ngày mai Hồng Liên sẽ bình phục lại hoàn toàn. Có điều khỏe mạnh lại rồi thì đừng nên liều lĩnh như trước nữa, có vậy tôi mới an tâm được.

Hồng Liên bẽn lẽn đưa tay nhận viên thuốc:

– Dạ, tiểu sư phụ! Đệ tử xin nghe lời dạy bảo, từ nay nhất quyết không dám làm tiểu sư phụ phật lòng nữa ạ.

– Đệ tử ngoan!

…………….

(xem tiếp vào ngày mai)