Kỳ 180:

……….

Chợt có tiếng vó ngựa dừng trước cổng trang, thoáng chốc đã thấy Cao Đường và mấy vệ sĩ bước vào. Vừa gặp Lê Trung, ông đã mừng rỡ reo lên:

– Anh về rồi à? Nghe nói kinh thành lộn xộn, em chỉ sợ đoàn thuyền sẽ gặp trở ngại. Vậy là an tâm rồi.

Trần Lâm đứng lên chào:

– Cao gia ngồi nói chuyện với chú Trung, để cháu ra ngoài cùng mấy anh em.

Cao Đường nói:

– Cháu cứ ngồi đây với hai chú. Có vài tin vui cho chúng ta.

Ông ngồi vào bàn, Trần Lâm cũng miễn cưỡng ngồi xuống theo. Lê Trung hỏi:

– Dượng vừa ở trên phủ về à?

Cao Đường đáp:

– Phải. Anh nói sơ tình hình ở Phú Xuân nghe trước đi.

Lê Trung thở dài:

– Đảo lộn tất cả rồi. Trương Phúc Loan bây giờ là Quốc phó giữ vai trò nhiếp chính, quyền hành gom hết vào trong tay. Kinh thành vừa rồi bị canh giữ rất nghiêm mật, hầu hết những trung thần chống đối đều bị giết hoặc bắt cầm tù, kể cả những người thân của họ cũng vậy. Bây giờ phủ Chúa Nguyễn đã trở thành phủ Quốc phó Trương rồi.

Cao Đường cười nói:

– Càng hay! Cứ để chúng rối tung lên đi thì việc phát triển cảng thị Quy Nhơn của mình mới dễ dàng tiến hành.

Trần Lâm đứng lên xin phép ra ngoài rồi kéo mấy anh em vệ sĩ đi cùng. Lê Trung chán nản nói:

– Rối kiểu này thì bá tánh chết sạch, dượng có phát triển cái cảng này cũng chỉ để đó mà nhìn. Nghèo đói quá thương mại phát triển làm sao được mà dượng lại cho là hay? Dượng có thấy ở phủ nhà, số người ăn mày và chết đói đang nhan nhản khắp nơi không?

– Nghèo đói cũng chỉ một thời gian, rồi xã hội sẽ tốt đẹp trở lại thôi. Đó là qui luật thịnh suy đã lặp đi lặp lại từ ngàn xưa. Cái em nói đáng mừng là đám quan lại tham nhũng kìa. Nhân cơn nước đục này mình thả câu ra thì những kế hoạch của mình mới dễ thành công. Dượng nghĩ coi, bây giờ ở phủ Quy Nhơn, Trấn thủ đã là rể nhà mình, Tuần phủ đã chịu hợp tác làm ăn chung. Hai người này lại là tay chân thân tín của ngài Quốc phó, như vậy còn gì có thể ngăn cản việc phát triển cảng Quy Nhơn này nữa chứ? Báo cho dượng biết một tin mừng, bọn họ đã chịu bỏ tiền túi ra để góp vốn đầu tư chung với chúng ta rồi. Tuy sự hùn vốn của họ chỉ có tính tượng trưng nhưng cũng biểu lộ được sự quyết tâm tham gia. Và điều quan trọng hơn cả là họ đã xin được kinh phí hỗ trợ dự án từ Phú Xuân cấp vào, cái đó mới lớn.

– Nhưng đang lúc đói nghèo thế này, việc phát triển cảng thị có ích gì?

Cao Đường cười nói:

– Ích gì hay không đó là chuyện của phủ và của Chúa. Chuyện của chúng ta là chộp một số đất đai có vị trí tốt giữ đó, bây giờ không bao nhiêu nhưng ai biết về sau nó sẽ trở thành tấc đất tấc vàng. Người sanh chớ đất đâu có sanh thêm. Nội công việc đứng ra làm người cai quản công trình này thôi cũng thấy đã thu về biết bao nhiêu lợi lộc rồi.

Lê Trung hỏi:

– Dượng chỉ có hai đứa con gái, Đại Hồng thì đã bề thế rồi, chỉ còn một mình Tiểu Hồng mà tính nó lại đam mê văn chương nghệ thuật chứ không thích tiền bạc. Dượng bươn chải cho lắm rồi cuối cùng để của lại cho ai?

– Tiền bạc nó có một sức mạnh kỳ lạ lắm, đã theo nghiệp doanh thương thì không thể không chộp lấy những cơ hội tốt có thể mang lại tiền bạc được. Có hai cơ hội làm giàu rất nhanh: thứ nhất là khi một triều đại, một chế độ đang suy tàn; thứ hai là khi một triều đại mới hình thành, đang phát triển. Nếu không biết chộp đúng hai cơ hội này là không biết làm doanh thương. Riêng về việc phát triển cảng thị Quy Nhơn, ngoài vấn đề lợi nhuận thì nó còn để lại cho đời sau nhiều lợi ích to lớn lắm. Em nghĩ mình có chết đi, dẫu không mang theo được gì nhưng cũng có thể để lại cho đời một chút gì đó chớ anh.

Lê Trung nói:

– Ít ra tôi còn nghe được câu nói này nếu không sự bươn chải của dượng thật là vô vị. Sổ sách chuyến hàng vừa rồi tôi đã giao cho Tiểu Hồng. Tôi về nghỉ ngơi đã.

– Anh giao cho nó là được rồi. Bây giờ mọi việc trong gia trang này đều do nó quản lý, điều hành. Không ngờ con bé lại khéo léo đến độ khiến em kinh ngạc.

Lê Trung đứng dậy cáo từ, Cao Đường tiễn ra cửa.

– Trông anh mệt mỏi quá, hay anh giao lại đoàn thuyền cho Trần Thiện Phú trông coi đi. Anh ở nhà quản lý công trình cảng thị cho đỡ vất vả.

– Tôi cũng đang có ý đó. Trần Thiện Phú là người có khả năng và tin cậy được.

– Vậy để em cho ông ta hay. Anh về nghỉ, có gì em cho mấy đứa sang mời anh sau.

***

Mặc kệ dân chúng nghèo đói, chính quyền phủ Quy Nhơn vẫn cho xúc tiến việc cải tiến, phát triển bến cảng Quy Nhơn thành một thương cảng lớn. Công trình bắt đầu khởi công vào đầu tháng tám thì tháng chín năm đó, một cơn bão lớn đã tràn qua các khu vực duyên hải từ Thuận Thành ra tận Quảng Nam. Bão to, mưa lớn rồi lũ lụt tràn xuống. Vụ lúa hè – thu gần như mất trắng. Nạn thiếu gạo trở nên trầm trọng, bá tánh đã cơ cực nay còn lầm than hơn. Ngay cả vùng đồng bằng quanh lưu vực sông Cửu Long ở miền Nam cũng bị lụt lớn khiến cho nạn thiếu lúa gạo của miền ngoài lại càng trầm trọng. Khắp xứ, đâu đâu cũng có ăn mày, nơi nào cũng thấy người chết đói. Thật là một cảnh tượng thê lương chẳng kém gì thời kỳ bọn giặc Minh đô hộ trước đây.

Một đêm cuối tháng mười một, gió bấc khuya thổi hiu hiu lạnh. Trần Lâm cùng Lê Trung và Con Mọt Sách Lưu Phương Tích đang ngồi uống rượu ở ngôi tiểu đình bên hông gia trang luận bàn thế sự thì bỗng có tiếng chó sủa văng vẳng từ đầu khu phố. Thoáng chốc, những con chó thả quanh gia trang đồng cất tiếng sủa vang cả đêm trường. Lưu Phương Tích cười nói:

– Chắc là bọn chú Lía ghé thăm huynh đấy. Sắp có chuyện vui rồi.

Tiếng chó sủa mỗi lúc càng dữ dội hơn. Trần Lâm đứng dậy chụp lấy cây côn dựng gần đó, phóng vút lên nóc tiểu đình phóng mắt nhìn quanh. Bầy chó tụ cả ở mặt sau của gia trang sủa ran, rồi bỗng tiếng sủa giảm bớt dần và cuối cùng im bặt. Trần Lâm nghĩ thầm: “Bầy quân cẩu của ta đã bị bắn hạ cả rồi, người này phải có tài đạn chỉ thần công tuyệt diệu mới có thể diệt gọn được chúng nhanh như vậy”. Chàng nhảy xuống đất và nắm một sợi dây kéo mạnh liên tục. Tức thì tiếng chuông báo động vang lên khắp nơi. Chỉ một lát sau, đèn đuốc đã được thắp sáng lòa quanh gia trang. Những võ sư được Cao Đường mướn về hộ trang ai nấy tay đao, tay kiếm nhanh chóng trấn thủ các vị trí quan trọng quanh nhà. Trần Lâm đứng chống cây tề mi côn giữa sân lớn tiếng nói:

– Anh em Truông Mây đã đến sao còn chưa xuất hiện? Trần Lâm xin có lời chào và mời ra đây hội diện.

Một tiếng cười sang sảng vang lên từ phía sau gia trang lớn dần ra phía trước và trong chớp mắt, một bóng người mặc đồ dạ hành bay đến đáp xuống đứng đối diện với Trần Lâm như một con đại bàng. Người mới đến thân hình vạm vỡ, hai đuôi tóc thắt bím thả dài sau lưng, tay cầm cây tề mi côn đứng sừng sững giữa trời đêm tựa như một vị thần vừa giáng thế. Tiếp liền sau đó là những bóng đen cũng lao đến đáp xuống đứng hàng ngang sau lưng người ấy. Người áo đen có hai đuôi tóc dài không ai khác ngoài chú Lía, vị hiệp sĩ lẫy lừng ở Truông Mây. Lía ôm quyền chào Trần Lâm nói:

– Danh tiếng Đông Tiểu Bạch Long với kiếm côn song tuyệt như sóng cả dậy biển Đông, nay gặp mặt chỉ nhìn khí thế thôi Lía này đã biết tiếng đồn quả không ngoa. Hân hạnh, hân hạnh!

Trần Lâm cũng ôm quyền đáp lễ:

– Không dám. Lâm tôi từ lâu đã nghe đại danh Tây Đại Hắc Hổ Đoạn Hồn đao và thần côn đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, trong lòng vô cùng hâm mộ. Chưa kể những hành vi nghĩa hiệp cứu nhân độ thế càng khiến Lâm tôi cảm phục tận đáy lòng. Hôm nay gặp mặt anh hùng quả thật xứng trang nam tử, hào khí can vân. Hạnh ngộ, hạnh ngộ!

Lúc này mọi người trong trang đều đã có mặt đông đủ sau lưng Trần Lâm. Cao Đường nhìn khí thế như thiên thần của chú Lía thì vô cùng hoảng sợ, ông nói với Tiểu Hồng:

– Phen này muốn yên thân, e phải giao nộp của cải cho bọn chúng rồi con ạ.

Tiểu Hồng nói:

– Cha đừng lên tiếng, cứ để anh Lâm lo liệu. Theo sự nhận xét của con thì anh ấy không thua kém chú Lía đâu. Mà chưa biết chừng bọn chú Lía sẽ bị khốn đốn đêm nay nữa là đằng khác.

– Con vin vào điều gì mà tự tin như vậy?

Tiểu Hồng với ánh mắt long lanh niềm tin yêu đáp:

– Con cảm thấy như vậy và tin vậy. Chưa kể anh Lâm còn bày trận Ngũ hành cho các võ sĩ tập luyện. Bọn cướp Truông Mây tài trí bao nhiêu mà đòi phá được trận đó?

Cao Đường nhìn nét mặt con gái, lòng cũng bớt lo âu phần nào. Tiểu Hồng quay sang Lưu Phương Tích đứng cạnh hỏi:

– Lưu huynh nghĩ thế nào về trận đấu này?

Phương Tích chậm rãi đáp:

– Thật khó đoán. Tôi xin chịu, hãy chờ lát nữa xem sao.

Ngoài sân, Lía lớn tiếng nói:

– Lía tôi dẫu biết Cao gia trang có mặt của Đông Bạch Long, lẽ ra không nên mạo phạm nhưng vì hai năm trở lại đây, thiên tai giáng xuống liên tục, bọn tham quan lại ra sức bóc lột bá tánh khiến cho người chết đói lên đến hàng ngàn, kẻ ăn xin có tới hàng vạn. Việc bất khả kháng cho nên Lía tôi đành phải ghé đây xin của Cao gia một ít lương thực, của cải để cứu đói cho bà con mình. Không biết Lâm hiệp sĩ và Cao gia có vui lòng chăng?

Trần Lâm quay lại nhìn Cao Đường. Tiểu Hồng trong thâm tâm rất muốn để mọi người nhìn thấy Trần Lâm đả bại tay đệ nhất cao thủ đương thời này nên bấm tay cha ra dấu. Cao Đường biết ý, ông giữ im lặng không nói gì. Trần Lâm quay sang nói với Lía:

– Việc làm của Truông Mây thật đáng kính, đáng phục. Lâm tôi rất hổ thẹn khi phải đứng ra làm kẻ đối đầu, nhưng vì chút ân tình đã trót có lời hứa bảo vệ Cao gia nên đành đắc tội, xin các hiệp sĩ lượng thứ cho.

Lía cười ha hả nói:

– Nói như vậy thì đêm nay giữa hai chúng ta buộc phải có một trận tranh tài để phân hơn kém rồi phải không?

Trần Lâm đáp:

– Đành phải như vậy!

– Đã vậy, nếu Lía này bại, suốt đời sẽ không bao giờ bén mảng đến Cao gia trang một lần nào nữa.

– Nếu Trần Lâm này chết dưới đao của Lía huynh thì cứ tự tiện muốn làm gì tùy ý, chỉ xin đừng hại đến mạng người vô tội.

– Trường hợp huynh bại mà không chết thì sao?

– Tôi chưa chết thì huynh còn chưa tùy tiện được.

Lía trợn mắt hỏi:

– Huynh chỉ vì một lời hứa mà không tiếc tính mạng của mình sao?

Trần Lâm đáp:

– Một lời đã hứa muôn thác cũng cam.

– Hay lắm, rất có đởm lược. Được, ta cũng đã mong chờ lần hội ngộ này từ lâu rồi. Phương thức giao đấu tùy huynh lựa chọn.

Trần Lâm nói:

– Tôi đang ở sân nhà, tức là đã chiếm cả địa lợi lẫn nhân hòa. Phần thiên thời là phương thức giao đấu xin nhường lại cho huynh.

– Quả không hổ là tay hào kiệt! Nghe nói huynh có một đường cái thế thần côn, ta rất muốn thưởng thức.

– Tôi cũng muốn biết qua đường côn đánh khắp thiên hạ vô địch thủ của huynh như thế nào. Mời!

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)