Kỳ 196:

……….

Cái chết kỳ lạ của chồng khiến Ngọc Loan nảy sinh nhiều nghi vấn. Nhà họ Lê truyền đời rất nhiều sách vở để lại cho con cháu. Trong đó có cả bộ sách võ học gia truyền mà nhờ đó ngày xưa Lê Sát đã trở thành vị tướng lãnh bậc nhất của Lê Lợi. Bộ sách bao gồm kiếm phổ Lôi phong kinh điện, côn pháp và Vô ảnh phi đao bí lục. Từ khi Thiên Tường lên bảy, Ngọc Loan đã mướn võ sư về dạy cho con. Rồi tám tuổi, bà bắt đầu đem kiếm phổ gia truyền cho Thiên Tường học. Họ Lê vì chuyện Lê Sát ngày xưa bị xử tử nên đã chán đường võ nghiệp và quan trường, con cháu dù có luyện võ cũng chỉ để phòng thân. Ngọc Loan là phận gái, lại con một nên Lê Lập không cho học võ, nhưng lý thuyết môn võ gia truyền bà nắm rất vững. Thiên Tường được di truyền đôi tay khéo léo của cha nên cậu ta có vẻ thích thú nhất môn phi đao.

Trong tủ sách của gia đình cũng có một cuốn sách thuốc, nói về y lý và các phương thuốc chữa bệnh cùng các loại độc từ động thực vật. Tuy Ngọc Loan đã nghiên cứu sách này từ lâu nhưng cũng không thể nào đoán ra được chất độc mà chồng bà trúng phải là loại gì. Dẫu trong lòng ngờ vực nhưng bà vẫn im lặng, không tỏ vẻ gì là đang cố truy cứu nguyên nhân cái chết của chồng. Hai năm trôi qua, Nguyễn Dao tỏ ra rất trung thực trong công việc kinh doanh cũng như chăm sóc cho Ngọc Loan cùng Thiên Tường rất chu đáo. Nhưng càng ngày, hắn càng lộ rõ mối quan tâm đối với Ngọc Loan. Dù vậy, bà vẫn rất khôn khéo tránh né. Bà giao hẳn công việc kinh doanh cho Dao, chỉ chuyên tâm dạy Thiên Tường học chữ lẫn học võ.

Trong số gia nhân của nhà họ Lê có tên Trương Tam, hắn vốn là một đứa trẻ mồ côi nghèo kiết xác nên trở nghề ăn trộm nuôi thân. Một hôm, hắn đi ăn trộm bị chủ nhà phát giác. Vì nhà này năm trước đã bị mất trộm một vố khá lớn nên đề phòng rất kỹ, chủ nhà lại giỏi võ nữa. Hắn bị chủ nhà đánh một trận tưởng chết rồi đem quăng xác ra đồng vắng. May cho hắn, sáng hôm ấy Lê Lập có việc đi ngang, thấy hắn còn thoi thóp thở bèn mang về nhà thuốc thang cứu chữa. Hắn như người chết đi sống lại, dập đầu lạy Lê Lập xin làm phận tôi đòi để đền ơn. Lê Lập thương tình cho hắn ở lại trông coi việc bếp núc trong trại.

Từ đó, Trương Tam thay đổi hẳn, trở thành một người tốt. Hắn hết mực trung thành và quán xuyến mọi việc rất chu đáo. Ngọc Loan coi hắn như cha chú, hắn cũng thương yêu bà rất mực. Nhìn quanh trong đám gia nhân, Ngọc Loan thấy chỉ còn mỗi Trương Tam là người có thể tin cậy được, bà kín đáo nhờ hắn dò hỏi xem những người Hoa đi lại với tiệm thuốc Bắc có nhân vật nào hiểu biết về chất độc không. Trương Tam ngày xưa vốn là tay lang bạt kỳ hồ nên rất khôn khéo. Hắn dùng đủ trăm phương ngàn kế, cuối cùng cũng biết được chủ tiệm thuốc Bắc có người khách chuyên cung cấp hàng cho tiệm, rất sành về độc dược. Người này thường liên hệ với thổ dân Miêu Cương để mua các vị thuốc độc. Nhưng hai năm nay không thấy hắn cung cấp hàng nữa, nghe đâu hắn bị mất tích rồi.

Nghe đến hai chữ Miêu Cương, Ngọc Loan mới nhớ ra khi xưa cha bà có nhắc đến một chất kịch độc vô cùng lợi hại của xứ ấy có tên là Thất nhật tiêu tâm tán. Loại độc này uống vào sau bảy ngày mới phát tác, khi phát tác thì tim phổi bị phá hủy dần rồi sau bảy ngày nữa mới tắt thở, không thuốc gì có thể chữa được. Bà ngấm ngầm suy xét lại các sự việc, từ lúc Nguyễn Dao ra đi cho đến lúc hắn trở về và những gì hắn có được ngày hôm nay, từ đó bà đoan chắc rằng Dao có liên quan đến việc này. Bà bắt đầu lập ra kế hoạch theo dõi.

Trước tiên, bà tỏ ra thân mật với hắn, cùng hắn lo toan công việc. Dao ngỡ là Ngọc Loan sau ba năm thủ tiết đã bắt đầu có tình ý với mình nên hắn càng tỏ rõ ý muốn cưới bà làm vợ. Bà tìm cách đẩy đưa để hắn khỏi nghi ngờ. Một đêm kia, tình cờ bà nghe lén được cuộc nói chuyện của hắn với một tên lạ mặt, giọng nói lơ lớ như người Hoa, trên má phải có một vết sẹo như vết chém. Qua cuộc trao đổi của hai người, bà biết thì ra chính tên này là kẻ đã bí mật thủ tiêu người Hoa bán thuốc độc ngày xưa theo lệnh của Dao. Họ còn tiếc rẻ vì đã hết thuốc để đầu độc Thiên Tường vì nếu cậu ta chết đi thì cả cái gia tài này cùng Ngọc Loan sẽ hiển nhiên thuộc về tay hắn một cách danh chính ngôn thuận. Tên mặt sẹo bàn kế tìm cách khác giết Thiên Tường.

Nghe đến đây, Ngọc Loan liền về phòng, đêm đó chuẩn bị sẵn ít hành trang. Hôm sau, bà bí mật sai Trương Tam giấu hành lý và hai con ngựa ở một nơi rồi nói dối với Nguyễn Dao là đưa Thiên Tường đi thăm mộ Triệu Dõng. Nguyễn Dao chẳng chút nghi ngờ gì. Hai mẹ con bà đến nơi hẹn, bảo Trương Tam trở về trang trại dòm ngó mọi việc rồi lên ngựa phóng về miệt núi rừng Vĩnh Thạnh, Kim Sơn bỏ trốn. Hai mẹ con tìm một khu đất gần con suối lớn cất nhà ở đó. Cuộc sống của hai người rất vất vả. Thiên Tường đôi lúc hỏi mẹ vì sao lại phải chọn miền rừng núi xa xôi đầy cọp beo này ẩn lánh, Ngọc Loan trả lời vì con người ngoài kia có lẽ còn độc ác hơn cả cọp beo ở đây. Sau đó, bà kể cho Thiên Tường biết mọi việc.

Từ khi biết kẻ hại chết cha mình để đoạt tài sản, Thiên Tường đã cố công ngày đêm luyện tập võ nghệ. Ngoài những lúc phụ mẹ trong việc sinh nhai, cậu chuyên tâm vào việc phóng phi đao. Cậu làm một hình nhân Nguyễn Dao rồi ngày ngày tập phóng vào tim hắn. Thiên Tường còn tập phóng cả trong bóng tối. Ba năm sau, tay kiếm của Thiên Tường đã thuộc hàng cao thủ. Riêng tuyệt nghệ phóng phi đao đã trở nên bách phát bách trúng dù là trong đêm tối hay nhắm mắt, xoay lưng. Ngọc Loan thấy con mình tài nghệ đã thành, cũng muốn tìm cách trở về trả thù nhưng còn do dự vì bà lo sợ võ nghệ của Nguyễn Dao cao cường, giờ chắc hẳn hắn còn có nhiều thủ hạ theo bên. Bà hẹn với Thiên Tường nửa năm nữa, chờ đến ngày giỗ cha cậu thì sẽ về giết kẻ thù để tế chồng và cha.

Nhưng trời không thương kẻ hiền, một hôm Thiên Tường vì mải đuổi theo một con nai bị thương nên về nhà trễ. Khi vác con nai về đến nhà, chàng nhìn thấy xác mẹ đang bị một con cọp lớn xé ăn. Cậu gầm lên một tiếng và phóng một loạt phi đao vào mắt tai mũi… con cọp. Con cọp ngã lăn ra chết. Thiên Tường cũng ôm thi hài mẹ khóc đến ngất xỉu. Tỉnh dậy, Thiên Tường lo việc tẩm liệm mẹ, khóc liền ba ngày đêm nữa rồi mới đem chôn. Cậu tìm một khúc gỗ cẩm lai khắc thành một bức tượng bán thân cho mẹ rồi đặt tượng trước mồ. Việc khắc tượng cho mẹ từ đó như trở thành thói quen của cậu. Suốt ngày, cậu câm như hến, trên tay lúc nào cũng có một mẫu gỗ nhỏ và cây liễu diệp phi đao. Con dao nhỏ đó khi hữu sự sẽ cắm thẳng vào tim địch thủ trong chớp mắt. Thiên Tường ở lại canh mộ mẹ ba tháng, sau đó lên đường trở lại Phù Ly tìm Nguyễn Dao.

Trang trại mộc bây giờ đã khang trang hơn ngày xưa nhiều. Nguyễn Dao là người lanh lợi lại nhiều tham vọng và mánh lới nên đã mua chuộc quan trên, mở rộng kinh doanh về nhiều phương diện khác. Hôm Thiên Tường trở về cũng là ngày Nguyễn Dao làm lễ thọ tứ tuần của hắn. Trang trại có mặt rất nhiều nhân vật thế lực trong phủ Quy Nhơn như quan Trấn thủ Hoàng Công Đức, quan Huyện Phù Ly, những nhà doanh thương lớn ở Phù Ly, Bồng Sơn và nhiều hào khách giang hồ. Bấy giờ, dưới tay Nguyễn Dao có rất nhiều thủ hạ võ nghệ cao cường để bảo vệ các việc làm ăn phi pháp của hắn. Từ ngày Ngọc Loan dẫn con bỏ trốn, hắn đã cho người dò tìm khắp nơi nhưng không thấy tung tích. Bây giờ bên cạnh hắn đã có một thiếu nữ khoảng hai mươi lăm tuổi tên Quỳnh Dao, rất xinh đẹp. Nàng ta là người mà hắn đã chuộc ra từ một kỹ viện ở ngoài Phú Xuân và cưới về làm vợ. Sắc đẹp của nàng đã thu hút ánh nhìn tham lam của Hoàng Công Đức. Lão ta vừa len lén ngắm nàng vừa nuốt nước bọt. Đôi lần, nàng cũng nhìn lại lão bằng ánh mắt thu hồn và hé nụ cười thật xinh, thật khêu gợi khiến lão càng hồn xiêu phách lạc.

Khi mọi người nâng ly chúc mừng Nguyễn Dao thì Thiên Tường xuất hiện. Chàng đánh ngã mấy tên gác cửa rồi ung dung bước vào, chậm rãi lên tiếng:

– Thiên Tường xin chúc mừng Dao thúc thúc thọ tỉ nam sơn, phước như đông hải.

……………..

(xem tiếp vào ngày mai)