Kỳ 206:

…………

Lại nghe bên trong Trương Phúc Loan buông lời càu nhàu:

– Ông Chưởng doanh Nguyễn Cửu Thống, ông nói chỉ là chuyện nay mai mà thằng Lía nó hoành hành ở phủ Quy Nhơn đã hơn năm năm nay rồi đó. Mọi người đều ca ngợi nó là hiệp sĩ chú Lía gì gì đó. Quân lính của ông làm ăn kiểu gì mà mấy lần đánh dẹp, nó vẫn cứ bình chân như vại? Còn để cho nó mở thêm căn cứ nữa chứ. Việc này ông giải thích sao đây?

Nguyễn Cửu Thống nghe hỏi giật thót người lúng túng:

– Dạ thưa quan Quốc phó, điều này… điều này hạ quan đã có quở trách Nguyễn Khắc Tuyên rồi, nhưng hắn cứ hứa hoài hứa mãi… Hạ quan định lần này hạn cho hắn trong vòng ba tháng phải san bằng cả Truông Mây ở Hoài Ân, cắt đầu thằng Lía nếu không sẽ trị tội nặng.

Người ngồi thứ hai bên tả bỗng khịt mũi hỏi:

– Chớ không phải người bà con Nguyễn Khắc Tuyên của ông đánh không nổi bọn Truông Mây rồi đút lót cho ông nên mọi việc cứ êm xuôi đến nay hay sao?

Chưởng doanh Nguyễn Cửu Thống mặt đỏ gay phản ứng:

– Quan Hình bộ căn cứ vào đâu mà ăn nói hồ đồ trước mặt quan Quốc phó như vậy? Ta…

Trương Phúc Loan gạt ngang:

– Các ông đừng có gây gổ nhau nữa. Ông Chưởng doanh đã nói như thế thì ta cũng hạn cho ông trong ba tháng, nếu không dẹp được đám cướp Truông Mây, cắt đầu thằng Lía thì ông hãy mang cái đầu thằng Tuyên về đây gặp ta. Hắn cần thêm binh mã thì cứ cấp cho hắn năm ngàn quân nữa.

Trần Lâm nghe đến đây thì ruột nóng như thiêu đốt. Chàng không biết chuyện gì đã xảy ra ở trại nên quyết định phải tức tốc quay về Truông Mây để chuẩn bị đối phó với tình hình. Nghĩ rồi chàng uốn mình bật dậy, tung người trở lên mái. Tiểu Phi cũng đã cùng lúc đáp xuống cạnh chàng. Trần Lâm ra hiệu trở về. Hai người vừa định phóng mình vào bóng tối ra khỏi tử cấm thành thì bất ngờ tên lính canh đã bị điểm huyệt ngất xỉu ban nãy bỗng ngã lăn ra mái nhà, gây nên một tiếng động lớn. Tức thì bên trong có bốn tiếng hét lanh lảnh:

– Ai đó?

Bốn bóng người từ trong đại sảnh phóng vọt ra và nhảy lên bốn góc mái nhà. Một tên trong bọn nhìn thấy tên lính canh nằm lăn lóc liền hô lớn:

– Có kẻ gian! Lão tam, lão tứ trở xuống bảo vệ đại nhân. Ta và lão nhị đuổi theo chúng.

Nói xong hắn phóng mình đuổi theo hai cái bóng của Trần Lâm và Tiểu Phi vừa khuất ở phía xa. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. Cùng lúc đó những bó đuốc được thắp sáng khắp nơi. Các toán quân canh gác và đội cấm vệ quân trong tử cấm thành ào ạt đổ ra các con đường, trên những nóc nhà và bờ tường thành, giáo gươm tua tủa, cung tiễn sẵn sàng. Trần Lâm cùng Tiểu Phi chạy đến cây cổ thụ cao, vừa định tung mình sang bờ thành rồi theo đường cũ trở ra, không ngờ lại bị một toán quân canh phát giác. Chúng liền hô to:

– Bọn chúng ở đây, quân gian ở đây!

Đồng thời chúng đồng loạt giương cung bắn tên vào hai chàng như mưa rào. Cả hai vội rút kiếm gạt phăng loạt tên rồi lướt người tới, vung kiếm chém vào toán quân canh. Những tiếng rú thất thanh vang lên, đã có vài tên trúng kiếm của hai chàng. Cùng lúc đó, một toán quân cấm vệ đã chạy đến nơi bao vây hai chàng vào giữa. Biết rằng nếu không tốc chiến, bọn quân lính kéo đến đông hơn càng thêm phiền toái, Trần Lâm hô lớn:

– Phi đệ, chúng ta phải thoát đi nhanh lên!

Tiểu Phi đáp lại:

– Đệ cũng nghĩ như thế.

Xong, cả hai cùng vũ lộng thanh kiếm trong tay tấn công mấy tên cấm vệ. Cấm vệ quân là bọn lính tinh nhuệ, trăm người chọn một, lại được huấn luyện kỹ càng cho nên võ công vừa cao mà phối hợp tác chiến cũng rất thuần thục. Thấy hai chàng xuất thủ, cả bọn đồng loạt múa đao kiếm phản kích, tạo thành một bức tường kín đáo. Trần Lâm tấm tắc khen thầm: “Thật đúng là một toán binh giỏi!” Chàng lại hô lớn:

– Phi đệ, chúng ta đi thôi!

Chàng bốc mình lên cao. Tiểu Phi hiểu ý cũng liền tung người lên cao. Rồi cả hai phóng mình xuống, kiếm chiêu mở thành một vòng tròn lớn tấn công vào đỉnh đầu của bọn cấm vệ quân. Toán cấm vệ quân không hề nao núng, chúng đồng loạt múa vũ khí tạo thành bức tường bảo vệ đỉnh đầu.

Trần Lâm hô to:

– Đi!

Tức thì hai mũi kiếm của hai chàng cũng vừa chạm vào bức tường đao bên dưới, mượn lực chạm đó mà tung mình bay vút về phía tường thành. Bỗng có hai tiếng quát lanh lảnh cùng lúc vang lên:

– Trở lại!

Đồng thời với tiếng quát, hai đạo kiếm quang nhanh như chớp từ trong bóng tối bắn thẳng về phía hai chàng. Trần Lâm và Tiểu Phi đang lơ lửng trên không vội vung kiếm ra đỡ. Bốn thanh kiếm chạm nhau tóe lửa. Bốn bóng người cùng lúc đáp xuống bên ngoài vòng vây của đám quân cấm vệ. Và cả bốn người đều đồng thanh nói:

– Kiếm hay!

Lúc ấy bọn cấm vệ quân kéo đến rất đông, chúng tạo thành vòng vây bao quanh bốn người. Một tên trong hai người vừa xuất thủ lớn tiếng:

– Các ngươi dang ra, để hai tên này cho ta.

Giọng nói của hắn vừa lạnh lùng vừa hách dịch. Tên thủ lãnh toán cấm vệ quân cúi đầu khúm núm nói:

– Dạ, đã có hai vị Nhất Kiếm Đoạt Hồn Thường Đăng Lực đại gia và Vô Ảnh Kiếm Hồ Đại Lãng nhị gia trong Hoàng Hà Tứ Kiếm ở đây thì chúng tôi yên tâm rồi. Hai tên gian tặc này thế nào cũng bị bắt trọn như bọn thích khách trước kia thôi.

Tên Vô Ảnh Kiếm, người nhỏ thó nhưng tiếng nói sang sảng:

– Ngươi biết thế là hay.

Quay sang Trần Lâm và Tiểu Phi, hắn hất hàm:

– Xưng tên họ đi rồi chịu trói.

Tiểu Phi cười ha hả nói:

– Bọn ngươi quen thói hung hăng với đám dân chài vùng Hoàng Hà bên Tàu, sao không giỏi ở lại bên đó dùng Vô ảnh để đoạt hồn tên Càn Long mà lại chạy như bị chó đuổi sang đây làm tay sai cho tên gian tặc Trương Phúc Loan vậy?

Vô Ảnh Kiếm vốn tánh nóng như lửa. Hắn thường tự phụ Vô Ảnh Kiếm của mình là thiên hạ vô song nên rất tự cao tự đại. Hắn nghe một tên thanh niên miệng còn hôi sữa mắng mình như thế thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đùng đùng hét lớn:

– Thằng nhãi con, ngươi xưng tên họ đi rồi chịu chết! Dưới kiếm của ta không có kẻ vô danh.

Tiểu Phi lại cười ha hả:

– Tên ta là Tiểu Phi, không có cái thứ người nhỏ con như ngươi mà đòi làm “sóng lớn” (Đại Lãng tức sóng lớn), coi chừng hôm nay ta dập tắt ngọn sóng lớn của ngươi đó.

Hồ Đại Lãng càng thêm tức giận, hắn gầm lên:

– Thằng oắt con, ta phanh thây ngươi ra để xem cái gan của ngươi bao lớn mà dám nói lời xấc láo!

Tức thì hắn rung kiếm xuất chiêu tấn công Tiểu Phi.

Biệt danh Vô Ảnh Kiếm của hắn không phải tự nhiên mà có. Hắn tuy nóng nảy nhưng ra chiêu rất thận trọng và kín đáo vô cùng. Kiếm chiêu của hắn vừa nhanh vừa hiểm ác lại vừa như vô ảnh vô thanh. Quanh người Tiểu Phi đang bị bao trùm bởi một vùng kiếm bạc. Tiểu Phi sau khi đỡ nhát kiếm ban nãy đã biết tên này nội lực rất cao thâm, giờ thấy chiêu thế của hắn, chàng chắc mẩm tối nay mình đã gặp phải một tay kình địch. Vì vậy chàng hết sức cẩn thận múa kiếm che chở khắp châu thân, mắt quan sát từng chiêu thức, cố tìm ra chỗ sơ hở của địch. Kiếm quang lóe sáng, tiếng kiếm chạm nhau chan chát khiến bọn quân lính đứng bên ngoài phải rùng mình kinh sợ.

Trong lúc đó, tên Thường Đăng Lực lạnh lùng nói với Trần Lâm:

– Ngươi cũng ra tay đi.

Trần Lâm nói:

– Biệt danh của ngươi là Nhất Kiếm Đoạt Hồn, ta muốn thưởng thức chiêu kiếm đoạt hồn đó. Chúng ta trao đổi nhau một chiêu thôi, để xem ai đoạt hồn ai? Ngươi nghĩ sao?

– Như thế sẽ thiệt cho ngươi đó.

Trần Lâm thản nhiên trả lời:

– Không sao. Nhưng nếu ta thắng chiêu này thì hãy để bọn ta đi. Bọn họ không cản nổi ta đâu, có điều ta không muốn giết người bừa bãi.

– Được!

Rồi Đăng Lực quay sang tên đội trưởng đội quân cấm vệ, hỏi như ra lệnh:

– Các ngươi nghe rồi chứ?

Tên đội trưởng cúi đầu:

– Dạ vâng.

Đăng Lực giục Trần Lâm:

– Ngươi chuẩn bị đi.

Trần Lâm ung dung thủ thế, tay kiếm chỉ xuống đất chếch về phía bên phải. Thường Đăng Lực tay trái bắt kiếm quyết, tay phải nắm đốc kiếm dựng đứng từ bụng hướng thẳng lên trước mặt mình, thần thái nghiêm trọng. Dưới ánh lửa bập bùng, hai người mặt đối mặt, mắt đối mắt đứng lặng yên. Sự im lặng đó toát ra một luồng sát khí nặng nề khiến cho đám quân lính không lạnh mà phát run. Trần Lâm thầm nghĩ: “Tên này sát khí ghê thật!” Trong khi đó Thường Đăng Lực cũng giật mình nghĩ: “Định lực thật ghê gớm!”

Bỗng một tiếng thét vang lên, hai bóng người nhập vào nhau, đồng thời hai ánh chớp lóe lên. Rồi cả hai tách ra, đứng vào lại vị trí cũ. Đã thấy nơi yết hầu của Nhất Kiếm Đoạt Hồn có một giọt máu nhỏ rỉ ra, hắn trợn mắt kinh ngạc ú ớ:

– Nha… a… nh…

Và té xuống chết tại chỗ. Ngực trái ngay tim của Trần Lâm máu cũng đã loang ra, tuy nhiên đó chỉ là vết đâm ngoài da. Bọn lính đứng chung quanh hết sức kinh hoàng. Trong đời chúng chưa bao giờ được chứng kiến một trận đấu nào khiếp hồn như thế. Bỗng hai tiếng hét của Tiểu Phi và Vô Ảnh Kiếm cùng vang lên khiến chúng giật mình quay trở về thực tại.

– Trúng!

………..

(xem tiếp vào ngày mai)