Kỳ 216:

………..

Đêm hôm đó, Trần Lâm đang ngồi trong phòng Lê Trung nói chuyện thì Lía đưa Đại Hồng đến thăm. Mọi người chào hỏi nhau. Đại Hồng gặp lại Lê Trung mừng lắm, nàng nói:

– Chào cậu! Lâu quá không gặp cậu, sức khỏe cậu thế nào? Gặp lại cậu cháu mừng quá. Hay tin cậu lên đây mấy hôm trước, cháu định sang thăm ngay nhưng đại ca nói công việc còn nhiều, vì thế đến hôm nay cháu mới sang chào hỏi cậu được.

Lê Trung cũng vui mừng không kém:

– Gặp cháu ở đây cậu cũng vui vô cùng. Mừng cháu gặp được duyên may. Đáng tiếc là cậu không được uống ly rượu mừng hôm ấy. Thôi hôm nay chúng ta uống bù vậy.

Trần Lâm vội đi lấy bầu rượu và bốn cái ly mang ra rồi rót đầy vào. Lê Trung nâng ly lên nói:

– Chúng ta uống mừng hỉ sự của cháu và Lía. Cậu thay mặt gia đình chúc hai cháu bách niên giai lão.

Nói xong, ông uống cạn. Lía, Đại Hồng và Trần Lâm cũng uống cạn ly rượu của mình. Đại Hồng rưng rưng nước mắt.

– Cháu cảm ơn cậu, giờ thì ít nhất cháu cũng có cậu là người thân ở gần bên.

Trần Lâm lên tiếng:

– Chúc mừng đại ca và đại tẩu lần nữa. Đại ca, đệ có tí chuyện muốn bàn riêng với đại ca, chúng ta ra ngoài kia, để cho thúc phụ và đại tẩu có thời gian hàn huyên.

Lía nói:

– Vậy chúng ta đi. Muội cứ ở đây nói chuyện với cậu, ta sẽ trở lại đón sau.

Nói xong hai người đi ra ngoài. Đại Hồng hỏi Lê Trung:

– Lúc này cha cháu thế nào? Công việc làm ăn ra sao? Tiểu Hồng đã hết buồn chưa cậu?

Lê Trung chậm rãi trả lời:

– Công việc lúc này khá trì trệ vì sự khó khăn chung của cả nước, chắc cháu đã biết. Cha cháu dạo này sức khỏe không tốt lắm, lại lo buồn vì công việc nên yếu hẳn đi. Cậu khuyên cha cháu hãy bỏ hết đi, còn bao nhiêu thì cứ an hưởng tuổi già. Cha cháu cũng đồng ý. Nhưng con người suốt đời làm việc như cha cháu, nay phải buông tay cũng không tránh khỏi buồn phiền. Hôm cháu bị bắt đi, cha cháu lo lắm. Cậu nói có Trần Lâm ở đây và tin chắc rằng mọi việc sẽ ổn, lúc đó cha cháu mới hết lo sợ.

Đại Hồng rơi nước mắt nói:

– Tội nghiệp cha cháu, từ lâu chịu sống cô độc chỉ vì muốn vui với con cái, vậy mà thân cháu thì trôi nổi chẳng ra sao, còn Tiểu Hồng lại có ý đi tu. Gia tài sự nghiệp từ từ lụn bại. Tuổi cha ngày càng cao, làm sao chịu đựng được?

Nói xong, nàng không dằn được lòng nên sụt sùi bật khóc. Lê Trung an ủi:

– Cháu đừng buồn nữa. Nay cháu đã gặp được duyên may, cậu chắc nếu cha cháu biết rõ cũng sẽ mừng cho cháu. Phần Tiểu Hồng, tuy nó muốn đi tu nhưng từ khi thấy cha yếu đi, nó cũng đã lo lắng cho cha hết mực. Cha cháu có nó kề bên nên cũng an ủi lắm.

Đại Hồng lau nước mắt:

– Tiểu Hồng là cô gái trên thế gian này chỉ có một. Đẹp người, đẹp nết lại tài hoa nữa. Không ngờ nó gặp phải cảnh ngộ đắng cay này. Đôi khi cháu không biết mình nên hận ông trời hay hận con người.

– Mỗi người có một phần số riêng, không làm sao hơn được. Chúng ta chấp nhận để vui sống là hay nhất.

Đại Hồng nói với giọng bực tức:

– Người ta thường đem số mạng ra để ve vuốt sự đau khổ và che giấu những sự thật mà do chính con người tạo nên. Định mệnh được dùng như một tấm chắn để che đậy những lỗi lầm của con người mà đáng lẽ ra, những lỗi lầm ấy cần phải được trả giá.

Lê Trung nghe Đại Hồng nói giọng bực tức như thế trong lòng ông cảm thấy rất lo ngại. Ông quá rành cái tính khí cứng rắn đến khinh bạc của cô cháu gái này từ lúc bé nên vội trấn an:

– Cháu hãy bình tĩnh lại, đừng xúc động quá. Cậu thương Tiểu Hồng hơn ai hết trên đời này. Nhưng chúng ta làm sao biết được đâu là sướng đâu là khổ, đâu là phúc đâu là họa.

Đại Hồng cũng biết mình quá lời, nàng lau nước mắt nói nhỏ:

– Cháu xin lỗi cậu, lâu ngày gặp cậu đã không mang lại điều vui mà lại còn đem đến chuyện buồn. Cậu lên đây cha cháu biết không?

– Không. Cậu chỉ xin được nghỉ ngơi để lo một số việc riêng. Công việc cậu đã chuyển giao cho Trần Thiện Phú, người phụ tá bên cạnh cậu bấy lâu nay.

Lúc đó, Lía đã trở lại. Lê Trung hỏi:

– Trần Lâm đâu?

Lía đáp:

– Lâm đệ đang bận tiếp chuyện với Vũ Tùng và Hồng Y Nữ. Hai người trò chuyện vui vẻ chứ?

Đại Hồng cau nhẹ mày hỏi:

– Hồng Y Nữ là ai vậy?

Lê Trung trả lời:

– Cô ta là con gái của môn chủ Thần Quyền Môn ở Cù Lao Phố, Biên Hòa. Trần Lâm có lần theo cậu đã giúp cho Thần Quyền Môn phá tan một âm mưu của Vua Càn Long bên Tàu. Họ là bạn sinh tử của nhau từ lúc đó.

Đại Hồng giọng khó chịu nói:

– Thế à? Thôi, chúng ta về để cậu nghỉ ngơi. Lúc khác cháu qua thăm cậu.

– Ừ, hai cháu về.

Lê Trung nhìn theo dáng Lía và Đại Hồng sóng đôi bên nhau, lòng bỗng dâng lên một niềm cảm xúc khó tả. Ông cố nghĩ xem đó là thứ cảm giác gì nhưng cuối cùng vẫn không thể xác định được chính xác. Vô tình ông buông tiếng thở dài.

***

Ở huyện thành Lại Khánh, từ ngày Nguyễn Khắc Tuyên nhận được lệnh của Phú Xuân hẹn trong vòng ba tháng bằng mọi giá phải dẹp cho được bọn cướp Truông Mây, hắn liền ra lệnh xuống cho quan huyện Hoài Nhơn, lại hẹn trong vòng hai tháng cũng bằng mọi giá phải dẹp xong Truông Mây và nộp đầu của Lía về phủ. Bấy giờ, quan huyện Hoài Nhơn là Trịnh Hiệp Thành. Khi nhận được tin, ông vội cho gọi Trương Độ, tướng chỉ huy binh đội Hoài Nhơn đến để bàn thảo kế hoạch đánh Truông Mây. Độ dẫn viên tùy tướng là Võ Tiến đến huyện sở gặp Hiệp Thành. Thành nói:

– Lệnh từ Phú Xuân của quan Quốc phó và Tuần phủ Quy Nhơn bắt chúng ta trong vòng hai tháng phải tiêu diệt sạch đám cướp Truông Mây và nộp đầu của thằng Lía thủ lĩnh về, ông có kế sách gì không?

Trương Độ đáp:

– Truông Mây mấy năm nay im lặng, chẳng thấy động tịnh gì nên binh lính chúng ta bấy lâu rảnh rỗi, nay muốn ra quân phải cho tôi thời gian khoảng năm ngày để tập luyện trở lại. Tôi dò biết được lực lượng Truông Mây nay đã khá đông, địa thế lại quá hiểm trở, nếu muốn dẹp sạch bọn chúng trong vòng hai tháng, chúng ta cần phải có thêm viện binh. Số lượng một ngàn rưỡi binh sĩ hiện có của ta ở huyện, tôi e không đủ sức thực hiện kịp thời hạn.

Trịnh Hiệp Thành nói:

– Nếu vậy ông tiến hành luyện tập binh sĩ gấp đi, tôi sẽ xin phủ Quy Nhơn gởi thêm viện binh giúp ông.

– Vậy xin ngài tiến hành gấp cho. Nếu được thì bảy đến mười ngày nữa chúng ta sẽ hiệp binh tấn công Truông Mây.

– Tôi sẽ cho người mang thư cầu viện ngay hôm nay. Ông cứ lo việc của ông đi.

Trương Độ và Võ Tiến đứng lên cáo từ ra về. Chiều hôm đó, họ bắt đầu thao luyện binh mã. Năm ngày sau, Trịnh Hiệp Thành báo cho họ biết phủ Quy Nhơn đã gởi thêm một ngàn quân từ huyện Phù Ly do viên tướng trẻ Quách Cung, người đã đoạt chức Võ cử bốn năm trước chỉ huy. Nhóm quân này đang trên đường từ Phù Ly đến Lại Khánh. Ngoài ra, còn có thêm một đạo quân Quảng Ngãi gồm hai ngàn người ngựa do đại tướng Trương Bá Thành chỉ huy đang chờ sẵn ở bên kia đèo Thạch Tân, khi cần thiết sẽ kéo vào tiếp viện.

Nghe tin Quách Cung là người chỉ huy đội binh, Trương Độ thở dài nói với Võ Tiến:

– Quách Cung và Trương Bá Thành là những tên vô lại, chúng ta sẽ gặp không ít khó khăn trong lần ra quân này. Quách Cung là con trai của quan huyện Phù Ly và là đệ tử đích truyền của một kiếm khách người Minh Hương có biệt danh là Quỉ Kiếm Sầu. Hắn tuy có chút thực tài nhưng phần lớn cũng là nhờ quyền thế nên mới thắng được chức Võ cử. Bản tính hắn rất hống hách, coi trời bằng vung, xem thường thiên hạ. Trương Bá Thành thuộc hạng tướng bất tài, hoàn toàn chỉ nhờ vào thân thế mới được lên cao. Ngươi phải nhẫn nại một chút khi làm việc chung với họ.

Võ Tiến thưa:

– Tiểu tướng sẽ lưu ý. Tướng quân an tâm.

Hai hôm sau, đội quân của Quách Cung đến Lại Khánh. Hắn đưa quân qua đèo và cho hạ trại bên ngoài huyện thành rồi vào ra mắt Trịnh Hiệp Thành cùng Trương Độ.

Hiệp Thành và quan huyện Phù Ly vốn là chỗ bạn thân thiết nên ông ta tỏ ra rất thân thiện với Quách Cung. Ông ra tiếp đón hắn thật niềm nở:

– Chào Quách tướng quân, nay huyện nha chúng tôi được một Võ cử tuổi trẻ tài cao như tướng quân giúp đỡ thì việc phá tan đám giặc Truông Mây hẳn không còn là vấn đề nữa rồi.

Quách Cung chào Hiệp Thành cùng Trương Độ rồi nói:

– Truông Mây chỉ là đám cướp rừng, có đáng gì mà phải lo ngại. Các ông đã có kế hoạch gì chưa?

Trương Độ trải tấm bản đồ lên bàn, từ tốn nói:

– Đây là bản đồ vùng Kim Sơn, An Lão và thành Truông Mây, mời tướng quân xem trước rồi chúng ta sẽ dự thảo kế hoạch phối hợp tấn công.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)