Kỳ 133:

Hồi thứ ba mươi sáu

Cử binh bốn lộ Phú Xuân quyết diệt nghĩa binh

Hào khí can vân anh hùng Truông Mây luận tửu

*

Nói về tình hình phủ Quy Nhơn, sau khi bọn Phan Ngọc Chánh kéo đám tàn quân về đến nơi, điểm quân lại thì thấy chỉ còn khoảng hơn hai ngàn người mà một phần ba trong đó mình lại mang đầy thương tích. Các tướng an ủi binh sĩ, trấn tĩnh lại tinh thần xong bèn kéo nhau vào phủ gặp Nguyễn Khắc Tuyên và tán lý Lưu Khâm. Nguyễn Khắc Tuyên giận dữ lớn tiếng:

– Các ông làm tướng kiểu gì mà ba bốn mặt trận đều thua tan tác, lại còn để địch đến đốt phá cả phủ nhà nữa? Đến nông nỗi này các ông bảo ta phải ăn nói làm sao với quan Quốc phó đây? Các ông có nghĩ rằng nếu không bị bay đầu thì chúng ta cũng sẽ vào tù cả lũ không?

Lưu Khâm vốn ghét Phan Ngọc Chánh nên nói xỏ:

– Ông đã xin dời ngày ra quân để rèn luyện binh mã rồi mà, sao còn để bọn cướp cạn đó đánh cho không còn manh giáp thế này?

Phan Ngọc Chánh bị thua trận vừa đau lòng vừa xấu hổ, lại nghe Lưu Khâm nói xiên xỉa thì lòng tức lắm, sắc mặt đỏ của ông ta trở nên tím ngắt. Ông ta toan nổi dóa nhưng nghĩ lỗi lớn do ở mình nên cố nhịn.

– Có luyện binh thêm nữa thì cũng không ích gì. Tôi thật bất ngờ khi địch quân ra trận với tinh thần quyết tử chứ nhất định không chịu quay đầu bỏ chạy. Truông Mây lại có kỳ nhân giúp đỡ, họ hành binh vừa thần tốc vừa quỉ quyệt, lại thâm mật khôn lường. Hãy coi Hoàng Kim Phụng , ông ta là một danh tướng mà chỉ trong một trận đã bỏ mạng, ba ngàn quân sĩ tan tác. Chúng tôi biết mình còn nhiều sơ sót nhưng thật sự rất khâm phục tài năng và tinh thần chiến đấu của địch. Cuộc chiến lần này chúng ta vì không biết rõ địch nên đã quá xem thường, thành ra mới chuốc lấy thảm bại.

Nguyễn Khắc Tuyên hỏi:

– Bây giờ nếu bọn giặc tới cướp thành thì chúng ta phải làm sao?

– Chúng ta gom lại còn hơn ba ngàn quân, thành Quy Nhơn lại kiên cố, nếu ta cố thủ thì bọn cướp sẽ không làm gì được. Bây giờ phải cấp tốc xin Phú Xuân viện binh. Mối nhục hôm nay tôi quyết trả đủ cho bọn chúng, bằng không tôi chết không nhắm mắt.

Nguyễn Khắc Tuyên nghe nói cũng hơi yên tâm. Hắn liền viết thư cho người cấp báo về Phú Xuân.

Tại thành Phú Xuân, phủ Chúa Nguyễn nhận được tin phủ Quy Nhơn một lần nữa lại bị bọn cướp Truông Mây đánh phá, binh mã thiệt mất hơn bốn ngàn người, lương thực khí giới bị hao tốn không biết bao nhiêu mà kể, khiến cả phủ ai nấy đều rúng động kinh hoàng. Chúa Duệ Tông Nguyễn Phúc Thuần lúc ấy chỉ mới mười lăm tuổi nên mọi quyền hành nằm gọn trong tay Quốc phó Trương Phúc Loan. Hôm đó, phủ Chúa cho triệu tập các đại thần đến thương nghị. Phúc Loan giận dữ quát tháo om sòm:

– Ông Nguyễn Cửu Thống, ông ăn nói làm sao với tôi đây? Chỉ một đám giặc cướp mà bọn quan lính của ông không trị nổi, còn để hao binh tổn tướng đến mức ấy thì nếu giặc lớn tràn vào chắc ông giao cả cái phủ Chúa này cho giặc luôn phải không? Lại còn bọn man tặc ở Đá Vách nữa, chúng vừa vượt lũy quấy nhiễu phủ Quảng Ngãi, các ông tính toán thế nào nói tôi nghe thử?

Chưởng doanh Nguyễn Cửu Thống mặt mày tái mét, lí nhí sợ hãi nói:

– Thưa quan Quốc phó, tôi nghe nói bọn cướp Truông Mây bây giờ thực lực rất lớn. Bọn chúng đồng một lòng quyết tử liều chết chiến đấu chứ không chịu lui. Nhân dân phủ Quy Nhơn lại hết lòng ủng hộ bọn nó nên quân chúng ta kỳ này vì bị bất ngờ mà thất bại. Tôi sẽ gởi viện binh vào để tiêu diệt bọn chúng trong nay mai. Còn bọn man tặc ở Đá Vách không đáng lo lắm vì tôi có nghe Tuần phủ Quảng Ngãi báo cho biết là đã đưa ba ngàn quân đến đó đánh dẹp rồi.

Quan Ngoại hữu Nguyễn Phúc Văn bỗng đứng lên tâu:

– Tâu Chúa thượng, bọn cướp Truông Mây lần này thành công lớn là vì cái chiêu bài của chúng đưa ra được nhân dân phủ Quy Nhơn ủng hộ nhiệt liệt. Bởi vậy chúng ra trận không cần mang lương thực mà vẫn có cái ăn để chiến đấu. Mọi động tịnh của binh triều đều được dân chúng báo cáo cho chúng biết.

Duệ Tông hỏi:

– Chiêu bài của chúng thế nào?

Mặc cho Trương Phúc Loan nháy mắt, Nguyễn Phúc Văn vẫn tâu:

– Chiêu bài của bọn chúng là “Tiêu diệt tên gian tặc Quốc phó Trương Phúc Loan để cứu nhân dân”.

Trương Phúc Loan mặt đỏ như gấc vội tâu:

– Chúa thượng không nên nghe lời nhảm nhí của bọn cướp. Chúng làm loạn, muốn được lòng dân nên mới bịa ra đủ thứ chuyện dối trá để lừa phỉnh dân mà thôi. Thần hứa với Chúa thượng nội trong vài tháng sẽ dẹp yên bọn giặc cỏ đó, Chúa thượng cứ an tâm.

Duệ Tông từ lâu vốn chỉ biết ngồi không ăn chơi, mọi việc đều để cho Phúc Loan quyết định nên liền đồng ý:

– Được, mọi việc ta giao cho Quốc phó đấy.

Phúc Loan nói:

– Thần đội ơn Chúa thượng.

Rồi lão trừng mắt nhìn Phúc Văn, sau đó quay sang Nguyễn Cửu Thống ra lệnh:

– Tôi giao cho ông toàn quyền quyết định chuyện này. Ông lập kế hoạch rồi cho tôi biết. Phải dẹp cho kỳ được bọn cướp Truông Mây, bất chấp mọi giá.

Nguyễn Cửu Thống nói:

– Tôi đã có kế hoạch phản công tiêu diệt gọn bọn Truông Mây rồi, xin Quốc phó an tâm.

– Kế hoạch thế nào, nói ta nghe thử?

– Tôi xin ba ngàn quân theo đường thủy vào đánh cửa biển Đề Gi ở phía đông. Quân phủ Quy Nhơn sẽ đánh ra từ phía nam. Lại xin hai ngàn quân vào hợp với hai ngàn quân của Quảng Ngãi ở đèo Thạch Tân để đánh mặt bắc. Nhờ ngài Quốc phó lệnh cho đạo Phú Yên đưa ba ngàn quân theo Tây Sơn thượng đạo uy hiếp mặt tây. Được như vậy, với bốn mặt đồng bộ giáp công, tôi tin chỉ trong vòng một tháng bọn Truông Mây sẽ bị tiêu diệt gọn.

– Được, ta chấp thuận kế hoạch của ông. Chừng nào ông tiến hành?

– Tôi được tin báo về là bọn Truông Mây đang án binh bất động để thao luyện quân sĩ, củng cố lực lượng và địa bàn mới chiếm đóng chứ chưa tấn công thành Quy Nhơn ngay. Bởi vậy tôi cũng xin được thao luyện binh sĩ cho kỹ càng vì quân ta hiện giờ đa số là quân lão nhược ở không lâu ngày, nếu đưa ra trận vội e sẽ đánh không lại bọn cướp. Tôi không muốn có sơ suất như đám binh tướng ở Quy Nhơn vừa rồi.

– Thao luyện bao lâu?

– Cho tôi một tháng. Vả lại mùa hè năm nay nóng quá sức, mọi hoạt động đều uể oải, binh sĩ dễ sinh bệnh tật. Nếu quan Quốc phó không vội thì đợi sang mùa thu rồi mới đồng bộ xuất quân là tiện nhất.

– Ông không nghĩ rằng để lâu như thế thì bọn cướp sẽ càng vững mạnh hơn sao?

– Bọn chúng chỉ có mảnh đất của hai huyện nhỏ thì lấy đâu ra quân và lương mà lớn mạnh? Quân ta chuẩn bị kỹ càng xong đồng loạt tiến công. Như vậy dù chúng có vững thế nào cũng không làm sao chống đỡ nổi. Quan Quốc phó đừng lo việc ấy.

– Được, ông cứ theo kế hoạch đó mà tiến hành.

***

(xem tiếp vào ngày mai)