Kỳ 134:

……….

Đó là một buổi chiều khô trên đỉnh Kim Sơn. Thiên Tường ngồi một mình nơi mỏm đá, mắt hướng xa xôi như đang ngắm cảnh chiều tà trên dòng Kim Sơn lấp lánh nhưng tâm hồn lại lạc lỏng tự nơi nao. Trên tay chàng là con dao nhỏ và mẫu gỗ khắc hình khuôn mặt của một người đàn bà. Từ lâu, việc khắc hình mẹ mình đã trở thành thói quen trong những khi chàng rảnh việc. Nhưng dạo gần đây, chàng vô cùng bức bối và tự giận mình vì trong những khoảnh khắc vô tình, mẫu gỗ khắc xong không phải là gương mặt thân yêu của mẹ mà là một gương mặt khác. Gương mặt ấy có vẻ đẹp mê hồn, gương mặt của người đại tẩu mà chàng đã một lần nhìn thấy cả tấm thân gần như lồ lộ của nàng. Nét đẹp ma mị đó không biết từ lúc nào đã in sâu vào cõi lòng hoang lạnh, vào trái tim khô như đá của chàng, chỉ biết rằng dạo gần đây, thỉnh thoảng nó lại xuất hiện trên khuôn mặt của mẫu gỗ mà chàng vẫn hàng ngày lặng câm hí hoáy đẽo gọt. Những lúc như thế, chàng hết sức hoảng hốt, mồ hôi tự nhiên toát ra ướt đẫm. Chàng lập tức dùng hai bàn tay vận lực vào bóp nát mẫu gỗ. Và chàng tìm một nơi nào đó thật vắng vẻ, ngồi im lặng một mình để nghiền ngẫm cái cớ sự hết sức lạ lùng này. Bao nhiêu lần như thế rồi nhưng chàng vẫn không thể hiểu vì đâu, chỉ biết rằng nếu không chú tâm một chút thì mẫu gỗ sẽ có nét mặt hút hồn của người đàn bà đã bị chàng bắt. Xong chàng lại bứt rứt, lại tự nguyền rủa mình, đôi khi còn dùng con dao cứa tay cho máu chảy lai láng để tự trừng phạt.

Chàng ngồi đó chiều nay, mắt xa xăm như kẻ mất hồn, mẫu gỗ trên tay đang mang khuôn mặt đẹp ma mị kia. Bỗng chàng giật mình đánh rơi cả mẫu gỗ xuống đất bởi có tiếng nói vang lên từ sau lưng:

– Tường đệ, đệ làm gì mà ngồi một mình ở đây coi buồn bã quá vậy? Thất tình à?

Thiên Tường quay lại. Thì ra Hồ Bân đang lững thững đi tới, trên tay cầm hũ rượu. Chàng ấp úng:

– À… không có gì, đệ chỉ muốn ngắm cảnh hoàng hôn trên dòng Kim Sơn mà thôi. Tam ca cũng có hứng thú lên đây ngắm hoàng hôn à?

Hồ Bân ậm ừ:

– Vô công rồi nghề đi lang thang lạc lên đây chứ ta đâu có tâm hồn nghệ sĩ như đệ mà thưởng thức cảnh đẹp hoàng hôn.

– Tam ca đang giữ ải Thạch Tân sao lại về đây rồi than là vô công rồi nghề?

Hồ Bân ngửa cổ tợp một hớp rượu trả lời:

– Đại ca kêu ta về đây để cùng đại ca trấn giữ Truông Mây này, giao ải Thạch Tân lại cho Đinh Hồng Liệt và nhị ca. Ở đây thì có cái gì để trấn với giữ chứ?

– Truông Mây là nơi đầu não của phong trào, sao tam ca lại bảo là không có gì?

– Ta vẫn có cảm tưởng họ coi ta là đồ vô dụng. Đệ xem, trong chiến dịch vừa rồi ta có được tham gia gì đâu?

– Tam ca trấn giữ đèo Thạch Tân làm tấm chắn, che cái lưng của chúng ta mà sao lại bảo là không tham gia?

Hồ Bân khịt mũi:

– Tấm chắn? Thế bây giờ không cần tấm chắn nữa hay sao? Không phải họ cho ta không chắn nổi, cho ta vô dụng là gì?

– Tam ca nghĩ quấy rồi. Chúng ta chia ra làm bốn trại. Trại một đại ca và tam ca cùng trấn giữ ở đây. Trại hai cha Hồ và chú Nhẫn chia ra giữ hai huyện thành. Trại ba Bàng Châu và tứ ca trấn ở Phù Ly. Trại bốn Đinh thúc và nhị ca trấn giữ Thạch Tân, Lại Dương và An Dũ. Như thế thì đại ca điều tam ca về đây là phải rồi.

Hồ Bân đưa bình rượu cho Thiên Tường nói:

– Dẹp chuyện đó đi. Đệ uống rượu không?

– Uống, nhưng chỉ uống những lúc vui với anh em mà thôi.

– Rượu để chung vui thì ít mà để giải sầu thì nhiều. Ta thấy đệ có vẻ cô độc, buồn bã, sao không dùng rượu để giải khuây?

– Đệ chẳng có nỗi buồn nào cả. Đệ sống cô độc chỉ vì đã quen nếp mà thôi. Tam ca nói thế chắc là đang dùng rượu để tự giải sầu phải không?

Hồ Bân vỗ vỗ vào bình rượu cười nói:

– Ta làm bạn với nó từ lúc ta còn trẻ. Với ta, cuộc sống mà không có rượu cũng như thế gian này không có bóng đàn bà vậy.

Rồi hắn đưa bình rượu cho Thiên Tường. Thiên Tường cầm lấy hớp nhẹ một ngụm rồi trả lại, nói:

– Đó chỉ là sở thích, là thói quen. Đệ tin tam ca còn có một nỗi buồn thầm kín nên mới muốn dùng rượu để giải nó đi. Đúng không?

Hồ Bân tợp thêm một ngụm nữa.

– Trần gian này có biết bao nỗi buồn. Không buồn sao lại đi làm ăn cướp? Hà hà… Nếu chúng ta có đủ mọi thứ trên đời nhỉ? Không biết lúc ấy nỗi buồn còn nữa hay không?

– Chúng ta đã không còn là ăn cướp nữa rồi. Chúng ta đang là những nghĩa sĩ chiến đấu vì hạnh phúc của đồng bào. Đó không phải là nỗi buồn mà là niềm vui. Tam ca thấy có đúng không?

– Nói hay lắm. Nhưng nghĩa sĩ có nỗi buồn của nghĩa sĩ, ăn cướp có nỗi buồn của ăn cướp, dân đen có nỗi buồn của dân đen.

– Tam ca bi quan quá rồi. Hãy nhìn đời bằng con mắt lạc quan thì sẽ thấy cuộc sống vui hơn, hạnh phúc hơn. Bởi vì dù ở đâu, với thân phận nào, giai cấp nào cũng đều có niềm vui và nỗi buồn riêng của nó. Ai thấy được niềm vui sẽ được vui và ngược lại.

Hồ Bân cười ha hả nói:

– Thằng câm này từ sau ngày cắt cổ được tên Hoàng Công Đức bỗng hết câm thành ra còn trẻ mà lý luận giống thầy ta lúc xưa quá. Giỏi lắm! Nhưng chẳng phải đệ cũng đang buồn đó là gì?

– Đệ chẳng có gì buồn phiền cả.

– Chẳng có gì mà ngồi một mình thẫn thờ ở đây như kẻ thất tình vậy à? Đệ đang yêu thầm ai đó phải không?

Thiên Tường nghe hỏi chột dạ:

– Đâu có. Tam ca đừng lấy tâm sự của mình mà gán cho đệ.

– Ta có tâm sự gì mà đem gán cho đệ?

– Tâm sự của tam ca mọi người đều biết, còn hỏi đố đệ làm gì.

Hồ Bân ngửa cổ uống một hơi dài:

– Khà! Mọi người đều biết nhưng chỉ cần một người không biết thì cũng hỏng bét, đúng không? Nhưng ta gán như vậy có đúng không đã?

Bỗng có tiếng hỏi từ đằng sau:

– Gán cái gì mà đúng với không đúng vậy?

Cả hai người giật mình quay lại rồi đồng thanh nói:

– Kìa đại ca, đại tẩu! Hai người lên ngắm cảnh hoàng hôn trên dòng Kim Sơn à?

Lía và Đại Hồng nắm tay nhau đi tới. Đại Hồng mỉm cười, nụ cười đẹp mê hồn khiến cho Thiên Tường đỏ mặt cúi đầu. Nàng nói:

– Tên câm chết tiệt kia nay cũng biết lên đây ngắm cảnh hoàng hôn à? Trời sắp sập rồi chăng?

Thiên Tường vội vã đáp:

– Đệ chỉ lần đầu muốn lên xem thử mà thôi. Đệ đi trước, các người ở lại ngắm cảnh nhé.

Nói rồi chàng bước lẹ xuống mé núi mất dạng. Hồ Bân nói:

– Đệ cũng đi. Hai người vui vẻ.

Rồi hắn cầm bầu rượu uể oải bước đi. Lía nhìn theo nói với Đại Hồng:

– Tam đệ lúc này uống rượu hơi nhiều. Không hiểu hắn có tâm sự gì?

Đại Hồng nói:

– Đàn ông uống rượu nhiều thường do hai vấn đề, công danh và tình ái. Kẻ thất chí về công danh uống rượu giải sầu cho thân phận. Kẻ thất tình uống rượu để cố quên đi hình bóng người mình yêu. Cho nên mấy ông thường hay ngâm nga “dục phá thành sầu tu dụng tửu” gì gì đó.

– Muội rành tâm lý bọn đàn ông chúng ta quá ha?

– Có gì mà rành với không rành. Chuyện ấy vốn nhan nhản trên thế gian mà.

– Thế thì theo muội, tam đệ uống rượu vì lý do nào?

Đại Hồng hơi nheo mắt như nghĩ ngợi:

– Muội cho rằng cả hai.

– Cả hai à? Muội thấy gì mà cho rằng như thế?

– Chỉ có đại ca không thấy chứ ai cũng thấy cả.

– Thế à? Vậy về công danh, vì sao tam đệ thất vọng?

Đại Hồng bước đến ngồi lên phiến đá mà Thiên Tường đã ngồi ban nãy, thong thả đáp:

– Muội hỏi đại ca, Truông Mây này đầu tiên ai làm chủ?

– Của cha Hồ và chú Nhẫn làm chủ.

– Hồ Bân là gì của họ?

– Là cháu ruột mà như là con của cha Hồ.

– Thế bây giờ ai làm chủ?

– Là ta. Nhưng đó là do chính họ tự nguyện trao cho ta.

Giọng Đại Hồng hơi cứng lại:

– Là đại ca hay Lâm đệ?

Lía nói nhanh:

– Lâm đệ vì mọi người, vì sự nghiệp chung của mọi người. Hắn làm việc bán mạng cũng là vì lý tưởng, hạnh phúc của mọi người, của đồng bào. Muội đừng nghĩ quấy. Nhưng điều đó có liên quan gì đến tam đệ?

– Hôm đại ca nói với muội là đã đưa Đinh Hồng Liệt và Lưu Đằng ra Thạch Tân thay cho tam đệ để hắn về trấn thủ Truông Mây với đại ca, muội đã có ngay cái cảm giác này rồi. Cái cảm giác bị nghi ngờ hay thất sủng ấy đàn bà như muội còn cảm thấy, huống hồ tam đệ. Hơn nữa, hắn biết cái đáng lẽ là của hắn giờ đã thuộc về người khác rồi.

Lía cau mày:

– Nếu hắn nghĩ thế thì hắn đã sai. Đã sai mà suốt ngày còn cầm bình rượu thì càng sai bét hơn nữa. Ta sẽ làm việc với hắn. Còn nguyên do thứ hai?

Đại Hồng đưa mắt nhìn xuống dòng Kim Sơn trả lời:

– Tam đệ đang yêu một người mà người đó lại yêu một người khác.

– Thật à? Ai vậy?

– Lam muội.

– Thế à? Vậy tốt lắm chứ! Ta tán thành việc đó.

– Đại ca tán thành nhưng Lam muội không tán thành thì sao?

– Tất nhiên là đành chịu. Nhưng vì sao Lam muội lại không tán thành? Hồ Bân với Lam muội thật xứng đôi đấy chứ.

– Vì muội ấy đang yêu một người khác.

– Ai vậy?

Đại Hồng nhìn Lía mỉm cười:

– Là người phu quân thân yêu của muội ấy chứ còn ai nữa.

Lía nhảy dựng lên:

– Là ta à? Không thể nào! Chúng ta như hai anh em ruột vậy, không thể nào đâu.

– Với đại ca thì không thể nào nhưng với Lam muội thì lại có thể.

– Thật ư? Làm sao muội biết?

– Khó gì. Chỉ vài lần nói chuyện với đám em gái của Lam muội là biết tất chứ gì. Đó là sự thật, mọi người đều biết, chỉ có chàng không biết mà thôi.

Lía thở dài:

– Nếu là vậy thì dở thật. Nhưng nay ta đã lấy vợ rồi, chắc Lam muội sẽ chấp nhận tam đệ thôi. Cho cô ấy thêm chút thời gian.

Đại Hồng mím môi:

– Có vợ hay lấy chồng đâu có nghĩa gì đối với tình yêu. Một khi đã yêu thì đến chết vẫn còn yêu, huống hồ là lấy vợ.

– Muội có cách gì giúp cho họ không?

– Tình yêu là cái gì đó phức tạp nhất trên thế gian này. Với tình yêu, không có chuyện giúp đỡ vì nó xuất phát từ con tim của mỗi người, không ai có thể can thiệp vào trái tim người khác được. Chỉ có thời gian, nhưng đôi khi thời gian cũng chỉ làm cho con tim chóng già nua chứ không thể làm phai nhạt được tình yêu đã hằn sâu trong đó.

– Hà… Đành vậy! Mong là thời gian sẽ hàn gắn lại tất cả. Thôi chúng ta về đi. Đã tối rồi đấy.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)