Kỳ 156:

………..

Nguyễn Khắc Tuyên nói:

– Nguyên soái an tâm, việc này tôi sẽ lo.

– Còn về nhân tài? Sau những trận chiến vừa rồi chắc các ông ít nhiều cũng đã biết được khả năng của địch. Ai có ý gì về việc đề nghị hoặc tiến cử nhân tài không?

Nguyễn Văn Hưng lên tiếng:

– Tôi có người bạn ở làng Vân Hòa huyện Đồng Xuân – Phú Yên tên là Châu Văn Tiếp, vốn có mối thù giết cha với tên Lía. Tiếp là người võ nghệ tuyệt luân, đường đao của Tiếp có thể sánh với tay đao nổi danh vô địch của Lía. Tiếp có một người anh tên Châu Doãn Chữ, vốn mưu trí hơn người. Hai em trai Châu Doãn Chấn, Châu Doãn Húc và em gái Châu Thị Đậu, còn gọi là Chu Muội Nương, tất cả đều võ nghệ cao cường. Nếu chúng ta mời được anh em nhà này đến giúp thì ắt có thể áp đảo được các tay thủ lĩnh của Truông Mây.

Tống Phước Hiệp hỏi:

– Có phải Châu Văn Tiếp lúc trước ở Phù Ly này không?

– Dạ đúng. Nghe nói cha Tiếp đã chết vì tay tên Lía. Mấy anh em Châu Văn Tiếp sợ Lía và bọn Truông Mây nên bỏ Phù Ly vào Đồng Xuân. Từ đó, họ càng ra sức luyện tập võ nghệ chờ ngày trả thù.

Nguyễn Cửu Thống hỏi:

– Giao tình của ông với họ thế nào, có đủ để mời họ ra giúp sức không?

– Thưa Nguyên soái, tôi với Châu Văn Tiếp tuy mới quen nhưng cũng khá thân. Nếu Nguyên soái cho phép tôi sẽ thử.

– Việc này nhờ ông vậy.

– Dạ Nguyên soái.

Cửu Thống thở một hơi dài nhẹ nhõm rồi nói với mọi người:

– Như thế thì trong bốn điều ông Hiệp vừa nêu ra chúng ta đã có ba giải pháp rồi. Còn điều thứ tư tôi sẽ viết thư về Phú Xuân để tìm người phá trận Bát quái và tiến cử Nguyễn Cửu Dật cùng Nguyễn Phúc Hương đem năm ngàn binh tinh nhuệ của Phú Xuân vào đánh mặt bắc. Mặt nam này hiện chúng ta còn tám ngàn quân thủy bộ, lực lượng ấy đủ sức để giết bọn cướp rồi. Trong khi chờ triều đình trả lời, chúng ta tạm thời chia binh ra. Ông Phan Ngọc Chánh ở thành Quy Nhơn, ông Hiệp ở Kỳ Sơn và tôi sẽ giữ đầm Hải Hạc để tiếp ứng nhau. Các ông hãy thao luyện thêm binh mã, chúng ta chuẩn bị kỹ càng rồi đánh một trận lớn quyết định. Các ông có ý kiến gì nữa không?

Mọi người đều tán thành kế hoạch đó. Nguyễn Khắc Tuyên bây giờ mới lên tiếng:

– Mọi việc như thế là hoàn hảo quá rồi. Phen này chúng ta quyết lấy lại những gì đã mất cũng như trả thù cho những người đã chết. Bây giờ cho bản phủ mời một bữa cơm nhạt đãi khách cho trọn tình chủ nhà.

Nói xong Khắc Tuyên mời mọi người sang gian phòng kế bên. Cách bài trí ở đây thật xa hoa, tất cả mọi thứ đều thuộc loại quí hiếm. Bàn tiệc lớn bằng cẩm lai cẩn xà cừ đặt giữa phòng đã bày biện rất nhiều thức ăn đặc sản của Quy Nhơn như thịt rừng và hải sản. Nhìn cách bài trí, Nguyễn Cửu Thống nói với Nguyễn Khắc Tuyên:

– Ông ở đây chẳng khác gì ông vua con. Nhưng cũng phải coi chừng cái đầu của ông đấy. Quan Quốc phó có lần nổi giận đã nói với tôi là có ngày ổng sẽ mượn tạm đó.

Nguyễn Khắc Tuyên nở nụ cười cầu tài nói:

– Thì cũng nhờ có Nguyên soái anh ở đó giúp đỡ nói tốt một tiếng nên Tuyên này mới ngồi yên được nơi đây. Việc ấy có bao giờ em quên ơn.

Rồi ông quay sang mời mọi người nhập tiệc. Các vị bại tướng này cứ thế mà chén chú chén anh, tạm quên đi mấy trận đánh kinh hồn bạt vía, suýt bỏ luôn cái mạng vừa mới xảy ra hôm qua.

***

Nhắc lại Nguyễn Phúc Hương, khi về tới Phú Xuân vào gặp Trương Phúc Loan thì tin tức của Nguyễn Cửu Thống ở Quy Nhơn cũng đã báo về tới nơi. Định Vương cùng quần thần nghe tin bại trận lần nữa, quân binh bị thiệt mạng đến sáu bảy ngàn tất cả đều rụng rời kinh hãi. Phúc Loan giận dữ vò đấu bứt tóc, lớn tiếng mắng Phúc Hương:

– Các ông làm tướng bao nhiêu năm, hưởng lộc triều đình không biết bao nhiêu là ức vạn rồi mà chỉ có một đám giặc cướp nhỏ thôi cũng không dẹp nổi, lại còn để tổn tướng hao binh, lương thảo bị đốt sạch. Tội này, ông còn gì để nói nữa không?

Bèn hét tả hữu đem Phúc Hương ra chém. Quan Hộ bộ Thái Sinh vội bước ra can:

– Xin Vương thượng và ngài Quốc phó bớt giận. Đang lúc chiến tranh, Nguyễn tướng quân là tướng giỏi của triều đình, chúng ta không nên giết mà nên cho lập công chuộc tội. Vả lại tôi có nghe bên Truông Mây có thần nhân giúp đỡ bày ra trận Bát quái rất kỳ bí nên quân ta mới bị thảm bại như thế. Mong ngài Quốc phó suy xét lại.

Phúc Loan vẫn còn giận, hỏi Phúc Hương:

– Ông nói cho ta nghe thử kế hoạch đoái công chuộc tội của ông như thế nào?

Phúc Hương mừng rỡ vội vàng lạy tạ Định Vương và Quốc phó rồi nói:

– Tạ ơn Vương thượng và ngài Quốc phó tha mạng. Về trận Bát quái, thần đã cho người đi mời cao nhân ra trợ giúp rồi. Chỉ cần phá được cái trận quái ác đó thì việc đánh dẹp bọn cướp Truông Mây sẽ không còn gì đáng ngại nữa. Chúng ta không nên sơ suất đánh giá thấp bọn Truông Mây như lần trước, vì vậy trong lần tái ra quân sắp tới, hạ thần xin được tiến cử đại tướng Nguyễn Cửu Dật cùng năm nghìn binh tinh nhuệ của Phú Xuân.

– Ngươi cho mời ai ra giúp phá trận? Ngươi có chắc là người đó sẽ phá được trận không, hay lại đem mấy ngàn binh tinh nhuệ của triều đình vào chỗ chết lần nữa?

– Người của hạ chức đã đi cầu cứu Ngô Thế Lân, người này tinh thông dịch lý huyền vi, hi vọng sớm mai sẽ biết được tin.

– Tên Ngô Thế Lân này từ lâu đã tỏ ý bất mãn với triều đình thì bây giờ đã chắc gì hắn chịu ra giúp?

– Dạ, xin ngài Quốc phó an tâm. Người của hạ chức vốn là chỗ quen thân với Ngô Thế Lân, hắn nói có thể thuyết phục được. Xin cho hạ chức đến sáng mai.

Phúc Hương cố tình không nhắc đến tên Đỗ Thành Nhơn trước mặt thượng cấp cũng như tuyệt nhiên không nhắc tới công trạng của tên hữu đội trưởng đã liều mạng cứu sống mình. Phúc Loan nói:

– Được rồi! Nguyễn Cửu Thống cũng đã báo cáo việc quân của Tống Phước Hiệp bị đốt chết mất cả ngàn binh và xin đề cử Nguyễn Cửu Dật cùng ra quân đánh mặt bắc để phối hợp với cánh quân mặt nam trong đợt tái ra quân sắp đến. Khi nào ông sẵn sàng thì cho ta hay. Lần này mà các ông còn để thua trận nữa thì đừng trở về gặp ta.

Phúc Hương lạy tạ nói:

– Nếu có người phá được trận Bát quái, hạ chức thề sẽ đạp bằng Truông Mây, nếu không sẽ tự vận nơi chiến trường chứ nhất định không trở về.

Phúc Loan quay sang quan Hình bộ nói:

– Ông truyền lệnh xuống, ai cắt được thủ cấp của thằng Lía và Trần Lâm đem nộp thì sẽ được thưởng mười ngàn lạng vàng. Cấm tuyệt dân chúng cả nước không được hát bài vè ca tụng thằng Lía và đám cướp Truông Mây nữa. Ai vi phạm, đem chém đầu không tha.

Quan Hình bộ vâng dạ rồi lập tức cho thi hành ngay. Từ đó trong dân gian, trừ dân chúng hai huyện Hoài Nhơn và Phù Ly, không còn ai dám công khai hát bài vè “Chàng Lía” nữa mà chỉ âm thầm hát nhỏ với nhau nghe.

*****

Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ bốn mươi

Chiến tứ long, chàng Lía hiển oai hùm

Đốt kho lương, Thần Thâu vì nghĩa lớn

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Paul-Mauriat-Capri-cest-fini