Kỳ 161:

……….

Hồ Bân sau cái chết của cha Hồ và lời cự tuyệt khéo của Lam Tiểu Muội, cõi lòng hắn như tan nát. Trước mắt hắn là cả một màu đen dày đặc, cuộc đời chẳng còn chút lí thú gì để sống nên hắn càng lao đầu vào uống rượu nhiều hơn để quên đi. Lía khuyên can mấy cũng không được nên đành bỏ mặc.

Hôm đó, Hồ Bân đang lặng lẽ ngồi uống rượu một mình nơi quán Qua Đèo cạnh huyện thành Lại Khánh. Hắn nốc rượu liên tục cho đến lúc bình rượu cạn sạch thì gọi lớn:

– Chú Tư, cho tôi một bình nữa đi.

Chú Tư, chủ quán Qua Đèo nghe gọi lắc đầu, uể oải từ trong quầy bước đến cạnh Hồ Bân nói:

– Hồ gia uống nhiều rồi, không nên uống nữa. Vả lại Hồ gia thông cảm cho, cơn bão vừa qua đã thổi tốc cái quán này, chúng tôi phải tốn biết bao nhiêu tiền mới sửa sang lại được. Hồ gia hôm nào cũng ghé uống kiểu này, thật tình chúng tôi đã không kham nổi nữa rồi.

Hồ Bân lè nhè:

– Chú lo gì. Mai mốt đây Truông Mây dẹp được phủ Chúa, tôi là thủ lĩnh, lẽ nào không có đủ tiền để trả nợ cho chú hay sao?

– Chuyện mai mốt hãy còn xa, chỉ biết hôm nay chúng tôi đã cạn kiệt vốn liếng rồi, xin Hồ gia thông cảm cho.

Bỗng trong góc quán bên kia có người lên tiếng:

– Ông chủ quán thật không biết câu: “Anh hùng đoán giữa trần ai mới già”. Hồ gia là người thừa kế Truông Mây, mai này ngôi cao cực phẩm, sá gì mấy bình rượu nhạt mà ông lại đi làm khó dễ người. Phần nợ của Hồ gia bấy lâu, bao nhiêu tôi trả hết cho.

Người đó nói xong tay cầm bình rượu đang uống bước sang bàn Hồ Bân. Đó là một người đàn ông trẻ ăn vận đơn sơ, đầu đội một chiếc nón rộng vành che khuất nửa khuôn mặt, lưng giắt chiếc quạt dài bằng sắt. Hắn nói:

– Đã buồn, uống rượu một mình sẽ càng buồn hơn. Hồ gia cho phép tôi ngồi uống chung cho vơi bớt nỗi buồn được không?

Rồi không đợi Hồ Bân đồng ý, hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rót rượu vào đầy hai ly nói:

– Bình của Hồ gia hết rượu rồi. Để tôi mời Hồ gia một ly vậy. Ông chủ vào mang thêm rượu ra đây đi. Số vàng này gởi ông để thanh toán mọi khoản nợ của Hồ gia đây. Đủ chứ?

Hắn lấy trong túi ra một nén vàng lớn đưa cho chủ quán. Chủ quán cầm nén vàng mừng rỡ nói:

– Đủ chứ, đủ chứ! Tôi đi lấy rượu ngay.

Hồ Bân lừ mắt nhìn người lạ mặt rồi bưng ly rượu lên nốc cạn. Người nọ cũng uống cạn ly. Đoạn đưa bình rót tiếp vào ly nói:

– Nhân sinh mấy nả. Đã biết thế gian này là bể trầm luân sao bôn ba chi cho lắm, rốt cuộc sầu vẫn xây thành. Mời Hồ gia.

Xong hắn uống cạn. Hồ Bân cũng nốc cạn ly rượu trước mặt mình rồi hỏi:

– Anh bạn là ai? Không quen biết nhau sao lại trả nợ cho ta?

– Là người đi giải mọi thứ sầu cho thiên hạ mà không cần mượn rượu như cổ nhân vẫn nói “Dục phá thành sầu tu dụng tửu”.

– Giải mọi thứ sầu là thứ gì?

– Sầu công danh, sầu tình ái, sầu vô sản, vân vân…

– Không mượn rượu, anh bạn giải sầu bằng cách nào?

Người nọ rót tiếp rượu vào ly, bưng ly lên ra dấu mời Hồ Bân rồi uống cạn. Hồ Bân cũng uống theo. Đặt ly xuống bàn, hắn lại rót tiếp nữa và nói:

– Kẻ sầu vì chưa đạt được công danh thì mang công danh đến cho họ. Kẻ không có tiền, vô sản thì mang vàng bạc đến cho họ.

– Anh bạn là ai mà có thể mang công danh, tiền bạc cho kẻ khác?

– Là ai không quan trọng, mang được những thứ đó đến mới là điều đáng nói.

– Nén vàng lúc nãy là cách giải sầu vô sản của anh bạn hay sao?

– Đó chỉ là chuyện vặt vãnh bên lề. Một người có đại chí, đại mạng như Hồ gia đây cần phải có hàng ngàn nén như vậy, họa ra mới xứng với mấy chữ giải sầu vô sản.

– Anh bạn định giải sầu cho ta hay sao?

– Đúng vậy.

– Mọi nỗi sầu?

– Đúng vậy.

– Sầu công danh?

– Cái huyện nhỏ như huyện Hoài Nhơn này là bước một.

– Sầu tình?

– Có địa vị, có tiền tài tự nhiên sẽ có tình.

– Điều kiện thế nào?

– Vô điều kiện.

Hồ Bân uống cạn ly rượu rồi cười ha hả nói:

– Nhảm nhí vô cùng! Ha ha… Anh bạn đang nói chuyện phong thần với ta phải không?

– Hồ gia không tin?

– Chuyện nhảm làm sao bảo ta tin cho được?

Người nọ lấy trong người ra một túi vàng khá lớn, ước chừng vài trăm lạng đặt lên bàn, đẩy sang trước mặt Hồ Bân nói:

– Nếu Hồ gia dám nhận thì chuyện phong thần sẽ trở thành chuyện thật giữa cõi trần gian này. Nhiêu đây có thể giải bớt một phần mười nỗi sầu vô sản của Hồ gia đó.

Rồi hắn đứng lên bỏ ra khỏi quán, lên ngựa phóng đi một mạch mất dạng. Hồ Bân ngơ ngác nhìn theo. Qua cơn bàng hoàng Bân mới mở gói vàng ra xem rồi lẩm bẩm:

– Ba trăm lượng vàng để giải bớt một phần mười nỗi sầu vô sản. Vậy là ba ngàn lạng vàng có thể giải hết nỗi sầu nghèo túng của ta. Ha ha… Ngươi có gan đưa ra thì Hồ Bân này cũng có gan nhận đủ. Ha ha…

Rồi hắn nhét túi vàng vào người. Chủ quán từ phía sau mang bình rượu lên vồn vã nói:

– Không ngờ Hồ gia lại có một bằng hữu tốt như vậy. Nén vàng lúc nãy còn dư để Hồ gia có thể đến đây uống cả tháng nữa đấy.

Hồ Bân cười nói:

– Chú Tư yên chí. Từ nay tôi không uống thiếu của chú nữa đâu.

Nói rồi hắn cầm bình rượu đứng dậy, ngật ngưỡng bước ra ngoài lên ngựa phóng đi.

***

Xuân Kỷ Sửu 1769 lặng lẽ trôi qua cùng những tiếng thở dài của bá tánh sau cơn đại hạn hè – thu và cơn bão lụt mùa đông. Rằm tháng giêng là ngày chấm dứt thời hạn hưu chiến. Triều đình lại rục rịch bàn định kế hoạch ra quân tiễu trừ bọn cướp Truông Mây vì toán quân của Nguyễn Cửu Thống và Tống Phước Hiệp đã tạo gánh nặng cho Quy Nhơn trong việc cung cấp lương thực. Tại phủ thành, Nguyễn Cửu Thống triệu tập các tướng lãnh lại để họp bàn kế sách. Ông nói:

– Trước hết tôi thay mặt Định Vương và ngài Quốc phó gởi lời cảm ơn đến các anh em Châu thị huynh đệ một nhà tứ long, nhất phụng đã chịu bôn ba từ Phú Yên ra đây giúp chúng tôi tiễu trừ bọn giặc cướp. Việc xong, tôi nhất định sẽ tâu lên Vương thượng để ban thưởng xứng đáng. Tứ long có đủ mặt đây, còn nhất phụng đâu?

Châu Văn Tiếp nói:

– Ngài Nguyên soái không cần bận tâm. Anh em chúng tôi ngoài việc phụng sự đất nước còn có chút tư tình riêng cần thanh toán với tên Lía Truông Mây. Vì vậy nên mới nhận lời tướng quân Nguyễn Văn Hưng ra đây góp sức. Ở đây đủ mặt anh hùng, ngũ muội là phận nữ lưu, chúng tôi đâu dám cho đi theo, e thất lễ.

– Nói rất hay. Nghe nói Doãn Chữ huynh đây là người đa mưu túc trí, xin cho biết chúng ta nên ra quân thế nào?

Doãn Chữ ôn tồn nói:

– Nguyên soái quá khen. Theo ngu ý của tôi, việc trước tiên là Nguyên soái cần phải xin ngài Quốc phó điều quân cùng lúc với chúng ta để đánh mặt bắc, chia bớt một phần lực lượng của địch. Ở mặt nam này, thứ nhất, chúng ta phải làm ra vẻ dốc toàn bộ binh mã đi đánh Phù Ly để địch có thể sử dụng kế “phản khách vi chủ” đánh chiếm phủ thành của ta. Sau đó, chúng ta tương kế tựu kế, dùng phản kế “phản chủ vi khách” để phục binh bao vây tiêu diệt toán quân cướp thành của địch; thứ hai, Nguyên soái đem một toán quân bộ ra Cách Thử, qua ngả núi Bà, men dọc bờ hồ Đạm Thủy rồi theo sông Phù Ly tiến lên đánh chiếm huyện thành. Toán thủy quân của địch ở đó tất sẽ bỏ thủy trại để đuổi theo tấn công chúng ta. Chừng đó, ta cho một toán quân thủy dùng thuyền đổ vào cướp thủy trại của địch ở Đạm Thủy, sau đó lên bờ chặn đường về của chúng. Phần Nguyên soái lúc đó đổi hậu quân thành tiền quân quay lại đánh trả. Địch quân ở Đạm Thủy chỉ có một ngàn người tất sẽ bị Nguyên soái diệt gọn; thứ ba, anh em tôi xin được theo cùng đại quân của ngài Cai cơ Tống Phước Hiệp, dùng bè nhỏ vượt sông Phù Ly đánh chiếm huyện thành. Nếu cánh quân mặt bắc có thể vượt được đèo Thạch Tân thì chúng ta hai mặt giáp công, dồn bọn cướp về hết ở Truông Mây. Năm rồi hạn hán và bão lụt liên miên, bọn Truông Mây không còn lương thực dự trữ. Chúng ta không cần đánh, bọn chúng cũng sẽ tự nhiên tan rã.

Nguyễn Cửu Thống mừng rỡ vỗ tay khen:

– Hay lắm! Vậy Tổng binh Phan Ngọc Chánh cùng các tướng Quy Nhơn hãy lập kế dụ địch vào cướp thành. Ngay từ lúc này, các ông nên bí mật cho mai phục một toán quân ở thành Đồ Bàn cũ để đổ ra bao vây chúng. Trong thành Quy Nhơn, các ông cũng cho quân sĩ giả dạng thường dân ở lại giữ thành để tránh tai mắt của địch.

Phan Ngọc Chánh nói:

– Tuân lệnh Nguyên soái.

Doãn Chữ tiếp:

– Chúng ta sẽ tung tin giả là tập trung toàn bộ lực lượng ở cánh quân của ngài Cai cơ để tấn công Phù Ly, cho địch có cơ hội cướp thành. Ở cánh của Nguyên soái cũng phải tung tin như thế.

Tán lý Lưu Khâm lên tiếng:

– Nếu các vị có thể dồn bọn cướp về hết trong thành Truông Mây thì tôi sẽ có cách khiến cho bọn chúng chết sạch không còn một tên mà bên mình không phải hao tổn một binh một tốt nào cả.

Cửu Thống trợn mắt hỏi:

– Ông nói thật đó chứ?

Lưu Khâm rung đùi đáp:

– Hạ quan chỉ có một cái đầu, đâu dám nói giỡn trước mặt Nguyên soái và các tướng quân ở đây.

– Cách gì, ông nói ta nghe thử. Ở đây toàn là những tướng lãnh trụ cột của triều đình, ông không cần ngại.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)