Kỳ 165:

…………

Đại binh Tống Phước Hiệp, chờ đến quá nửa đêm hôm đó thì đinh ninh rằng bọn Nguyễn Văn Hưng đã đưa quân qua sông. Phước Hiệp cùng Châu Doãn Chữ, Châu Văn Tiếp và Châu Doãn Chấn ra lệnh cho binh sĩ mỗi người một phao tre nhỏ, trải hàng ngang dọc theo bờ sông rồi thả trôi sang bên kia. Lê Trung đã phục binh chờ sẵn, đợi cho binh triều tấp vào bờ thì liền đốt pháo hiệu nổ vang, ánh đuốc sáng lòa, đồng thời phóng một chiếc pháo hoa lên trời theo lời dặn của Trần Lâm trong mật thư. Ngay sau đó, toàn bộ nghĩa binh hò reo ầm ĩ lao ra tấn công địch. Toán quân đổ bộ của Tống Phước Hiệp đông gấp đôi số quân của Lê Trung cho nên dù bị nghĩa binh tấn công dữ dội nhưng quân triều đình cũng đã lên được bờ rất nhiều. Khi bộ binh lên tới bờ, Phước Hiệp và các tướng cùng toán quân kỵ thả ngựa bơi sang. Một trận kịch chiến long trời lở đất diễn ra tại bến đò Phù Ly, quân lính hai bên thay nhau ngã xuống.

Nhắc lại Trương Văn Bảo và Đinh Cường, theo mật thư của Trần Lâm chỉ dẫn đã cho phục sẵn quân bên mép núi Bà. Khi thấy pháo hiệu từ bến đò Phù Ly bắn lên, cả hai liền dẫn anh em tràn xuống tấn công hậu quân của Tống Phước Hiệp. Khi nghĩa binh vừa đến nơi, bỗng nghe một tiếng pháo nổ vang, có tiếng hét lớn:

– Bọn cướp Truông Mây các ngươi đã trúng kế của ta rồi, mau bó tay chịu chết đi.

Dưới ánh sao lờ mờ sáng, có hai viên tướng cầm thương cưỡi ngựa xông ra chặn lại. Đó chính là Nguyễn Khoa Kiên và Đào Thiên. Văn Bảo cười ha hả nói:

– Kế mọn này của các ngươi làm sao qua mắt được quân sư của Truông Mây. Hãy xem ai bó tay chịu chết cho biết.

Chàng liền vỗ ngựa xốc tới, giao chiến cùng Khoa Kiên. Bên kia, Đinh Cường cũng vung đồng côn tấn công Đào Thiên. Bốn tướng đúng là kỳ phùng địch thủ, đánh nhau gần một canh giờ mà vẫn chưa phân hơn kém. Đám nghĩa binh Truông Mây tuy quân số ít hơn nhưng chiến đấu rất dũng mãnh, toán quân thiện chiến đông đảo của Tống Phước Hiệp không cách nào áp đảo được họ. Hai bên đang hăng say chiến đấu thì bỗng từ phía nam, có một đạo quân mấy ngàn người ngựa ào ạt kéo tới. Viên tướng đi đầu tay cầm đồng côn hét lớn:

– Bọn cướp Truông Mây, các ngươi đã bị bao vây rồi, mau bó giáo quy hàng may ra còn mạng để sống.

Rồi liền hô quân xông vào vòng chiến. Bỗng có tiếng thét vang lên từ phía sau:

– Phan Ngọc Chánh, ngươi đã trúng kế điệu hổ ly sơn của chúng ta rồi. Mau bó giáo quy hàng để còn mạng sống.

Trương Bàng Châu từ mé núi dẫn một toán nghĩa binh xông ra đánh tập hậu đạo quân của Phan Ngọc Chánh. Ngọc Chánh nghe tiếng Bàng Châu bèn quày ngựa lại nói lớn:

– Trương Bàng Châu, người theo giặc cướp làm loạn, hôm nay tình nghĩa của chúng ta chấm dứt, ta quyết diệt ngươi và cả Truông Mây để báo mối thù hôm trước.

Rồi ông vung thiết côn, vỗ ngựa lướt tới tấn công Bàng Châu. Bàng Châu cũng vút thanh đồng côn trong tay ra đánh trả. Quân triều đình đông hơn gấp bội nên nghĩa binh Truông Mây yếu thế thấy rõ. Văn Bảo đang chiến đấu kịch liệt với Nguyễn Khoa Kiên, người mang mấy vết thương, thấy anh em nghĩa quân bị chết nhiều quá bèn nghĩ: “Nếu không tốc chiến e quân mình sẽ bị tiêu diệt”. Chàng hô lớn:

– Anh em hãy coi như chúng ta chết rồi, phải làm cho quân địch chết chung với chúng ta.

Nghĩa binh Truông Mây nghe chủ tướng nói vậy liền cùng nhau reo hò ầm ĩ, mọi người chẳng còn coi mạng sống của mình ra gì nữa, lăn xả vào quyết chết chung với quân địch. Văn Bảo quyết giết cho được Nguyễn Khoa Kiên nên khi đường thương của Kiên đâm tới, chàng không màng né tránh mà cứ giục ngựa xông thẳng vào, lãnh trọn một thương ngang hông. Rồi một tay giữ chặt cây thương, tay kia chàng dùng hết sức phóng thanh kiếm vào bụng địch thủ. Khoa Kiên không ngờ tướng giặc lại liều chết kiểu đó nên không kịp né tránh, đành để thanh kiếm cắm sâu vào bụng. Kiên la lên một tiếng ngã nhào xuống ngựa, Văn Bảo cũng bị cây thương đẩy rớt xuống ngựa theo. Quân sĩ hai bên thấy vậy liền hô nhau xông vào cứu chủ tướng của mình.

Bên kia, Đinh Cường bị Đào Thiên và viên phó tướng của Phan Ngọc Chánh là Trương Hưng vây đánh thương tích đầy người, máu nhuộm ướt cả chiến y. Thấy Văn Bảo bị giết thì liền hét lớn một tiếng, thanh đồng côn trong tay như vũ bão liều mạng công vào Đào Thiên. Thiên thất kinh vung đao ra đỡ rồi dạt ngựa né sang bên, vung đao chém trả. Đinh Cường điên tiết, vũ lộng đồng côn đỡ thanh đao rồi liều mạng xông vào quyết chết với địch thủ. Đào Thiên khắp người mang thương tích chẳng kém gì Đinh Cường, may mà có Trương Hưng tiếp sức nếu không đã bị giết chết lâu rồi. Thấy tướng địch liều mạng, Đào Thiên tức giận hét lớn một tiếng, ráng chịu để một côn của Đinh Cường quất trúng mà mượn thế, vung đao chém chéo vào vai đối phương. Cả hai đồng la lên rồi ngã nhào xuống ngựa. Trương Hưng thấy vậy liền xốc ngựa tới, vung đao định chém đầu Đinh Cường thì bỗng có tiếng vó ngựa rầm rập phía sau, một viên tướng trẻ hét lớn:

– Chớ hại bạn ta!

Lập tức, một chiếc phi đao đã bay vút tới cắm đúng vào vai của Trương Hưng, thanh đao trong tay hắn rơi xuống đất. Hắn chưa kịp hoàn hồn thì ngựa của Thiên Tường đã phóng tới, thanh kiếm trong tay lia ra một nhát. Trương Hưng rơi đầu, thủ cấp lăn lông lốc. Thiên Tường hét lớn:

– Anh em mau cứu Văn Bảo và Đinh Cường!

Sau đó, chàng giục ngựa xông vào đám loạn quân để tiếp trợ cho Bàng Châu. Toán kỵ binh hung hãn của Thiên Tường vừa đến nơi đã làm thay đổi tình hình cuộc chiến. Anh em Truông Mây thấy có quân tiếp viện nên vui mừng, sức lực như được hồi sinh. Trận đánh kinh hồn này kéo dài đến lúc mặt trời hé mọc ở đằng Đông. Thiên Tường thấy quân mình lớp chết lớp bị thương nhiều quá bèn hô rút lui rồi cùng Bàng Châu dùng kỵ binh đoạn hậu. Theo lời dặn của Trần Lâm, họ kéo quân lên Vĩnh Thạnh để trở về trấn giữ đèo Màn Lăng. Trong trận này, Thiên Tường đã giết chết hai tướng triều đình là Phạm Kiến Tính và Trương Hưng. Tuy nhiên mình chàng cũng bị ba bốn vết thương chí mạng, máu nhuộm đỏ cả người. Dù vậy, chàng vẫn có thể đưa anh em chạy về tới Truông Mây an toàn khiến cho quân địch nghe tên đã khiếp đảm. Anh em nghĩa binh hết mực tôn sùng chàng là một viên tướng trẻ tài ba, gan dạ ít người sánh kịp.

Điểm lại quân số, phe Truông Mây thiệt mất hai kiện tướng Trương Văn Bảo và Đinh Cường, toán kỵ mã bị hao mất hai trăm người, hơn ngàn quân của Phong An cùng toán bộ binh của Võ Tiến chỉ còn lại ba trăm anh em, mà đa số mình mang thương tích. Nghĩa binh nhìn xác Văn Bảo và Đinh Cường ai nấy đều không khỏi rơi lệ. Bàng Châu cho nghĩa binh đưa xác họ về Truông Mây.

Trong khi đó, Phan Ngọc Chánh điểm lại binh mã thì thấy chết mất ba viên phó tướng, Nguyễn Khoa Kiên bị thương nặng đang nằm hôn mê chưa biết sống chết thế nào, quân sĩ gần bốn ngàn người giờ chỉ còn lại hai ngàn. Bản thân Ngọc Chánh cũng bị trúng mấy đồng côn của Trương Bàng Châu, hộc máu ướt cả vạt chiến bào. Sau đó, Chánh cho quân đưa Khoa Kiên về thành Quy Nhơn để cứu cấp rồi thu thập quân sĩ kéo qua sông Phù Ly tiếp viện cho Tống Phước Hiệp.

Nhắc lại toán quân cảm tử của Lía khi diệt xong đạo quân của Nguyễn Văn Hưng thì trời đã tờ mờ sáng, họ liền kéo xuống hỗ trợ cho Lê Trung. Toán quân của Lê Trung đang bị Tống Phước Hiệp và anh em Châu Văn Tiếp, Châu Doãn Chữ bao vây trùng điệp tấn công, nghĩa binh bị chết rất nhiều. Lía vừa xuống đến nơi, nhìn thấy cảnh đó thì giận vô cùng. Chàng thét anh em cảm tử quân xông vào tấn công quân địch. Phần chàng xốc ngựa tới, khoa đao phá vòng vây để cứu Lê Trung. Đường đao của Lía đến đâu, đầu binh triều rơi đến đó. Chàng la lớn:

– Chú Lê Trung chớ sợ, có Lía đến đây!

Châu Văn Tiếp nghe tiếng Lía thì liền vỗ ngựa xốc tới, vung đao chém một nhát. Lía đưa đao đón đỡ. Hai thanh đao chạm nhau vang lên một tiếng “choang” chát chúa. Cánh tay phải và thanh đao của Văn Tiếp bị bật ngược ra sau trước sức mạnh kinh hồn của Lía. Lía cười ha hả nói:

– Châu Văn Tiếp, ta tưởng ngươi là kẻ anh hùng, rạch ròi nghĩa lý, biết phân biệt phải trái đúng sai. Lúc trước ta vì lòng nhân nên tha mạng cho cả nhà các ngươi, không ngờ ngươi lại quên ơn, sinh oán, theo bọn tham quan nuôi chí báo thù. Biết điều thì hãy buông đao mà kéo về Phú Yên sống yên ổn, bằng không đừng trách ta hạ thủ bất dung tình.

Châu Văn Tiếp giận dữ nói:

– Ngươi ép cha ta phải tự vận, cả nhà ta phải bỏ xứ ra đi. Nay lại làm loạn muốn đối đầu cùng phủ Chúa. Về công, về tư, hôm nay anh em ta quyết giết ngươi để vẹn hai đường.

– Hay lắm! Đã vậy để ta xem Châu gia đao pháp của ngươi và ngón Khô lâu cách sơn quyền lợi hại thế nào cho biết. Bốn anh em nhà ngươi hãy cùng lên một lượt đi!

Văn Tiếp và Doãn Chữ cùng nhau vung đao xốc ngựa tới tấn công. Lía múa đao đón đỡ rồi ra chiêu phản công. Ba người quần nhau loạn đả, đao ảnh mịt mờ. Lúc này trời đã sáng tỏ, Doãn Chấn thấy hai anh mình coi bộ kém thế hơn nên đã vỗ ngựa xông vào tiếp sức. Lía một mình đánh với ba anh em họ Châu mà vẫn không hề nao núng, đường đao của chàng như con giao long uốn lượn giữa vùng đao ảnh của ba địch thủ. Bốn người đang đánh thì bỗng có tiếng thét lớn:

– Ba anh chớ sợ, có em đến tiếp sức đây!

Đó là tiếng thét của Châu Doãn Húc. Húc bị Lía đấm một quyền rơi xuống sông nhưng đã được một kỵ binh vớt được. Tuy cú đấm làm cho Húc mang chút nội thương nhưng nhờ vội vàng uống hai viên linh đơn của Châu gia nên sau một lúc nghỉ ngơi thì sức khỏe đã dần hồi phục. Húc bèn lấy con ngựa của một tên kỵ binh rồi xông vào vùng giao chiến. Thế là một mình Lía, với tấm áo da hắc hổ trên người, thanh Đoạn Hồn đao cán ba khúc trên tay và con ngựa bạch khởi đã đương cự với Châu gia tứ long một trận kinh thiên động địa. Năm con ngựa quần nhau khiến bụi bay mờ mịt cả một góc trời. Thanh Đoạn Hồn đao của Lía rất đặc biệt, lúc đánh dưới đất bằng, cán của nó ngắn như một thanh đao thường nhưng khi lâm trận trên mình ngựa thì cán có thể kéo dài thêm hai khúc nữa để trở thành cây đại đao. Trận đánh kinh hồn này đã khiến cho binh sĩ hai bên quên cả giao chiến, Tống Phước Hiệp và Lê Trung bèn gom quân mình lại để đứng lược trận, la ó cổ vũ vang trời. Lía thấy đánh lâu sẽ bất lợi cho mình nên bèn hét lớn một tiếng, chém Châu Doãn Húc một đao sấm sét. Văn Tiếp hốt hoảng vội vung đao đón đỡ cho em mình. Trong khi đó, Doãn Chấn lia một đường đao ác liệt vào lưng của Lía. Lía giật mình quày ngựa bỏ chạy. Doãn Chấn một đao cả thắng liền giục ngựa đuổi theo. Văn Tiếp thất kinh kêu lớn:

– Đừng rượt…

Doãn Chấn nghe tiếng la hoảng của Văn Tiếp định dừng lại nhưng đã thấy Lía bằng một thế đà đao tuyệt đẹp, trở ngựa chém xéo về phía sau. Doãn Chấn hết hồn vội nằm rạp xuống lưng ngựa né tránh. Dù vậy, lưỡi đao của Lía cũng đã lướt qua tiện đứt cánh tay trái của Chấn. Ba anh em Văn Tiếp vội vàng xông tới tiếp cứu.

Hai bên lại lăn vào hỗn chiến. Đang đánh nhau bỗng thấy một toán quân từ mé đông kéo lên, có tiếng Nguyễn Cửu Thống hét lớn:

– Tống Phước Hiệp chớ sợ, có đại binh của Nguyễn Cửu Thống tiếp trợ đây.

Rồi hô quân xông vào bao vây nghĩa binh Truông Mây. Lê Trung thấy binh Cửu Thống kéo tới bèn ra lệnh:

– Tất cả anh em mở đường máu rút lui!

Nghĩa quân nghe lệnh xông lên đột phá trùng vây. Mấy trăm cảm tử quân như những con thú dữ tiến lên trước mở đường máu để anh em thoát ra ngoài. Lía chém một đao mãnh liệt cuối cùng rồi cười ha hả nói:

– Châu Văn Tiếp, tha mạng cho bốn anh em ngươi hôm nay, lần sau gặp lại, ta sẽ lấy mạng tất cả.

Đoạn, để Lê Trung dẫn quân chạy trước, một mình Lía trên lưng con bạch khởi ung dung cưỡi ngựa cầm đao đi sau đoạn hậu. Họ kéo quân chạy miết về trấn giữ đèo Lại Khánh. Bốn anh em Châu gia tứ long thấy Doãn Chấn bị chém đứt một tay, Doãn Chữ cũng bị một đao lướt qua lưng thương tích khá nặng nên giận lắm. Nhưng qua trận đấu vừa rồi, họ thật sự đã kinh sợ trước sự kiêu dũng và tài nghệ siêu quần của chàng Lía nên đành ghìm ngựa tức tối nhìn theo.

Trận giao chiến bên bờ sông Phù Ly vừa rồi, Lía một mình chém rơi đầu đại tướng Nguyễn Văn Hưng, chặt đứt tay Châu Doãn Chấn, đánh bị thương Doãn Chữ và Doãn Húc khiến cho ai ai nghe thấy cũng đều há hốc mồm kinh sợ. Cả trẻ con trong phủ Quy Nhơn, đêm nghe nhắc tới chàng Lía cũng không dám khóc. Trận đánh đó đã để lại một dấu ấn khủng khiếp trong lòng tướng sĩ triều đình và một niềm kiêu hãnh tột bậc cho nghĩa binh Truông Mây. Và đâu đâu cũng nghe rao truyền trận chiến: “Chàng Lía chiến tứ long”. Có người lại gọi đó là cuộc chiến: “Nhất hổ chiến tứ long”. Kẻ hiểu biết, người hay nói chuyện Tàu còn đem trận chiến này ra so sánh với trận “Lữ Bố chiến tam anh” thời Tam Quốc. Họ cho rằng Lữ Bố đánh với ba anh em Lưu Bị, Quan Công và Trương Phi cũng không kiêu dũng bằng hắc hổ Truông Mây đánh với tứ long của Châu gia.

……………

(xem tiếp vào ngày mai)