Kỳ 166:

………

Tống Phước Hiệp nhìn theo đám quân Truông Mây bình thản rút đi mà buông tiếng thở dài ngán ngẩm. Ông bèn quay lại hội quân với Nguyễn Cửu Thống, nói:

– Đa tạ Nguyên soái đã tiếp cứu kịp thời. Bọn thằng Lía dũng mãnh quá, thật khó mà thắng nổi chúng. Bây giờ theo ý của Nguyên soái thì ta phải làm gì?

Cửu Thống nói:

– Ông hãy hội quân cùng Phan Ngọc Chánh rồi đem quân đoạt lại huyện thành Phù Ly. Tôi sẽ kéo quân đi tắt qua đèo Ô Phi để đánh úp cửa An Dũ giúp cho Nguyễn Phúc Hương. Cánh quân bên kia sông của Ngọc Chánh ra sao rồi?

– Cũng chưa biết thắng bại lẽ nào. Trời đã sáng, tiếng quân sĩ đánh nhau đã im, có lẽ chúng ta sẽ có tin ngay thôi.

Phước Hiệp quay sang chỗ Văn Tiếp đang chăm sóc cho Doãn Chấn hỏi:

– Thương thế thế nào?

Văn Tiếp buồn bã đáp:

– Cánh tay trái đã bị chém đứt, cần phải được dưỡng thương.

– Tướng quân hãy đưa cậu ấy về phủ Quy Nhơn nghỉ ngơi, việc ở đây để chúng tôi lo liệu.

Văn Tiếp cặp mắt đỏ ngầu vì tức giận nói:

– Tôi phải ở lại tham chiến để trả mối hận này!

Lúc đó, cánh quân của Phan Ngọc Chánh đã kéo đến bên kia sông và đang cho quân sĩ vượt sang bờ bên này. Ngọc Chánh vừa lên bờ, Phước Hiệp liền hỏi ngay:

– Tình hình bên đó thế nào?

Ngọc Chánh lắc đầu buồn bã đáp:

– Nguyễn Khoa Kiên bị một kiếm xuyên bụng, thương thế rất nặng, giờ đang hôn mê chưa biết sống chết thế nào. Tôi đã cho người đưa về phủ rồi. Đại binh nay chỉ còn lại chừng hai ngàn quân. Thảm hại ê chề.

Cửu Thống nói:

– Cánh quân của tôi cũng thiệt hại nặng nề, bị mất ba viên đại tướng và hơn ngàn quân sĩ. Bây giờ các ông hợp quân đuổi theo bọn thằng Lía, phần tôi sẽ dẫn toàn bộ quân kỵ đi tắt qua đèo Ô Phi để đánh úp cửa An Dũ. Ở đây còn lại được bao nhiêu kỵ binh?

Phước Hiệp đáp:

– Phần tôi chỉ độ ba trăm nhân mã.

Ngọc Chánh nói:

– Quân tôi còn được hơn bốn trăm.

Cửu Thống nói:

– Đủ rồi, ông dẫn bốn trăm kỵ binh theo tôi. Ta phải đi thật nhanh mới kịp giúp Phúc Hương.

Rồi ra lệnh cấp tốc lên đường. Đội kỵ binh hơn năm trăm nhân mã như một trận cuồng phong ào ạt phóng về phía núi Lạc Phụng.

***

Nhắc lại Đinh Hồng Liệt và Hoàng Bá đang giả dạng làm ngư phủ, trang bị đầy đủ những thứ cần thiết và dùng một chiếc ngư thuyền bơi ra gần cửa Lở sông Vệ, tấp vào một bãi biển vắng. Thừa lúc trời tối, cả hai lẻn đến gần đồn Sa Băng cạnh chân núi Đảo Sơn, nơi có kho lương Phú Đăng. Lúc gần đến nơi, Hồng Liệt dặn Hoàng Bá:

– Ngươi ẩn thân nơi đây chờ ta, ta đi một vòng xem qua tình hình rồi sẽ trở lại ngay.

Hồng Liệt lẩn mình trong đêm tối, vận dụng tuyệt đỉnh khinh công chạy đến bờ lũy của đồn Sa Băng. Bên trong bờ lũy là một dãy nhà kho dài và lớn, có lẽ toàn bộ lương thực của huyện Mộ Hoa đều được cất giữ ở đây. Quanh nhà kho, bốn mặt đều có hàng rào bao bọc và có rất nhiều chòi canh, mỗi chòi có hai hoặc ba tên lính gác. Trên chòi có treo một chiếc phèng dùng để báo động. Bên dưới, mấy toán lính tuần tiễu gươm giáo sáng quắc thay nhau đi tuần liên tục. Hồng Liệt nghe trong nhà kho có tiếng nói chuyện vẳng ra, có lẽ bọn coi kho đang chuẩn bị để sáng mai xuất lương cho toán quân của Nguyễn Cửu Dật. Hồng Liệt quan sát toàn cảnh xong liền băng mình trở lại chỗ Hoàng Bá. Ông nói:

– Khoảng cách giữa hàng rào và nhà kho khá xa, nhưng với loại nỏ liên châu đặc biệt này thì hi vọng có thể vừa mút tầm tên. Bọn chúng canh gác rất kỹ, khó đột nhập vào tận nơi mà không bị phát hiện. Chỉ còn một cách là chờ đến khuya, ta sẽ liều mạng mang lưu huỳnh vượt bờ lũy rồi nhảy lên nóc kho rải dài trên mái, sau đó vượt hàng rào phía tây mà thoát ra. Phần ngươi cứ chạy dọc theo hàng rào bên ngoài, dùng ba chiếc nõ liên châu này cài sẵn tên và châm lửa rồi bắn vào. Xong việc thì trở về bãi biển lên thuyền chờ ta. Nếu gần sáng mà chưa thấy ta trở lại thì cứ trở về đèo Cung Quảng báo cho Trần Lâm biết.

Hoàng Bá hỏi:

– Sao chúng ta không ở bên ngoài bắn tên lửa vào để đốt kho mà phải mạo hiểm vào tận bên trong?

– Không ăn thua gì. Bọn lính canh ở đây rất đông, một vài mũi tên lửa thì làm sao đốt được cái kho khổng lồ này. Cho nên cần phải rắc bột lưu huỳnh lên mái, như vậy mới hi vọng lửa cháy lớn để chúng không chữa kịp.

– Nhưng như vậy thì nguy hiểm quá. Đinh lão nên suy tính lại.

– Không phải suy tính gì nữa cả. Đạo quân của Nguyễn Cửu Dật rất mạnh, nếu ta đốt được kho lương thực này, chỉ cần Trần Lâm cố giữ đỉnh đèo được trong một thời gian thì bọn chúng ắt phải rút về. Nếu không, với lực lượng năm ngàn quân tinh nhuệ của Phú Xuân, ta sợ toán nghĩa binh ít ỏi của ta ở Thạch Tân sẽ không thể nào cầm cự nổi.

Hoàng Bá biết Đinh Hồng Liệt đã quyết ý liều mạng nên không nói gì nữa. Hắn lo chuẩn bị cung nỏ và diêm lửa để nửa đêm hành sự. Vào khoảng đầu giờ sửu, mọi tiếng ồn đã lắng xuống, cảnh vật quanh đồn Sa Băng như ngủ say trong màn đêm đen kịt. Hồng Liệt lưng giắt kiếm, vai mang bao bột lưu huỳnh nương mình theo bóng tối, lặng lẽ vượt rào lũy vào bên trong sân kho. Tuy khinh công của ông đã đạt đến trình độ xuất quỉ nhập thần nhưng cũng không thoát khỏi hàng trăm con mắt của bọn lính canh trên chòi và bọn lính tuần tiễu. Khi vừa đến chân tường nhà kho, ông bị một tên lính tuần tra phát hiện. Hắn liền hô hoán lên, thế là bao nhiêu tiếng phèng, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. Hồng Liệt nhún chân vọt thẳng lên mái nhà rồi chạy một mạch dọc theo chiều dài của kho, vừa chạy vừa rải số bột lưu huỳnh trong bao xuống. Mười mấy tên lính canh trên mái kho khi kịp phát hiện ra bóng đen thì Hồng Liệt đã chạy băng qua mặt chúng rồi. Những tên lính này vội reo hò báo động và bắn tên theo.

Hồng Liệt chạy đến cuối mái kho thì bao lưu huỳnh cũng vừa trút sạch. Ông ngồi xuống, đánh đá bật lửa lên rồi mồi vào chiếc bao lưu huỳnh. Lửa phựt cháy mạnh, ông thả chiếc bao xuống nóc kho. Khi ngọn lửa vừa bén bột lưu huỳnh phát cháy dữ dội thì một loạt tên cũng rít gió bay tới. Hồng Liệt rút kiếm múa thật nhanh để gạt tên nhưng cũng đã bị hai mũi tên cắm phập vào chân và vai trái. Ráng nhịn đau, ông phóng người nhảy xuống đất.

Khi ngọn lửa ở đầu này vừa bốc lên thì đầu bên kia cũng phát hỏa vì những mũi tên lửa từ ngoài hàng rào bắn vào. Chỉ một thoáng sau, phần giữa mái cũng bốc cháy theo. Mái kho lợp bằng lá dày, lượng lưu huỳnh rắc trên mái lại khá lớn nên đã bốc cháy dữ dội. Hoàng Bá bắn thêm một đợt tên lửa nữa vào, trên mái kho dài giờ đã có bốn đám cháy. Lửa theo bột lưu huỳnh lan ra rất nhanh. Chẳng bao lâu cả mái kho lương đã bị phủ trùm bởi ngọn lửa đỏ rực.

Hồng Liệt chân vừa chấm đất định vọt người phóng về phía hàng rào thì đã có hàng trăm mũi tên từ trên các chòi canh và nơi bờ rào xé gió lao tới. Ông múa tít thanh kiếm trong tay, hàng loạt mũi tên lả tả rơi xuống. Nhưng tiếp liền sau đó, một loạt tên khác lại vùn vụt bay tới. Dù cố sức cản đỡ nhưng ông vẫn bị trúng ba bốn mũi tên nữa vào người. Mũi tên ác hại nhất đã cắm đúng vào bả vai phải của ông. Thanh kiếm trên tay do đó mà chậm hẳn lại. Khi đợt tên thứ ba ùn ùn bắn tới thì người ông đã bị tên cắm vào tua tủa như lông nhím. Hồng Liệt biết mình không thể thoát được nên ngửa mặt lên trời, cười khan một tiếng rồi cố xoay ngược thanh kiếm đâm vào tim mình. Ông chết mà vẫn đứng sừng sững giữa sân, trong ánh lửa rực trời của kho lương Phú Đăng. Hay sao, xác ông ngã xuống cùng lúc với mái kho lương từ trên cao đổ ập xuống.

***

Hoàng Bá theo lời dặn, chờ đến gần sáng vẫn không thấy Hồng Liệt trở lại bèn dong thuyền trở về Thạch Tân. Trần Lâm nghe báo lại tình hình, mắt chàng rưng rưng ngấn lệ còn Tín Nhi thì khóc ngất, luôn mồm gọi sư phụ. Trần Lâm tuy biết tình trạng của Hồng Liệt mười phần chắc chín đã lâm nguy nhưng chàng vẫn an ủi Tín Nhi, cố nuôi một hi vọng cuối cùng. Đương lúc đó bỗng có một nghĩa binh vào báo là toán quân triều đình do Nguyễn Cửu Dật chỉ huy đang tấn công lên đèo. Trần Lâm vội ra trước trận quan sát thì thấy năm sáu trăm tên lính triều tay cầm mộc đỡ tên đang chạy lên dốc. Chờ bọn chúng đến ngay đoạn dốc hẹp, chàng phất tay một cái. Hàng trăm khối đá lớn từ trên dốc đèo đùng đùng lăn xuống, toán lính triều bị đá đè nát, xác lăn theo đá rơi xuống lại chân đèo. Số đi sau nhanh chân chạy thục mạng trở lại nhưng cũng có ít nhất hơn trăm tên bị đá đè chết. Sau đợt tấn công đó, chúng rút lui ra xa án binh bất động. Trần Lâm sợ chúng đang đêm lẻn lên tấn công nên đã cho canh phòng cẩn mật. Một đêm yên bình trôi qua. Ngày hôm sau, bọn lính triều lại tổ chức một cuộc tấn công nữa. Và chúng lại bị đá lăn đuổi xuống dốc, không dám tấn công tiếp. Trần Lâm lấy làm lạ khi thấy đại binh của Cửu Dật chỉ tấn công một cách cầm chừng, chàng nghĩ hẳn là chúng có âm mưu gì đó. Chàng bèn sai nghĩa binh đi dò xét nhưng chẳng phát hiện được điều gì bất thường cả.

Sáng hôm sau, có tin thám mã từ Lại Khánh chạy ra báo cáo tình hình các mặt trận phía nam. Trần Lâm nghe tin Văn Bảo, Đinh Cường và Võ Tiến tử trận, còn Thiên Tường bị thương nặng thì thương tiếc vô cùng. Nhưng điều làm chàng lo sợ nhất chính là Võ Tiến đã bỏ trống ngả đèo Ô Phi. Chàng vội dặn tên thám mã:

– Ngươi mau chạy xuống An Dũ báo tin cho Đặng Thông và Lam Tiểu Muội biết, bảo phải đề phòng bọn binh triều theo ngả đèo Ô Phi đánh tập hậu.

Tên thám mã vội vàng phóng ngựa đi ngay. Trần Lâm lại dặn một thám mã khác:

– Ngươi lập tức chạy về đèo Màn Lăng bảo Thiên Tường nếu hắn không đi được thì cho người lập tức điều động toán thần mã xuống tiếp viện cho An Dũ. Dặn Trương Bàng Châu phải cố thủ cho được đèo Màn Lăng.

Tên thám mã vâng lệnh ra đi. Trần Lâm nói với phó tướng Trịnh Tòng:

– Nguyễn Cửu Dật chỉ tấn công cầm chừng, có lẽ hắn đang chờ viện lương hoặc giả là chúng muốn cầm chân ta ở đây để giúp cho mặt trận phía nam dễ thành công hơn. Ta sẽ kêu Lưu Đằng kéo quân qua đây, hai người ráng giữ cho được đèo này càng lâu càng tốt. Nếu nhắm không cự nổi thì cứ rút về nhánh sông An Lão rồi qua sông phòng thủ mặt bắc Truông Mây cho ta.

Trịnh Tòng nói:

– Dạ, quân sư.

Trần Lâm dặn dò xong liền cùng Tín Nhi và năm mươi kỵ binh lập tức phóng ngựa trở về Lại Dương để tiếp viện cho An Dũ. Chàng chỉ mong sao toán quân của triều đình theo ngả Ô Phi đến An Dũ chậm hơn chàng một bước.

*****

Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ bốn mươi mốt

Chiều chiều én liệng Truông Mây

Cảm thương chú Lía bị vây trong thành

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Paul-Mauriat – El-Condor-Pasa